Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 132: Say rượu
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:39
Lượt xem: 256
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Tiếu ngẩng đầu lên, ngơ ngác hỏi:
"Muốn khuấy đảo cho mưa gió ngập trời là thế nào?"
Yến Tam Hợp bình thản : "Bùi đại nhân gặp thích khách, may mắn nhặt cái mạng. Sau khi điều tra sơ bộ thì phát hiện kẻ màn giật dây chính là cha con Ngô Quan Nguyệt. Mà phố đang lời đồn đại rằng, cha con Ngô Quan Nguyệt thực chất đang lẩn trốn ngay trong Quan Âm Thiền Tự."
Bùi Tiếu nheo mắt , suy tính.
"Ý ngươi là gây sức ép, bắt lão lừa trọc giao ?"
"Dùng biện pháp mềm mỏng , thì chỉ còn cách dùng biện pháp mạnh thôi."
Yến Tam Hợp liếc Tạ Tri Phi đang ung dung uống : "Các ngươi quan, chẳng đều am hiểu nhất là dùng chiêu ?"
"Phụt!"
Tạ Tri Phi đang uống dở ngụm nóng thì sặc, phun cả ngoài, khổ:
"Yến Tam Hợp, khi ngươi định lật nợ cũ thì ơn hiệu một tiếng , để còn kịp chuẩn tâm lý."
Yến Tam Hợp lạnh lùng: "Két!"
Tạ Tri Phi: "..."
Bùi Tiếu: "..."
Chỉ trong vòng nửa canh giờ ngắn ngủi, cái cảm giác bất lực, tuyệt vọng như ngõ cụt dường như tan biến gần hết. Chút hy vọng mong manh trong lòng mỗi một nữa nhen nhóm lên.
Trên đời hai thứ quý giá ngàn vàng, một là tình nghĩa, hai là lòng tin.
Và thứ , gần như là yếu tố quyết định sự thành bại của việc.
Tạ Tri Phi Yến Tam Hợp, tim đập nhanh hơn một nhịp.
Còn Bùi Tiếu ở bên cạnh Yến Tam Hợp, tim gan rối loạn.
...
Chánh điện Quan Âm Thiền Tự.
Thanh đao sắc bén kề sát cổ lão hòa thượng Trường Thanh, tất cả đều rõ tiếng nức nở sợ hãi phát từ cổ họng ông .
"Dám cả gan che giấu trọng phạm triều đình, con lừa trọc Trường Thanh ngươi lá gan cũng nhỏ nhỉ!"
"Chuyện... chuyện ..." Trường Thanh đảo mắt liên hồi, sợ đến mức gần như ngất xỉu.
"Biết điều thì mau giao cha con Ngô Quan Nguyệt đây, nếu ..." Bùi Tiếu đập bàn cái rầm, giọng lạnh băng: "Bản quan sẽ tiền trảm hậu tấu, và ngươi sẽ là kẻ đầu tiên khai đao."
...
Trong khi Bùi đại nhân đang hùng hổ ép cung Trường Thanh, thì Tạ Tri Phi đang vui vẻ khoác vai Tam Bàn, bàn bạc xem tối nay nên ăn ở , hát ở chỗ nào.
Tôn chỉ của Tam gia đơn giản:
Tiền bạc quan trọng, quan trọng là các ăn ngon, chơi vui.
Tam Bàn vỗ n.g.ự.c thùm thụp, cam đoan:
"Tạ ca cứ yên tâm giao cho , bảo đảm sẽ sắp xếp chương trình tối nay đấy."
"Ta sẽ để Bạng ca vất vả vô ích ." Tạ Tri Phi tít mắt: "Trong nha môn, phàm là em thiết với Bạng ca thì cứ rủ hết, đông mới vui chứ."
Nhìn xem, đây mới gọi là hào phóng, chịu chơi!
Bạng ca hai lời, lập tức lo liệu sắp xếp.
Hơ hơ!
Trên đời , còn chuyện gì sung sướng hơn chuyện nữa ?
Tạ Tri Phi theo bóng lưng hăm hở của Tam Bàn, nụ môi dần dần tắt ngấm.
Hắn thong thả trở về khách viện, đóng cửa phòng ngã vật giường ngủ.
Đi câu lan hát cũng là một hoạt động tốn nhiều thể lực, cần dưỡng sức và tinh thần thật mới .
...
Màn đêm buông xuống.
Trong phòng bao sang trọng của tửu lâu, mười đàn ông quây quần bên một chiếc bàn tròn lớn.
Tạ tam gia ở vị trí chủ tọa, nâng chén rượu lên.
"Chén rượu đầu tiên , xin kính Tam Bàn ca. Ngày hôm đó nếu nhờ tay cứu giúp thì cái mạng nhỏ của coi như bỏ nơi đất khách quê ."
Tam Bàn khiêm tốn: "Đâu , nào, cùng cạn ly!"
"Chén rượu thứ hai , xin kính tất cả các . Lần đầu tiên đến phủ Quảng Tây, may mắn các chiếu cố tận tình. Sau nếu dịp tới kinh thành, cứ đến tìm Tạ ca ."
"Tạ ca thật trượng nghĩa!"
"Tạ ca, cạn ly!"
"Chén rượu thứ ba , kính Chu đại nhân. Chu đại nhân quả là một vị quan , đối đãi với dân chúng thật sự chê ..."
Ngay khi Tạ Tri Phi khéo léo chuyển đề tài sang Chu đại nhân, thì Bùi đại nhân và đoàn tùy tùng cũng lê bước trở về khách viện trong tình trạng kiệt sức.
