Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 117: Hồ Trân

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:13
Lượt xem: 292

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngôi nhà cũ của Hồ gia rách nát đến mức t.h.ả.m hại, mấy cái ghế trúc, ghế dài bên trong xiêu vẹo, chẳng còn dùng nữa.

Tất cả bà lão gầy gò khô đét đang chiếc ghế trúc duy nhất còn lành lặn, đều thầm nhủ: Họ tìm đến nhà cũ Hồ gia là đúng .

Bà lão sống lâu nhất trong cái làng chài chính là tỷ thiết nhất của Quý lão phu nhân.

"Hồ Dũng, bà lập gia đình ?”

Yến Tam Hợp hỏi.

Hồ Dũng lắc đầu: "Lão thái bà mệnh khổ, gả nhưng đẻ con nên nhà chồng bỏ, hưu về đây."

Yến Tam Hợp thắc mắc: "Huynh tỷ nhà ngoại cũng ai chứa chấp ?"

Hồ Dũng méo miệng : "Ai mà dám chứa chấp chứ? Bà già ghê gớm lắm, các cẩn thận một chút, bà lúc nào cũng giấu con d.a.o bên đó."

"Thế nhà của bà ?"

"Cả đám đều khắc c.h.ế.t hết ."

"Này thằng cháu đích tôn họ Hồ !"

Bà lão nhét hạt đậu tương miệng, nhai lách tách, đôi mắt híp đầy vẻ nguy hiểm: "Cẩn thận kẻo tiếp theo đến phiên là ngươi đó."

"Nghe thấy , các mau !"

Hồ Dũng còn thêm gì đó nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Yến Tam Hợp, đành vội vàng ngậm miệng .

Yến Tam Hợp kéo cái ghế trúc gần: "Răng bà còn như thế, tửu lượng thì ?"

Bà lão nheo mắt: "Nửa cân rượu trắng thành vấn đề, nhưng đồ nhắm là thịt đầu heo, thịt đầu heo thì uống."

Yến Tam Hợp sang Hồ Dũng: "Ở bán?"

Hồ Dũng vội đáp: "Ngay đầu thôn bán."

"Để mua!" Chu Thanh nhanh nhảu chạy ngoài.

Yến Tam Hợp với bà lão: "Chờ mua thịt đầu heo về, bà hãy uống với cháu vài chung nhé."

"Ta uống với con gái ranh." Bà lão chỉ tay Tạ Tri Phi, hề hề để lộ hàm răng vàng ệch: "Tên nhóc trông tuấn tú đấy, uống với ."

Ánh mắt đổ dồn về phía Tạ Tri Phi.

Tạ Tri Phi giận mà còn : "Bà tinh mắt thật đó."

"Già đây sống bảy mươi năm đời, chẳng lẽ chút mắt cũng ư... Còn ngươi, tránh !"

Bà lão lườm Yến Tam Hợp một cái đầy ghét bỏ, nhưng vẫy tay niềm nở với Tạ Tri Phi: "Tên nhóc , mau đây ."

Yến Tam Hợp dậy, bình tĩnh liếc Tạ Tri Phi. Tạ Tri Phi gật đầu với cô ung dung xuống chiếc ghế trúc đối diện: "Lão phu nhân họ gì ?"

"Nơi là Hồ gia thôn, ngươi xem họ gì?"

"Ta hỏi tên của bà."

"Theo lý mà , khuê danh của nữ nhân thể tùy tiện với lạ." Bà lão bĩu môi: "Thấy ngươi tuấn tú nên mới phá lệ cho . Ta tên là Hồ Trân. Lúc còn trẻ, bọn họ đều gọi là Trân tỷ."

"Tên lắm." Tạ Tri Phi khen ngợi một câu: "Trân tỷ, bà cô của Hồ Dũng ? Cái mà gả đến Quý gia ở kinh thành ?"

Hai tiếng "Trân tỷ" ngọt xớt suýt nữa khiến nôn thốc nôn tháo.

Bà lão gầy đến khô đét, mặt đầy nếp nhăn thì cũng thôi , quần áo lôi thôi lếch thếch cũng bỏ qua, nhưng mấu chốt là lông mày và tóc của bà đều rụng sạch sẽ. Không đúng, gáy vẫn còn lơ thơ vài cọng tóc, đó là sự "quật cường" cuối cùng còn sót cái đầu trọc lốc .

Chỉ Yến Tam Hợp là vẫn giữ vẻ điềm nhiên, đôi mắt cong cong quan sát.

"Trân tỷ" đến run rẩy cả : "Tên nhóc , ngươi tên là gì?"

Tạ Tri Phi trả lời vô cùng tự nhiên: "Họ Tạ, tên Tri Phi. Tỷ thể gọi là Phi ca!"

Trân tỷ nhe hàm răng vàng khè tít mắt: "Phi ca."

Bùi Tiếu mặt chỗ khác: Ọe!

lúc , Chu Thanh mang theo rượu và thịt đầu heo .

Rượu thịt bày , Tạ Tri Phi rót đầy chén cho Trân tỷ, gắp một miếng thịt nạc to đặt bát bà.

Trân tỷ chẳng cần đũa, trực tiếp bốc miếng thịt nhét tọt miệng. Nhai qua loa vài cái nuốt chửng xuống bụng.

Tạ Tri Phi thầm nghĩ: Trân tỷ , nghẹn dùm tỷ luôn đấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-117-ho-tran.html.]

