Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 134: Dạ thám
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:41
Lượt xem: 259
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thông minh!
Người thông minh đến mức sắp đội trời đạp đất luôn !
Yến Tam Hợp hờ hững buông một tiếng "Ừ" lạnh nhạt.
"Chỉ 'Ừ' một tiếng thôi thì mà đủ, khen ngợi chứ!" Tạ Tri Phi bĩu môi, vẻ mặt ấm ức chẳng khác nào đứa trẻ con lớn quỵt kẹo.
Yến Tam Hợp nghiến răng kèn kẹt, sang Bùi Tiếu cầu cứu.
Bùi Tiếu với kinh nghiệm xương m.á.u đầy , vội vàng gật đầu lia lịa hiệu: Khen nhanh , khen cho lên mây luôn, nếu con ma men dở chứng quậy phá nữa bây giờ!
Yến Tam Hợp ngẫm nghĩ một chút, miễn cưỡng vươn tay xoa xoa đầu tên ma men.
"Người xưa bảo thông minh thì đầu thường ít tóc, thấy thật khó hiểu, tóc của ngươi dày và nhiều như nhỉ?"
"Ha ha!"
Câu chẳng là nàng đang trả đũa nguyên văn lời lúc !
Tạ Tri Phi hài lòng chép miệng, nhắm mắt , thôi quậy phá nữa mà ngoan ngoãn chìm giấc ngủ.
Ba còn trân trối, ai nấy đều cảm giác như sống sót một kiếp nạn.
Có ai ngờ đường đường là Tạ tam gia uy phong lẫm liệt, khi say rượu biến thành cái dạng trẻ con nhõng nhẽo thế cơ chứ.
"Hắn cứ uống say là dở chứng nũng thế ?" Lý Bất Ngôn che miệng thì thầm, sợ kinh động đến tên ma men đang ngủ.
Bùi Tiếu cũng che miệng thì thào đáp : "Thế là còn nhẹ chán đấy, lúc nặng hơn thì..."
Chậc, thật mất mặt quá mất.
Yến Tam Hợp khịt mũi khinh thường.
là cái đồ khó coi!
Khi tiếng trống canh bốn điểm, cánh cửa khách viện đột nhiên đập thình thịch liên hồi.
Lý Bất Ngôn mở cửa, vẻ mặt nghiêm trọng.
"Cô nương, trong nha môn thích khách đột nhập, các vị nhớ cẩn thận đề phòng."
"Cái gì cơ?"
"Mau phái đến bảo vệ công t.ử nhà chúng ngay!"
"Cô nương cứ yên tâm, bên ngoài viện tăng cường thêm lính canh gác ."
"Đa tạ, đa tạ. Ta lập tức đ.á.n.h thức công t.ử nhà dậy mới ."
"Cửa nẻo nhớ đóng chặt, cài then cho cẩn thận nhé."
Lý Bất Ngôn tới bồn hoa, nhặt một viên đá lên, dùng sức ném mạnh xa.
"Bên hình như tiếng động lạ. Mau qua đó xem ."
Lợi dụng lúc lính canh đ.á.n.h lạc hướng, hai bóng đen nhanh như cắt nhảy vọt qua tường rào trong sân viện.
Lý Bất Ngôn vội tiến lên đón: "Mau trong , tiểu thư đang đợi các ngươi đấy."
Chu Thanh kéo tấm khăn che mặt xuống, hỏi gấp: "Gia nhà thế nào ?"
Lý Bất Ngôn khẩy: "Đang ngủ ngon lắm!"
...
Trong phòng, ngọn đèn dầu cháy leo lét như hạt đậu.
Yến Tam Hợp cầm chén tay, thất thần suy nghĩ.
Bùi Tiếu ngậm nửa quả dưa chuột trong miệng, nhai rồm rộp.
Tạ tam gia vẫn gục bàn, khoác hờ chiếc quan bào của Bùi đại nhân, ngủ say sưa trời đất gì.