Vừa bước cửa, Yến Tam Hợp lệnh:
"Chu Thanh, ngươi đón Tam gia về ."
"Vâng!"
"Hoàng Kỳ, hầu hạ đại nhân nhà ngươi tắm rửa, quần áo và dùng cơm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-132-say-ruou.html.]
"Vâng!"
"Bùi Minh Đình, bên phía chúng tiến triển, nghĩa là bên phía Tạ tam gia cũng công cốc. Thu hồi ngay cái bộ mặt đưa đám của ngươi , phấn chấn lên cho !"
"Tiểu thư , Bùi đại nhân vực dậy nổi , thấy mặt đang một hàng chữ to đùng ?"
"Chữ gì?"
"Đại nhân c.h.ế.t, việc gì thì đốt giấy báo mộng."
Chỉ một câu châm chọc khiến cho Bùi đại nhân đang ỉu xìu như con gà rù bỗng chốc "hồi dương" sống !
...
Hai canh giờ , Tạ Tri Phi nồng nặc mùi rượu bước cửa.
Từ cửa tới cái ghế chỉ cách vài bước chân, nhưng cứ xiêu vẹo, lảo đảo như xương.
Bùi Tiếu mà đau lòng, vội vàng đưa chén của tới: "Nhanh, uống chút giải rượu ."
"Không cần." Tạ Tri Phi liếc mắt chén đầy vẻ ghét bỏ, lệnh: "Rót chén mới ."
Còn bày đặt chê bai nữa ?
Bùi Tiếu sang bảo Chu Thanh: "Mau, rót chén mới cho Tam gia."
Chu Thanh vội vàng rót một chén nóng hổi khác.
Tạ Tri Phi đón lấy, định đưa lên miệng uống thì đột nhiên đập mạnh chén xuống bàn cái "rầm": "Muốn bỏng c.h.ế.t hả?"
Tên Tam gia Tạ phủ bình thường tính tình ôn hòa, lúc nào cũng tươi niềm nở, nhưng hễ rượu là... nết lòi .
Rượu bảy phần là tính khí cũng bảy phần, cực kỳ khó chiều.
Bình thường gọi Bùi Tiếu là "Tổ tông", nhưng lúc thì Bùi Tiếu cung phụng gọi ngược là "Tổ tông" mới đúng.
"Ngoan nào, uống tạm chén của cho nguội nhé." Bùi đại nhân nhẹ giọng dỗ dành.
"Cầm chỗ khác!" Tạ Tri Phi nheo mắt, chỉ tay thẳng mặt Yến Tam Hợp: "Yến Tam Hợp, lấy chén của ngươi cho uống, chỉ uống của ngươi thôi."
Yến Tam Hợp tức điên . Dám chọc bà cô hả?
Ta phi!
"Bà cô của ơi, ngươi ơn cho uống một ngụm !" Bùi Tiếu khẩn khoản cầu xin: "Tên cứ uống say là dở chứng như thế đấy, ngươi mà chiều theo ý thì càng loạn tợn hơn."
Chu Thanh cũng đỡ cho chủ nhân: "Yến cô nương, Tam gia thực tửu lượng kém lắm, uống nhiều sẽ khó chịu trong ."
"Yến Tam Hợp, đưa thì bảo?" Tạ tam gia nghiêng cổ, giọng điệu đầy vẻ vô : "Không cho ? Không cho thì tự tới cướp đấy nhé."
Yến Tam Hợp mệt mỏi rã rời cả ngày, chẳng còn chút sức nào để đôi co với con ma men nữa, bèn đặt mạnh chén của xuống mặt .
Tạ tam gia giành chén thì đắc ý mặt, đôi mắt hoa đào híp , ngửa cổ uống cạn sạch chỉ trong hai ngụm.
Uống xong, đặt mạnh chén xuống mặt Yến Tam Hợp.
"Còn uống nữa!"
"..."
Yến Tam Hợp thấy ánh mắt đều đổ dồn , lúc mới vỡ lẽ là tên khốn kiếp đang bắt nàng đích rót phục vụ .
Mơ cưng!
Nàng im như tượng, thèm nhúc nhích.
Bùi Tiếu và Chu Thanh sốt ruột như đống lửa, sức nháy mắt hiệu, chỉ hận thể móc luôn con mắt ném về phía nàng.
Người vẫn cứ nàng chằm chằm, bao nhiêu sự lên án đều dồn cả ánh mắt.
Tam gia say đến mức !
Rót cho chén thì c.h.ế.t ai chứ?
Không khí trong phòng căng thẳng như dây đàn.
Yến Tam Hợp hít một thật sâu để kìm nén cơn giận, cầm ấm lên, rót cho nửa chén.
Đồ c.h.ế.t tiệt!
Cũng là ai chiều hư đến mức , quả thực là vô pháp vô thiên!
Hắn còn hơn cả vô pháp vô thiên nữa kìa.
Tạ Tri Phi dùng những ngón tay thon dài nâng chén lên, nhướng mày đầy đắc ý: "Yến Tam Hợp, ngươi chẳng cũng ngoan ngoãn lời đó ?"
"Tạ Ngũ Thập, mau chuyện chính ." Bùi Tiếu thực sự dọa cho sợ mất mật, dám ăn kiểu đó với bà đồng Yến...
Chán sống ?
Không thấy ánh mặt trời ngày mai nữa ?
"Tổ tông ơi, đừng loạn nữa , coi như van xin ngươi đấy!"
"Được thôi, thế ngươi quỳ xuống cầu xin ?"
C.h.ế.t tiệt!
Ta bóp cổ c.h.ế.t quách cho ?
Bùi Tiếu nghiến răng ken két.
---