Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 12: Án mạng

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:07:12
Lượt xem: 228

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Đạo Chi thấy tình hình thì trong lòng rõ mười mươi: "Đám hạ nhân còn cút hết ngoài cho .”

“Vâng!" Tất cả đều vội vã lui , còn bao xa thì chợt thấy trong sân vang lên một tiếng gầm giận dữ...

“Nói mau!"

"Tiểu... Tiểu..." Cả lão Vương run như cầy sấy: "Tiểu nhân... từng gặp hai .”

Tạ Đạo Chi phịch xuống ghế, cả ỉu xìu như quả cà trúng sương muối.

Yến Tam Hợp liếc Tạ Đạo Chi một cái, tới mặt lão Vương, xổm xuống: "Ngươi cho rõ ràng, lẽ còn xin tha cho ngươi. Bằng , với cái tuổi của ngươi mà đuổi khỏi phủ, e là đến chỗ chui chui cũng , t.h.ả.m lắm đấy."

Lão Vương gương mặt cô gái trẻ mắt, quệt nước mắt: "Vào... buổi chiều hôm , họ đến phủ chúng . Khuôn mặt đứa bé vàng như nến, bệnh nặng. Nam nhân cùng thì trẻ hơn trong bức tranh, ăn mặc quái dị.”

“Sau đó thì ?”

“Bọn họ cầm thư trong tay, ... tìm Lão gia. Ta... ..." Lão Vương sợ hãi liếc Tạ Đạo Chi: "Ta dám để bọn họ nhà!"

"Thì là thế!”

Yến Tam Hợp dậy, lạnh lùng Tạ Đạo Chi: "Ngươi còn gì ?" Mặt Tạ Đạo Chi trắng bệch, n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Đột nhiên vùng dậy lao tới, nhấc chân đạp mạnh một cú: "Không báo một tiếng mà dám chặn ở ngoài cửa, ai cho ngươi cái gan ch.ó đó hả? Một đời minh của đều hủy trong tay ngươi !"

Lão Vương đạp trúng đầu ngã lăn đất, gào t.h.ả.m thiết: "Lão gia quên ? Chính là ngài dặn cho mở cửa mà!”

“Ngươi cái gì?”

Tạ Đạo Chi trợn mắt nứt cả hốc mắt, túm lấy vạt áo n.g.ự.c lão già: "Ngươi lặp nữa? Con nó, ngươi lặp nữa cho !"

"Ngày mười sáu tháng Bảy." Mắt Lão Vương đang đục ngầu đột nhiên mở to: "Lão gia, là ngày mười sáu tháng Bảy năm Vĩnh Hòa thứ tám đó! Ta... dám mở cửa? Làm dám!”

“..." Hơi thở Tạ Đạo Chi chợt trở nên dồn dập, tròng mắt như nhảy ngoài. Mười sáu tháng Bảy! Không ngờ là mười sáu tháng Bảy! Chẳng trách... Chẳng trách tuần bổ tóm trong nhà lao. Tạ Đạo Chi thất thần buông tay , lảo đảo lui về phía vài bước, cả như già cả chục tuổi chỉ trong chớp mắt.

Ánh mắt Yến Tam Hợp lạnh lẽo như băng: "Ngày mười sáu tháng Bảy năm Vĩnh Hòa thứ tám, rốt cuộc xảy chuyện gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-12-an-mang.html.]

“Ôi chao, bà cô của ơi!" Tạ tổng quản hoảng sợ can ngăn: "Chuyện ngươi đừng hỏi nữa.”

“Vì thể hỏi?”

Yến Tam Hợp gặng : "Tạ phủ chuyện gì mờ ám mà thể hỏi?”

“Ngươi..." Tạ tổng quản cảm giác sắp ép đến điên, đầu cầu cứu: "Lão gia, xem..."

Ánh mắt Tạ Đạo Chi lướt qua , lẳng lặng Yến Tam Hợp thật lâu.

“Tạ tổng quản.”

“Lão gia?”

“Đưa lão Vương xuống. Ngươi đích canh giữ ở cửa viện, để bất cứ kẻ nào tới gần nửa bước.”

“Vâng!"

Cánh cửa khép , cả viện trở nên trống trải, tĩnh mịch. Tạ Đạo Chi hít sâu một : "Yến Tam Hợp, việc chỉ thể là trời xui đất khiến mà thôi!”

“Trời xui đất khiến là ?"

"Năm Vĩnh Hòa thứ tám, đúng Tết Trung Nguyên, tại hẻm Tứ Điều trong kinh thành xảy một vụ án kinh thiên động địa. Phủ của Võ Vệ tướng quân Trịnh Ngọc tiền nhiệm tàn sát chỉ trong một đêm." Giọng Tạ Đạo Chi nặng nề: "Ngoại trừ lão tướng quân đang xuất chinh và bốn thị vệ cận, thì một trăm tám mươi còn của Trịnh gia đều c.h.ế.t thảm." Lông mày Yến Tam Hợp bỗng giật một cái.

"Vụ án kinh động triều đình, Thiên t.ử nổi trận lôi đình, lệnh cho Cẩm Y Vệ, Hình bộ, Đại Lý tự và Giám sát viện - tứ bộ liên thủ tra rõ. Lúc đó cả kinh thành ai nấy đều hồn xiêu phách lạc, ăn ngủ yên.”

Tạ Đạo Chi chớp chớp mắt vài cái, nhớ cảnh tượng năm xưa.

“Ta là trọng thần nội các nên Hoàng thượng triệu cung nghị sự. Trước khi , dặn dặn phu nhân và Tạ tổng quản đóng kín bốn cửa, nội bất xuất ngoại bất nhập, tất cả đều chờ từ trong cung trở về mới tính."

"Tại ?" Giọng Yến Tam Hợp lạnh lẽo vang lên.

---

 

Loading...