Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 130: Tặng gà
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:37
Lượt xem: 257
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Tri Phi rùng .
Không đợi kịp hỏi kỹ thêm, Yến Tam Hợp chậm rãi mở lời:
"Ở nha môn tri phủ là hạ sách, ở khách điếm là trung sách, còn trở Quan Âm Thiền Tự mới là thượng thượng sách. Nha môn tri phủ tuy bảo vệ an cho chúng , nhưng đồng thời cũng dựng lên bức tường ngăn cách họ tiếp cận chúng ."
Người đề xuất ý kiến chuyển đến ở phủ nha chính là Tạ Tri Phi.
"Lúc đó nghĩ nhiều như . Ta chỉ nghĩ đơn giản là mấy chúng cùng ngoài thì cùng trở về bình an, để ai xảy chuyện gì cả, cho nên..."
"Không trách ngươi . Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc đó, phàm là con thì ai cũng sẽ lựa chọn bảo tính mạng tiên.”
Yến Tam Hợp rũ mắt xuống, giọng trầm ngâm: "Chuyện lỡ nhắc tới nữa, giờ xem cách nào cứu vãn tình thế ?"
"Có cách nào ?" Tạ Tri Phi sốt ruột hỏi.
Có ?
Yến Tam Hợp suy tính suốt dọc đường , và đáp án là: Không .
Bởi vì thời cơ một khi bỏ lỡ thì thể lấy . Lúc mà đột ngột dọn từ trong nha môn an ngoài, thì đến kẻ ngốc cũng đoán là âm mưu gì đó.
Mà cha con Ngô Quan Nguyệt, tuyệt đối là những kẻ ngốc.
Liệu tồn tại một khả năng nào khác ?
Tạ Tri Phi nuốt khan một cái.
"Kẻ ẩn náu trong chùa Quan Âm thể là tay chân tín, hoặc từng là hầu trung thành của cha con Ngô Quan Nguyệt. Còn bản cha con họ thì đang lẩn trốn đó trong nước Đại Tề. Bọn họ sợ chúng tìm tung tích, cho nên mới chặn đường tập kích nửa chừng."
"Cũng khả năng .”
Yến Tam Hợp chần chừ một lát tiếp: " một điều nghĩ mãi vẫn thông, đó là vì khi b.ắ.n mũi tên cảnh cáo , đám áo đen đột nhiên rút lui?"
Không đợi Tạ Tri Phi mở miệng, nàng tự lẩm bẩm: "Bọn họ dày công thiết lập mai phục, nhưng chúng thương, cũng g.i.ế.c hại ai, chẳng là tốn công vô ích ?"
Hơi thở của Tạ Tri Phi trở nên nặng nề.
Lúc , từng cho rằng khi đối phương bày binh bố trận kỹ càng như thì chắc chắn chỉ con đường c.h.ế.t, nhưng ngoại trừ màn huyết chiến ban đầu thì đó chuyện kết thúc một cách lửng lơ.
"Ngươi đang nghi ngờ điều gì, Yến Tam Hợp?" Hắn hỏi.
Nàng trả lời ngay, trầm tư suy nghĩ hồi lâu mới chậm rãi thốt từng chữ: "Ta nghi ngờ, bọn họ đang thăm dò chúng ."
Thăm dò ư?
Tạ Tri Phi chỉ cảm thấy gai ốc nổi lên khắp .
"Thăm dò chúng ? Chúng cái gì đáng để họ thăm dò chứ?"
"Không ."
Yến Tam Hợp cúi đầu mũi chân , đáy mắt tràn ngập sự thất vọng.
Không chỉ Bùi Tiếu đả kích nặng nề, mà bản nàng thậm chí còn chịu cú sốc lớn hơn. Bởi vì kế hoạch "một sáng một tối" chính là do nàng đề xuất. Vì , trách nhiệm thất bại nàng thể chối bỏ.
Ánh mắt Tạ Tri Phi lướt qua hàng mi rủ xuống của cô, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Bàn tay theo bản năng đưa lên xoa nhẹ mái đầu đang cúi xuống đầy bất lực .
Bất chợt.
Yến Tam Hợp ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt sắc bén như dao.
Làm cái gì đó?
