Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 133: Thông minh
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:40
Lượt xem: 270
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Tam Hợp phắt dậy.
Tay nàng chạm đến chén , định hất thẳng nước mặt tên ma men cho tỉnh rượu thì tên ma men đột nhiên đưa tay lau mặt một cái, cất giọng tỉnh bơ:
"Chu Dã năm nay bốn mươi tuổi, cưới vợ, nạp , con cái, vẫn sống độc một ."
Bốn mươi tuổi mà vẫn độc ?
Lông mày đồng loạt nhíu .
Yến Tam Hợp nhíu mày suy nghĩ, từ từ xuống, vẻ mặt nghiêm túc hẳn.
"Không chỉ thế, còn cha , thích họ hàng, cứ như là Tôn Ngộ Không nứt từ trong khe đá ." Tạ Tri Phi chống cằm, ánh mắt càng thêm lờ đờ, mê ly: "Hắn bao giờ tụ tập uống rượu với đồng liêu thuộc hạ, cũng bao giờ mời ai đến nhà chơi. Không cờ bạc, hát, lui tới chốn lầu xanh kỹ viện. Ngày nào cũng lủi thủi về một , bên cạnh đến một gã sai vặt cũng , việc gì cũng tự tay lấy. Bọn Tam Bàn đều bảo, Chu đại nhân sống còn khổ hạnh hơn cả hòa thượng tu."
"Thế ..." Bùi Tiếu hít sâu một : "Thế thì bình thường chút nào!"
Tạ Tri Phi lười biếng nhấc mí mắt lên, liếc Yến Tam Hợp một cái đầy ẩn ý.
"Còn điểm bất thường hơn nữa cơ. Hắn đối xử với dân chúng cực kỳ , ai gặp khó khăn hoạn nạn gì đều lo lắng và tận tình giúp đỡ. ngược , đối với trong nha môn thì cực kỳ hà khắc, nghiêm ắng. Kẻ nào dám trốn việc chơi là mắng cho vuốt mặt kịp. Bọn Tam Bàn ai là sợ một phép, lưng chỉ mong sớm điều nơi khác cho rảnh nợ."
Yến Tam Hợp tránh ánh mắt của Tạ Tri Phi, hỏi tiếp: "Còn gì nữa ?"
"Có, còn một việc nữa càng khiến thể tin nổi." Tạ Tri Phi nhếch môi với Yến Tam Hợp: "Hắn ở cái ghế Tri phủ liên tục suốt chín năm trời."
Chín năm?
Giữ nguyên một chức vụ ở cùng một nơi?
Yến Tam Hợp sang hỏi ngay: "Bùi Minh Đình, thông thường thì mấy năm quan sẽ luân chuyển một ?"
Bùi Tiếu đáp: "Làm quan ba năm sẽ một đợt khảo hạch nhỏ, sáu năm một đợt khảo hạch lớn. Thông thường mà , cứ sáu năm là chắc chắn thuyên chuyển công tác nơi khác."
Yến Tam Hợp chất vấn: "Tạ Tri Phi, ngươi hỏi rõ lý do vì tại vị đến chín năm ?"
Tạ Tri Phi thở dài, chậm rãi nhả từng chữ: "Dân chúng đồng lòng dâng thư, thậm chí là dâng huyết thư thỉnh cầu, sống c.h.ế.t chịu để Chu đại nhân điều . Ngươi xem chuyện thần kỳ ?"
Làm quan đến mức độ nào mới dân chúng kính yêu, bảo vệ đến nhường ?
Một vị quan phụ mẫu lòng dân như thế, thể là tên trộm cắp vặt vãnh ?
Đây chính là điều mà tất cả trong phòng đều thể nào lý giải nổi.
Bùi Tiếu cố gắng trấn tĩnh , nêu nghi vấn từ tận đáy lòng: "Yến Tam Hợp, khi nào chúng nghi oan cho ?"
Lý Bất Ngôn hiếm khi về phía Bùi đại nhân, gật đầu tán thành: " tiểu thư, thấy giống !"
Hoàng Kỳ gãi gãi đầu, thật thà nhận xét: "Người đấy chứ!"
