Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 121: Mượn cớ
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:27
Lượt xem: 250
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhận lời hứa chắc nịch của Tạ tam gia, Yến Tam Hợp mới an tâm ngả lưng chợp mắt chiếc ghế trúc.
Ở bên cạnh, Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu kẻ tung hứng, bàn bạc sôi nổi chuyện thế nào để xin văn thư từ Tri phủ Nam Ninh.
"Chuyện xin văn thư thì khó, cái khó là tìm một lý do cho lọt tai."
"Ừm... cứ là tham quan đền đài miếu mạo bên đó nhỉ?"
"Bùi đại nhân , chùa miếu ở Đại Tề đều là xây dựng mô phỏng theo kiến trúc của nước mà cả."
"Vậy... xem thử bọn họ tụng kinh gì?"
"Kinh sách cũng là từ chỗ chúng truyền sang chứ ."
"Hay là... đến để chỉ đạo công tác quản lý chùa chiền cho bọn họ?"
"Bùi đại nhân, nếu cần đến lượt ngươi chỉ đạo thì Hoàng thượng tự hạ chiếu thư phái ."
"Cái , cái cũng xong..." Bùi đại nhân bắt đầu cáu tiết, chỉ đè cổ Tạ Ngũ Thập xuống đất mà tẩn cho một trận: "Thế ngươi giỏi thì thử một lý do xem nào."
Tạ Tri Phi day day trán suy nghĩ: "Thăm , thăm bạn bè !"
"Cái gì cơ?"
"Ngươi cứ bịa là khi lão phu nhân lâm chung, bà thường nhắc tới một tên là Châu tỷ. Người đó là tỷ chơi với bà từ nhỏ, gả sang Đại Tề."
"Mới c.h.ế.t một Trân tỷ, giờ ngươi bịa thêm một Châu tỷ nữa..."
"Ngươi mượn cớ công cán để giải quyết chút việc riêng, sang Đại Tề tìm tên Châu tỷ . Nếu còn sống thì báo tin buồn, nếu còn thì đắp cho bà nấm mộ, coi như thành tâm nguyện cuối cùng của bà ngoại." Tạ Tri Phi chốt hạ: "Lý do cũng hợp tình hợp lý đấy chứ."
Chậc!
Ngẫm thì chủ ý cũng tồi chút nào.
" đông thế thì phận rõ ràng mới . Đám hòa thượng thể giải quyết êm , nhưng Tri phủ Nam Ninh chừng ngày nào đó sẽ về kinh báo cáo công tác, lộ chuyện thì phiền phức."
Bùi đại nhân lắc đầu ngán ngẩm: "Tạ tam gia ngươi lúc đáng lẽ vẫn đang ' sống c.h.ế.t' ở kinh thành mà."
"Cũng đơn giản thôi!" Tạ Tri Phi liếc Yến Tam Hợp đang ngủ: "Cứ nàng là biểu xa của ngươi, sắp lập gia đình . Trước khi xuất giá đưa nàng ngoài dạo một vòng cho đó đây, chứ về chỉ thể quanh quẩn trong nội trạch. Lý Bất Ngôn vẫn đóng vai tỳ nữ cận của nàng."
"Lý do ... thôi thì miễn cưỡng cũng chấp nhận ."
"Còn và Chu Thanh thì dễ xử lý , cứ đóng giả thị vệ tùy tùng của Bùi đại nhân ngươi là xong."
"Tiểu Tạ Tử!" Bùi Tiếu chỉ tay ấm lệnh: "Rót cho Bùi đại nhân chén nước nào."
"Tiểu Tạ Tử" túm lấy cổ áo Bùi đại nhân, thẳng tay ném ngoài cửa.
...
Đêm xuống.
Ba nhóm Lý Bất Ngôn mới từ bờ bên lục tục trở về, thấy Yến Tam Hợp thì khẽ gật đầu hiệu. Yến Tam Hợp ngầm hiểu ý.
"Về thôi!"