Thấy nhóm Chu Thanh bước , Bùi Tiếu vứt ngay quả dưa chuột , miệng vẫn còn nhồm nhoàm nuốt hết vội hỏi: "Thế nào , thăm dò ?"
Chu Thanh vội trả lời ngay mà liếc chủ nhân đang ngủ say: "Có cần đ.á.n.h thức Tam gia dậy ?"
"Đánh thức dậy để hầu hạ dỗ dành ?”
Yến Tam Hợp gạt : "Ngươi cứ !"
Chu Thanh đang loay hoay sắp xếp câu chữ thì Bùi Tiếu sốt ruột chờ nổi, cầm lấy nửa quả dưa chuột bàn ném mạnh về phía .
"Ta gọi ngươi một tiếng Chu gia gia, ngươi ơn mau lên cho nhờ!"
"Chu gia gia" bắt gọn quả dưa chuột, buông ba câu liên tiếp, mỗi câu như một quả pháo nổ vang trời giữa căn phòng tĩnh lặng.
"Hắn võ công! Hơn nữa còn là một cao thủ thượng thừa!"
"Người giao đấu với ở bên đất Đại Tề chính là . Ngoài những chiêu thức quen thuộc thì tên bịt mặt giữa hai lông mày cũng ba đường vân dọc y hệt ."
C.h.ế.t lặng!
C.h.ế.t lặng !
Cả căn phòng chìm sự im lặng c.h.ế.t chóc!
Chu Thanh nhớ màn giao đấu mà vẫn còn cảm thấy bàng hoàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-134-da-tham.html.]
Lúc nhảy xuống sân viện, trong lòng vẫn còn do dự nên tung sát chiêu . Nếu lỡ Chu Dã võ công mà kịp thu chiêu thì sẽ gây rắc rối lớn.
Vì thế khi phá cửa sổ lao , đường kiếm đầu tiên chỉ dùng vài phần công lực để thăm dò. Nào ngờ Chu Dã những dễ dàng né nhát kiếm đó, mà còn nhanh như cắt rút một thanh đao giấu bên cạnh bàn việc để phản công.
Ánh nến chập chờn nhảy múa.
Ánh đao kiếm loang loáng sắc lẹm.
Hai bóng di chuyển nhanh hơn cả gió lốc.
Chu Thanh càng đ.á.n.h càng kinh hãi, mỗi chiêu thức mà đối phương tung đều dứt khoát, gọn gàng, hề chút động tác thừa thãi nào.
Khi đao kiếm chạm tóe lửa trung, Chu Thanh kịp lướt qua gương mặt Chu Dã.
Người bình thường khi rơi tình cảnh , biểu cảm mặt hoặc là khiếp sợ, hoảng loạn, hoặc là giận dữ tột độ, hoặc là liều mạng bất chấp tất cả.
mặt Chu Dã trống rỗng, vô cảm.
Giống như việc ám sát, việc g.i.ế.c hoặc g.i.ế.c đối với chỉ là chuyện cơm bữa, bình thường như cân đường hộp sữa.
Chu Thanh lập tức quyết định tung tuyệt chiêu để thử xem bản lĩnh thực sự của rốt cuộc cao siêu đến mức nào.
đúng khoảnh khắc đó, Chu Dã nhanh hơn một bước, ánh đao lóe lên như tia chớp.
Trong lúc hoảng loạn, Chu Thanh ép lùi một bước dài.
Chiêu thức quá đỗi quen thuộc. Khi lùi , Chu Thanh vội kỹ Chu Dã một nữa, và trong lòng chấn động dữ dội.
Giữa hai lông mày hằn lên ba đường vân dọc, nhớ mang máng tên thích khách bịt mặt hôm nọ cũng đặc điểm y hệt như .
Không dám chần chừ thêm giây phút nào nữa, vội vàng nhảy qua cửa sổ tẩu thoát.