Lại định giở trò đùa giỡn nữa hả?
"..."
Tam gia dù cũng mặt dày mày dạn quen : "Trên tóc ngươi con ruồi đậu, định giúp ngươi đuổi nó thôi mà."
Ta thấy ngươi mới là con ruồi đáng ghét thì !
Yến Tam Hợp hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ. Nàng định bỏ thì cách đó xa bỗng truyền đến tiếng quát tháo ầm ĩ.
Lúc , nàng mới giật nhận hai vô thức tới cổng phủ nha từ lúc nào .
"Kẻ nào, sáng sớm tinh mơ dám xông nha môn loạn! Đi , , mau ngoài ngay cho !"
"Quan gia ơi, tìm Chu đại nhân, đến để biếu ngài hai con gà mái tơ."
"Chu đại nhân còn tới phủ nha việc, sang một bên mà chờ. Ra ngoài, mau ngoài!"
"Đừng đẩy chứ..."
"Ui da..."
"Chân cẳng quan gia ơi."
"Buông ông !"
Nha dịch đầu , thấy là Tạ Tri Phi thì xòa: "Sao Tạ ca, ngài quen ông lão nhà quê ?"
"Ừ, từng gặp qua ."
Tạ Tri Phi hào phóng vung tay, ném hai lượng bạc vụn tay tên nha dịch.
"Ta đưa ông trong chờ nhé. Ông tuổi cao sức yếu , hôm nay trời nắng nóng thế , lỡ để xảy chuyện gì mà đến tai Chu đại nhân thì coi chừng ngài lôi ngươi trút giận đấy!"
Tên nha dịch nhận tiền thưởng, cơ hội việc lấy lòng cấp , hơn nữa còn nể mặt Tạ ca, thì tội gì mà cơ chứ! Cũng khi nể cái mặt , lúc nào Tạ ca mở tiệc rượu nhớ mời cùng đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-130-tang-ga.html.]
"Được , ông lão trong mà chờ!"
Lão nông dân bên hông đeo tòng teng hai con gà, xúc động rối rít cảm ơn Tạ Tri Phi: "Tiểu ca thật là bụng quá."
Tạ Tri Phi thiện: "Ông chủ, nhớ ?"
"Ngươi là..." Lão nông nheo mắt , sang Yến Tam Hợp, lắc đầu quầy quậy tỏ vẻ nhớ rõ.
"Lần chúng lỡ lời Chu đại nhân là kẻ trộm, ông tức giận đến mức đòi xông đ.á.n.h với chúng đấy, quên nhanh thế ?"
"À, , nhớ !" Lão nông trừng mắt: "Lần cấm bậy bạ nữa , Chu đại nhân là hiếm đấy."
"Vâng, , , ngài tuyệt đối là ." Tạ Tri Phi gật đầu lia lịa: "Đi thôi, dẫn ông nội đường chờ cho mát, rót cho ông chén lạnh giải nhiệt nhé."
"Ngươi cũng là đấy, là ngay." Lão nông hề hề lộ hàm răng sún: "Ta sống hơn nửa đời , bao giờ lầm ."
Lần thì ông lầm to đấy.
Người thực sự giúp ông, là cô nương đang cải trang nam nhi bên cạnh đây .
Tạ Tri Phi nghiêng mặt hiệu cho cô nương . Ý bảo nàng đừng quá gần, ông lão nồng nặc mùi phân gà và khói bếp ám lâu ngày.
"Con gà trói bao lâu ?" Tạ Tri Phi tò mò hỏi: "Liệu ngạt c.h.ế.t đấy?"
"Ta khỏi nhà bao lâu thì con gà trói bấy lâu. Tiểu ca cứ yên tâm , gà nhà nuôi khỏe lắm, trói ba ngày ba đêm mở nó vẫn sống nhăn răng ."
"Ông khỏi nhà từ lúc nào thế?"
"Giờ Tý ba khắc."
Tạ Tri Phi giật : "Đi bộ suốt ba canh giờ, chỉ để biếu Chu đại nhân hai con gà thôi ?"
Ông lão vẫn giữ nụ hiền hậu: "Tặng một con thôi, còn một con của ."
"Thế thì là của ai?"