Chu Thanh tuy gì, nhưng cái gật đầu mạnh mẽ của cũng đủ để thể hiện lập trường.
Tạ tam gia vẫn chống cằm, khuôn mặt đỏ bừng vì men rượu, Yến Tam Hợp cợt nhả.
"Nào, vị cô nương xinh khẳng định Chu đại nhân là tên trộm , mau đây phân tích tỉ mỉ cho Tam gia xem, trong cái đầu nhỏ của ngươi đang nghĩ cái gì thế?"
Bùi Tiếu: "..."
Đang giở trò đùa bỡn con gái nhà lành đấy ?
Lý Bất Ngôn: "..."
Đồ đàn ông tồi!
Hoàng Kỳ: "..."
Thật hổ quá mất!
Chu Thanh: "..."
Không còn mặt mũi nào mà nữa!
Yến Tam Hợp nhạt, dậy thẳng tới mặt Tạ Tri Phi, một hành động khiến ai ngờ tới.
Cô đưa tay nâng cằm Tạ Tri Phi lên, ép ngẩng mặt lên thẳng mắt cô.
"Xin hỏi Tam gia, đời ai là nứt từ trong khe đá mà cha ?"
Tạ Tri Phi: "..."
Bùi Tiếu: "..."
Lại định giở trò trêu ngươi ?
Yến Tam Hợp hỏi tiếp: "Xin hỏi Tam gia, một nam nhân vợ , kỹ viện, hát xướng, thế giải tỏa d.ụ.c vọng kiểu gì? Chẳng lẽ chỉ dựa 'Ngũ Chỉ Sơn' thôi ?"
Tạ Tri Phi: "..."
Lý Bất Ngôn thầm nghĩ: Xì, đến thái giám trong cung còn tìm cung nữ để giải khuây cơ mà!
Yến Tam Hợp: "Lại xin hỏi Tam gia, nếu Chu Thanh hầu hạ, việc gì cũng tự tay hết thì ngươi thể sống sót quá mấy ngày?"
Tạ Tri Phi: "..."
Hoàng Kỳ thầm nhủ: Gia nhà thì chắc chắn sống quá ba ngày .
Yến Tam Hợp cúi thấp xuống thêm chút nữa, ánh mắt lạnh lẽo như băng: "Cuối cùng xin hỏi Tam gia, cái điểm 'yêu dân như con' của , ngươi cảm thấy quen tai ?"
Tạ Tri Phi: "..."
Chu Thanh bất lực mặt : Thật lòng là dám nữa.
Ngón tay đang nâng cằm lạnh toát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-133-thong-minh.html.]
Đôi mắt ngay mặt sáng rực như .
Cho dù nội tâm Tạ tam gia lúc đang cuộn trào sóng gió bão bùng, nhưng bên ngoài vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh đến lạ thường.
"Yến Tam Hợp, ngươi nỡ đối xử với như thế? Cả đêm bọn họ chuốc rượu đến mức mê man bất tỉnh, cố gắng lắm mới lết xác về đây gặp ngươi đấy!"
Bùi Tiếu: "..."
Đang nũng đấy ?
Lý Bất Ngôn: "..."
Có ý gì đây trời?
Hoàng Kỳ: "..."
Tam gia cũng thật dễ dàng gì!
Chu Thanh: "..."
Xót xa cho gia nhà quá!
Ngón tay Yến Tam Hợp như chạm than hồng, vội vàng rụt .
Tên phong lưu c.h.ế.t tiệt !
Ta chịu thua ngươi !
Nàng lén lau ngón tay vạt áo, liếc mắt hiệu: "Bất Ngôn, Chu Thanh, hai giúp một việc."
Lý Bất Ngôn liếc Tạ tam gia đang ngẩn ngơ: "Tiểu thư cứ ."
Yến Tam Hợp: "Ta thực hư về võ công của Chu Dã."
"Hắn võ công ư?" Bùi Tiếu kinh ngạc thốt lên.