Năm miếng thịt, một chén rượu bụng, nếp nhăn mặt Trân tỷ dường như cũng giãn đôi chút: "Các ngươi hỏi thăm Hồ Tam Muội, con bé đó gặp Diêm Vương ?"

Thì khuê danh của Quý lão phu nhân là Hồ Tam Muội.

Tạ Tri Phi gật đầu: "Vâng, bà ."

Trân tỷ lạnh lùng liếc Hồ Dũng: "Ta mà, nếu nó c.h.ế.t thì ở kinh thành đời nào thèm mò tới đây."

Yến Tam Hợp vươn tay vịn thành ghế trúc của Tạ Tri Phi, ngón trỏ thon dài khẽ chọc lưng một cái.

Sống lưng Tạ Tri Phi căng lên, suy nghĩ một lát hỏi: "Sao ? Chẳng lẽ bà còn sống thì kinh thành sẽ tới?"

Trân tỷ khẩy: "Tam Muội khi với , đời nó sẽ bao giờ Đông Hưng, cũng sẽ để con cháu đời về chốn ."

"Ta ." Tạ Tri Phi tiếp lời: "Bà kinh thành là ép buộc, bà ở đây vẫn còn vấn vương tình cũ."

Lời dẫn dắt câu chuyện cực kỳ tự nhiên! Yến Tam Hợp nhịn thầm khen ngợi trong lòng.

"Bà thiết với ai nhất ?" Tạ Tri Phi Trân tỷ, nở nụ chút lém lỉnh, lưu manh.

Nụ của Tam gia giống với những nam t.ử khác. Nam t.ử khác khi , hoặc là khóe miệng khẽ nhếch lên đầy vẻ e dè, giữ ý, hoặc là ha hả đầy vẻ hào sảng, phóng khoáng.

Tam gia thì khác.

Lúc Tam gia rộ lên, miệng , lông mày , đến cả đôi mắt cũng . Cái vẻ lưu manh, bất cần đời khiến cảm thấy trai tuấn tú mắt đang thực lòng vui vẻ với .

Trên đời , mấy ai chịu thật lòng thật với một bà lão nhà chồng ruồng bỏ, nhà hắt hủi như bà chứ.

Đôi mắt đục ngầu của Trân tỷ như hé một khe hở, để lộ chút ánh sáng le lói.

"Người thương của nó còn tuấn tú hơn cả ngươi nhiều."

Tuấn tú hơn ư?

Tạ Tri Phi thầm nghĩ: Đừng đùa chứ.

Ngay đó, bên tai truyền đến tiếng thì thầm của Yến Tam Hợp: "Hồ Tam Muội tướng mạo hình như cũng bình thường thôi mà."

Tạ Tri Phi giật , vội hùa theo: " , làn da trắng, dáng cũng chẳng xinh gì, thương tuấn tú đến mức chứ?"

"Thế mới !"

Trân tỷ ợ một cái rõ to.

"Vốn dĩ đó là của cơ. Nếu như hôm đó chân chuột rút, thì quen , gì đến lượt con Tam Muội cơ chứ."

Tạ Tri Phi kìm nén sự phấn khích trong lòng, nghiêng đầu liếc Yến Tam Hợp đầy đắc ý: Thấy , dụ kể chuyện xưa đó.

Yến Tam Hợp khẽ chớp mắt đáp : Làm lắm!

Câu chuyện thực đơn giản.

Sáu mươi năm , Hồ Tam Muội và Trân tỷ tròn tám tuổi, cả ngày theo lớn lênh đênh thuyền mặc cho mưa gió bão bùng.

Một buổi chiều mùa hè oi ả, hai cô bé lén trốn bờ sông chơi đùa.

Đột nhiên từ giữa dòng sông vọng tiếng ch.ó sủa thê lương. Trân tỷ cậy bơi giỏi, định bơi xem thử, nào ngờ mới quạt nước mấy cái thì chân chuột rút.

Hồ Tam Muội tiếng ch.ó kêu t.h.ả.m thiết quá, khi dìu Trân tỷ lên bờ nghỉ ngơi, bèn tự nhảy xuống dòng sông Bắc Thương chảy xiết.

Và ngay lúc , từ bờ bên sông Bắc Thương, cũng một thấy tiếng ch.ó sủa mà liều mạng bơi giữa dòng.

Bơi đến giữa sông, hai cái đầu gần như cùng lúc nhô lên khỏi mặt nước, bốn mắt trân trân.

Chưa kịp với câu nào thì thấy con ch.ó giãy dụa thêm hai cái chìm nghỉm. Lúc họ mới phát hiện , con ch.ó đang m.a.n.g t.h.a.i sắp đẻ.

Thế là, một luống cuống tay chân đỡ lấy con ch.ó đang thoi thóp, lặn ngụp xuống nước mò tìm ch.ó con...

"Con ch.ó cái đó đẻ một lứa bốn con, nhưng cuối cùng chỉ sống sót đúng một con. Con ch.ó con may mắn đặt tên là Hắc Đản."

Tam Muội nuôi vài ngày chèo thuyền đưa sang cho . Hắn nuôi vài ngày, chèo thuyền đưa về cho Tam Muội.

Trân tỷ nốc một ngụm rượu, gương mặt bỗng trở nên hung dữ: "Các ngươi xem, cái chuyện gọi là duyên phận gì đây hả?"

Tạ Tri Phi hỏi: "Duyên phận gì?"

Trân tỷ gằn giọng: "Duyên phận cứt chó!"

"Trân tỷ." Tạ Tri Phi dịu dàng hỏi: "Trong lòng tỷ cũng thích , đúng ?"

---

 

Loading...