"Của bà Kim ở cùng thôn với đấy." Ông lão thao thao bất tuyệt kể: "Chu đại nhân lâu về thôn câu cá, bà Kim nhờ tiện đường mang con gà tới biếu để đại nhân tẩm bổ sức khỏe."
Câu chuyện chẳng đầu chẳng đuôi, phi logic hết sức.
Việc câu cá thì liên quan quái gì đến chuyện tẩm bổ sức khỏe chứ?
Tạ Tri Phi càng thêm tò mò: "Chu đại nhân thường xuyên về thôn các ông câu cá ư?"
" !"
"Tại thế?"
"Tiểu ca , câu ngươi hỏi trúng điểm mấu chốt đấy." Ông lão ưỡn n.g.ự.c đầy tự hào: "Đó là bởi vì cá ở thôn chúng ngon hơn hẳn cá ở những nơi khác, thịt tươi roi rói luôn."
Tạ Tri Phi xong càng thấy khó hiểu tợn.
"Vậy tại bà lão họ Kim tẩm bổ cho đại nhân?"
"Thì vì đại nhân việc vất vả quá chứ !"
"Đại nhân vất vả thì liên quan gì đến bà ?"
"Kìa xem ngươi kìa." Ông lão với ánh mắt như kẻ ngốc: "Bà Kim mấy năm bệnh nặng, chính là nhờ Chu đại nhân bỏ tiền túi cho bà khám thầy t.h.u.ố.c đấy. Rồi đứa con trai già ế vợ của bà cũng là do Chu đại nhân giúp cưới vợ cho. Đại ân nhân như thế, ngươi bảo liên quan ?"
Lần Tạ Tri Phi thật tâm thật ý cảm thán: "Những việc Chu đại nhân , quả thực khiến cho nể phục sát đất."
Ông lão thấy lời khen ngợi , còn đắc ý hơn cả khi khen con trai tiền đồ.
"Nhìn con gà xem, béo nào?"
"Ừ, béo thật đấy."
Tạ Tri Phi thuận miệng đáp cho qua chuyện, sải bước nhanh hơn, thấp giọng dặn dò tên tiểu nha dịch đang canh cửa chính vài câu, tiện tay nhét thêm cho chút bạc lẻ.
Tiểu nha dịch liếc ông lão: "Tạ ca , lão mang theo gà hôi hám nên tiện nội đường . Ta lấy cho lão cái ghế dựa, rót chén nóng, để lão chờ ở bên ngoài hiên ?"
"Được, thế cũng ."
"Tạ ca bụng thì thật đấy, nhưng nếu ai đến biếu xén cũng cho thế thì nha môn chúng loạn cào cào mất thôi."
"Sao cơ, còn nhiều khác đến tặng gà cho đại nhân nhà ngươi nữa ?"
"Gà nè, cá nè, trứng nè... cái gì cũng mang đến tặng hết. Kỳ quặc nhất là còn dắt cả con trâu đến biếu nữa cơ." Tiểu nha dịch hạ thấp giọng, ngón tay chỉ trỏ lên trời: " mà ích lợi gì , mấy ông lớn cấp ai mà thèm quan tâm đến mấy thứ vặt vãnh ."
"Rồi sẽ thôi." Tạ Tri Phi vỗ vỗ vai tiểu nha dịch động viên: "Đi , mang cho ông lão cái ghế cho đỡ mỏi."
Tiểu nha dịch vui vẻ chạy ngay.
Tạ Tri Phi dặn dò ông lão thêm vài câu, mới trở mặt Yến Tam Hợp: "Thế tính là tiễn Phật đến tận Tây thiên ?"
Yến Tam Hợp bĩu môi.
Đưa đến Tây thiên thì cô , cô chỉ chắc chắn một điều: Thời buổi , tiền là thể sai khiến cả ma quỷ.
"Đi thôi, Minh Đình còn đang chờ chúng đấy."
Yến Tam Hợp "ừ" một tiếng.
Bình tâm mà xét, Tạ tam gia quả thực giỏi trong việc đối nhân xử thế, khéo léo vô cùng, chỉ là...
Cô chợt nhớ điều gì đó.
Yến Tam Hợp khựng , đột ngột xoay , ánh mắt dán chặt bóng lưng ông lão .