Mọi nhất loạt lên ngựa, phi nước đại suốt đêm để trở về huyện Đông Hưng. Mãi đến giờ Tý ba khắc mới đến trung tâm huyện.
Bùi Tiếu dặn dò Hồ Dũng: "Ngươi mau về nhà tắm rửa nghỉ ngơi , chuyện gì để hãy ."
Hồ Dũng vội vàng gật đầu lia lịa. Một bà lão chẳng thích gì c.h.ế.t mà bọn họ còn vung tay chi cả trăm lượng, là cháu ruột của lão phu nhân, chẳng lẽ phần bạc ít ? Hơn nữa, chỗ trọ của bọn họ cũng , chạy đằng trời cũng thoát.
Sáu về đến chùa, ai nấy đều đói meo mốc. Trí Thông hòa thượng phần sẵn cơm canh bàn, tuy rằng đồ ăn nguội lạnh ngắt nhưng lúc ai còn tâm trí mà kén chọn, cầm bát đũa lên là cắm cúi ăn lấy ăn để.
Yến Tam Hợp vẫn là buông bát đũa cuối cùng.
Chu Thanh pha một ấm mới, rót cho Tam gia một chén nước nóng trong veo, lẫn chút cặn nào. Tam gia cảm thấy hài lòng, trễ thế mà uống đặc thì ngủ .
Lý Bất Ngôn chờ Chu Thanh xuống mới bắt đầu báo cáo:
"Tiểu thư, bờ bên sông Bắc Thương là một thôn làng, trong thôn một con phố cổ. Hóa sống con phố cổ đó đều mang họ Ngô, cả con phố đó cũng là sản nghiệp của Ngô gia từ nhiều đời nay ."
Hóa là ?
Yến Tam Hợp hỏi dồn: "Vậy tình hình bây giờ ?"
"Sau khi Ngô Quan Nguyệt bỏ trốn lưu vong, họ Ngô con phố đều g.i.ế.c sạch."
Hiện tại cả con phố cổ hoang vắng tiêu điều, một bóng dám bén mảng tới ở qua . Người đồn rằng ban đêm ở đó thường xuyên ma ám, còn thấy cả tiếng than ai oán vọng .
Lý Bất Ngôn kết luận: "Chỉ thế thôi."
Yến Tam Hợp sang: "Chu Thanh, còn ngươi thì ?"
"Cha của Ngô Quan Nguyệt, thường gọi là Ngô phò mã, sinh và lớn lên ở ngay con phố cổ đó. Sau khi lên kinh thành mới cưới Trưởng công chúa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-121-muon-co.html.]
Chu Thanh dừng một chút kể tiếp:
"Sau đó vì lý do gì, Ngô phò mã mang theo con trai trở về phố cổ sống vài năm. Đến khi Ngô Quan Nguyệt công chúa đón về hoàng thành, phò mã vẫn một ở phố cổ cho đến lúc c.h.ế.t."
Yến Tam Hợp truy vấn: "Còn gì nữa ?"
Chu Thanh đáp: "Còn nữa, Ngô phò mã cũng là g.i.ế.c c.h.ế.t."
Tim Yến Tam Hợp đập mạnh một nhịp: "Bị ai g.i.ế.c?"
Chu Thanh lắc đầu: "Thời gian trôi qua quá lâu , bọn họ cũng chỉ là thế hệ kể , cụ thể hung thủ là ai thì rõ."
Ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Hoàng Kỳ.
Hoàng Kỳ l.i.ế.m môi, vuốt mái tóc chậm rãi : "Ta thì một tin tức khá lạ, đó là Ngô gia tuyệt đối ăn thịt chó."
"..."
Mẹ nó chứ, đây là cái tin tức quái quỷ gì thế hả?
Bùi Tiếu hận thể ném ngay chén trong tay mặt .
Đồ ngu! Chẳng tranh thủ kiếm cho gia chủ nhà ngươi chút mặt mũi nào cả!
Hoàng Kỳ hổ cúi gằm mặt, nhưng trong lòng cũng phục lắm: Sao chứ, chuyện chẳng cũng liên quan đến Ngô gia ?