"Yến cô nương." Chu Thanh khó khăn mở miệng: "Tiếp theo chúng nên gì bây giờ?"
Yến Tam Hợp hỏi bất ngờ, trở tay kịp.
Nàng chỉ mới nảy sinh lòng nghi ngờ đối với Chu Dã và thăm dò thử xem , chứ căn bản hề tính đến những bước tiếp theo, ai mà ngờ sự thật phũ phàng đến thế...
"Tiểu thư." Gương mặt Lý Bất Ngôn còn chút ý nào: "Mau đưa quyết định . Nơi là địa bàn của Chu Dã, tình thế của chúng hiện giờ ngàn cân treo sợi tóc."
Lời nhắc nhở của Lý Bất Ngôn khiến sắc mặt trong phòng, ngoại trừ tên ma men đang ngủ say , đều biến đổi hẳn.
Chính xác là như .
Nếu chính là một trong những kẻ áo đen hôm nọ, thì đồng nghĩa với việc đám sát thủ hiện đang ẩn náu ngay trong nha môn . Nếu tay thì chẳng khác nào "đóng cửa đ.á.n.h chó", "bắt ba ba trong rọ".
Còn bọn họ...
Tuyệt đối là mọc cánh cũng khó mà thoát !
Yến Tam Hợp mím chặt môi, bên tai bỗng vang lên tiếng đập cửa dồn dập.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Hoàng Kỳ sợ hãi lùi nửa bước: "Yến cô nương, khi nào bọn Chu Dã phát hiện chúng và kéo tới g.i.ế.c diệt khẩu ?"
Yến Tam Hợp kịp lên tiếng, Lý Bất Ngôn khịt mũi, khẩy: "Nếu thế thì chúng cũng sẽ liều mạng mở đường m.á.u đ.á.n.h ngoài."
Chu Thanh trầm giọng: "Ta sẽ đoạn hậu, Hoàng Kỳ và Lý cô nương lo việc mở đường."
"Im miệng hết !" Vào thời khắc mấu chốt, Bùi Tiếu tỏ cực kỳ bình tĩnh: "Không bừa, để ngoài xem tình hình thế nào ."
"Ngươi là quan lớn, gì chuyện quan lớn tự mở cửa."
Chẳng từ lúc nào, đôi mắt hoa đào của tên ma men mở , trong mắt vẫn còn vương một tầng nước mờ mịt, dường như vẫn tỉnh rượu hẳn.
Hắn ngáp một cái dài thườn thượt: "Để xem cho."
"Tam gia!"
"Tạ Ngũ Thập."
Tạ Tri Phi chống tay góc bàn dậy, ngón tay gõ nhẹ lên chén : "Đã uống chén do Yến cô nương đích rót thì thể chút gì đó để báo đáp !"
Yến Tam Hợp vội ngước mắt lên, bắt gặp nụ trấn an của Tạ Tri Phi dành cho .
"Tất cả ở yên trong phòng, mệnh lệnh của thì tuyệt đối bước chân ngoài. Chu Thanh, với ."
Yến Tam Hợp nghiến răng.
Lúc đây, cô thực lòng dành một lời khen ngợi cho tên ma men .
Giỏi lắm!
...
Tạ Tri Phi tháo chốt cửa, kéo cánh cửa , giả bộ ngạc nhiên thốt lên:
"Ô kìa, Chu đại nhân, là ngài?"
"Đại nhân nhà các ngươi ?" Chu Dã chắp tay lưng, gương mặt âm trầm đáng sợ.
Mấy tên nha dịch theo đều là những gương mặt xa lạ, đằng đằng sát khí.
Chu Thanh liếc thanh đao trong tay bọn họ, trong lòng chợt run lên bần bật. Đây chẳng là loại vũ khí mà đám sát thủ áo đen trong rừng cây hôm nọ sử dụng ?
Lần e là lành ít dữ nhiều !