Yến Tam Hợp thèm để ý đến , lệnh: "Các ngươi một yểm hộ, một trực tiếp thăm dò. Nhớ mặc đồ hành , tốc chiến tốc thắng."
Lý Bất Ngôn báo cáo: "Tiểu thư, mang theo đồ hành."
Hoàng Kỳ xung phong: "Ta mang đây, để cho."
Chu Thanh lên tiếng: "Để hỏi thăm xem đang ở ."
"Không cần hỏi thăm!" Người đang gục mặt xuống bàn, vùi đầu cánh tay, giọng lè nhè cất lên: "Đám Tam Bàn bảo công vụ tồn đọng nhiều lắm, mấy ngày nay Chu đại nhân ăn ngủ luôn tại nha môn."
Hoàng Kỳ và Chu Thanh liếc , cả hai kẻ lặng lẽ rời .
Căn phòng chìm yên tĩnh.
Bùi Tiếu im lặng một hồi, thật sự chịu nổi sự tò mò, len lén liếc Yến Tam Hợp, hỏi nhưng ngại.
Hắn lén đá chân Lý Bất Ngôn, nháy mắt liên tục hiệu.
Lý Bất Ngôn tỉnh bơ: "Mặt Bùi đại nhân thế, chuột rút cơ mặt ?"
Ngươi mới chuột rút !
"Ta ngươi hỏi tiểu thư nhà ngươi xem tại thăm dò võ công của Chu Dã?"
"Bùi đại nhân!" Lý Bất Ngôn bắt chước điệu bộ hất hàm của Tạ tam gia: "Tiểu thư việc gì bao giờ thắc mắc. Hỏi nhiều chỉ tổ tự chuốc lấy nhục thôi."
Bùi Tiếu: "..."
"Minh Đình!" Tên say rượu đang gục mặt xuống bàn đột nhiên vọng lên: "Nàng đang c.h.ử.i khéo ngươi ngu ngốc đấy."
Mỗi ngươi não chắc!
Ta hiểu tiếng mà cần ngươi phiên dịch?
Bùi Tiếu nghiến răng, dậy xốc nách Tạ Tri Phi lên: "Say quá đấy, , để dìu ngươi về phòng ngủ."
"Cút !" Tên ma men hất tay , hai tay chống mạnh xuống bàn cố gắng thẳng dậy.
Vừa định mở miệng thì nấc lên một cái rõ to.
"Yến Tam Hợp, tự chuốc lấy nhục một chút ?"
Yến Tam Hợp vẫn giữ vẻ bình tĩnh, , cũng chẳng bảo .
"Ngày hôm đó ở Quan Dịch, ngươi với một câu." Giọng Tạ tam gia lười biếng, kéo dài: "Ngươi bảo thiên đạo luân hồi, tên trộm đêm hôm khuya khoắt chạy ngoài, bọn cướp đường sẽ trời hành đạo xử lý giúp chúng ."
Gương mặt Yến Tam Hợp thoáng chút ngạc nhiên, đó khẽ gật đầu thừa nhận.
"Ngươi câu đó là bởi vì chính chúng đụng độ bọn cướp đường, cho nên ngươi đoán chắc rằng khu vực đường núi đó ít thổ phỉ tụ tập, và chúng thường xuyên ngoài 'kiếm ăn' ban đêm."
Yến Tam Hợp gật đầu.
"Tên trộm dám một bỏ trốn trong đêm, trong mang theo tiền lớn lên tới tám trăm lượng bạc mà vẫn bình an vô sự tránh tai mắt của bọn cướp. Ngoại trừ việc mạng lớn thì chỉ còn một khả năng duy nhất, đó là võ công cao cường."
Tạ Tri Phi nhếch môi : "Nếu Chu Dã thực sự võ công, thì đích thị chính là tên trộm ."
Yến Tam Hợp gật đầu thứ ba xác nhận.
"Rầm!"
Tạ Tri Phi đổ gục xuống bàn, đầu về phía Yến Tam Hợp. Đôi mắt hoa đào lờ đờ vì men rượu nàng chằm chằm, ánh mắt quyến rũ đến lạ lùng.
"Yến Tam Hợp, thông minh ?"
---