Yến Tam Hợp dậy tới bên cửa sổ, màn đêm đen kịt bên ngoài, bóng lưng nàng mảnh mai và cô độc.
Yết hầu Tạ Tri Phi khẽ chuyển động, ánh mắt thoáng chút d.a.o động mới dời chỗ khác: "Yến Tam Hợp, ngươi nghĩ điều gì ?"
"Công chúa và phò mã tình cảm mặn nồng, nên Ngô Quan Nguyệt lẽ thiết với phò mã hơn."
"Còn gì nữa?"
"Cái c.h.ế.t của Ngô phò mã chắc chắn ảnh hưởng lớn đến cuộc đời của Ngô Quan Nguyệt."
"Còn gì nữa ?"
Yến Tam Hợp xoay , bình tĩnh : "Giữa Ngô Quan Nguyệt và lão phu nhân còn nhiều bí mật mà Trân tỷ hề ."
Lông mày Tạ Tri Phi nhướng lên: "Tại khẳng định như ?"
"Thứ tình cảm của Trân tỷ đối với Ngô Quan Nguyệt chỉ là đơn phương. Một nữ t.ử khi đắm chìm trong tình yêu, những gì bà thấy đa phần đều là do bản tự tô vẽ, tưởng tượng , phiến diện và chủ quan.”
Yến Tam Hợp phân tích rạch ròi: "Ngô Quan Nguyệt trong sử sách là một loạn thần tặc tử; nhưng trong mắt dân chúng là một bậc gian hùng..."
"Một nhân vật tầm cỡ như ..." Tạ Tri Phi tiếp lời: "...thì chút tư tình nhi nữ thường tình đối với mà đáng là gì?"
Rốt cuộc vẫn chỉ đàn ông mới hiểu đàn ông. Yến Tam Hợp khẽ gật đầu đồng tình.
Bùi Tiếu gãi gãi đầu ngơ ngác.
"Yến Tam Hợp, ý của ngươi là bà ngoại chỉ là tình đơn phương thôi ?"
"Ý của tiểu thư là, tình cảm của bà ngoại ngươi sâu nặng hơn nhiều." Lý Bất Ngôn mỉm châm chọc: "Bùi đại nhân , thực sự tò mò hiểu ngươi quan thế?"
Chuyện thì liên quan quái gì đến việc quan thế nào chứ?
Bùi Tiếu bĩu môi khinh khỉnh: "Tiểu gia ghét nhất là mấy chuyện yêu đương sướt mướt , dây dưa rễ má mệt hết cả ."
Nụ môi Lý Bất Ngôn càng thêm sâu xa: "Phải , Bùi đại nhân chỉ thích đến lầu xanh hát mua vui thôi mà."
Bùi Tiếu giật thon thót, vội đưa mắt cầu cứu Tạ Ngũ Thập: Sao cô chuyện đó?
Tạ Ngũ Thập nhướng mày hiệu: Bình tĩnh , nàng đang thăm dò ngươi đấy!
Yến Tam Hợp liếc xéo Lý Bất Ngôn một cái lệnh: "Ngày mai ăn sáng xong sẽ xuất phát về phủ Nam Ninh. Phải leo qua bảy ngọn núi đấy, cái chân vàng ngọc của Bùi đại nhân liệu mà giữ gìn cho cẩn thận, chuyện còn trông cậy cả ngươi đấy!"
"Yên tâm , gia đây việc đáng tin cậy lắm." Bùi đại nhân gật đầu cái rụp, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
...
Ai nấy đều tự trở về phòng rửa mặt nghỉ ngơi.
Yến Tam Hợp tuy thể mệt mỏi rã rời, nhưng trong đầu vẫn ngổn ngang những suy nghĩ về quá khứ của Ngô Quan Nguyệt.
Chắc chắn chi tiết nào đó bỏ sót.
Nàng lặng lẽ vén rèm cửa, một chân bước qua ngưỡng cửa thì bỗng sững .
Trước cửa phòng đối diện, Tạ tam gia cũng vặn bước một chân ngoài.
---