Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 136: Sống chết
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:43
Lượt xem: 259
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Tri Phi tới bên thư án, chậm rãi mài mực, trầm tư suy nghĩ. Chờ đến khi trong lòng chủ ý rõ ràng, mới nhấc bút lên .
Viết xong, giấu tờ giấy lưng, mỉm thách thức: "Yến Tam Hợp, đến lượt ngươi đấy."
Yến Tam Hợp trong lòng vốn sẵn dự tính, chỉ cần vài nét bút dứt khoát là xong.
Bùi Tiếu tuy rằng nhíu chặt mày suy nghĩ lung lắm, nhưng khi đặt bút xuống hề do dự, một mạch liền mạch lưu loát.
Một lát , ba tờ giấy đồng thời đặt lên bàn. Trên giấy lượt hiện những dòng chữ:
Hóa địch thành bạn.
Tiên lễ hậu binh.
Biến chiến tranh thành tơ lụa.
Cách diễn đạt tuy khác , nhưng ý tứ cốt lõi trùng khớp.
Mục đích chính của bọn họ là tới để hóa giải tâm ma, chứ tới để điều tra thế động cơ trộn quan trường của Chu Dã. Việc trở mặt thành thù với Chu Dã lúc chẳng đem chút lợi ích gì cho bọn họ cả.
Yến Tam Hợp vươn một ngón tay thon dài, gõ nhẹ mấy cái lên mặt bàn hiệu.
"Nếu ý kiến nhất trí, giờ chúng hãy cùng bàn xem thế nào để 'hóa địch thành bạn', 'tiên lễ hậu binh' đây?"
Bùi Tiếu thấy hai cùng suy nghĩ với thì bớt lo lắng hơn, hắng giọng đề xuất: "Vậy nếu như ngày mai gửi mời cho Chu Dã, hẹn buổi tối sẽ đích tới phủ bái phỏng thì ..."
Yến Tam Hợp hỏi ngay: "Lý do là gì?"
Bùi Tiếu đáp gọn lỏn: "Sắp hồi kinh, cảm tạ sự quan tâm giúp đỡ."
Tám chữ , quả thực vô cùng đắt giá.
Tạ Tri Phi vỗ tay tán thưởng: "Hay! 'Hồi kinh' là để báo cho chúng sắp rời , từ nay về núi cao đường xa, nước sông phạm nước giếng, giúp uống một viên t.h.u.ố.c an thần. Hai chữ 'cảm tạ' là để lấy lòng, tỏ rõ chúng ác ý gì với ."
Yến Tam Hợp gật đầu bổ sung: "Chủ động tới cửa bái phỏng là thể hiện thành ý của chúng . Đang ở ngay địa bàn của , hành động sẽ khiến yên tâm và bớt đề phòng hơn."
Bùi Tiếu hai thông minh nhất nhóm khen ngợi thì trong lòng sướng rơn, đắc ý vô cùng.
đúng lúc , Yến Tam Hợp đột ngột đổi giọng, nghiêm túc đặt vấn đề: "Các ngươi nghĩ tới tình huống nhất : Chu Dã thì yên tâm , nhưng chúng tự đưa hang hùm miệng sói. Sống c.h.ế.t lúc đó tùy thuộc ý định của . Lỡ như đột ngột nổi sát tâm diệt khẩu..."
Thình thịch, thình thịch, thình thịch...
Bùi Tiếu chỉ cảm thấy trái tim đập nhanh đến mức nhảy khỏi lồng ngực.
Lỡ như Chu Dã thực sự nổi sát tâm, thì chỉ còn duy nhất một con đường để thôi: Đường xuống Hoàng Tuyền!
Trên đời , leo dốc thì khó, xuống dốc thì dễ, nhưng đường Hoàng Tuyền thì coi như là hết phim, c.h.ế.t ngắc!
Có nên mạo hiểm đ.á.n.h cược mạng sống như ?
Có đáng để mạo hiểm ?
Đây là câu hỏi sinh t.ử mà ai cũng cần suy nghĩ thật nghiêm túc.
Bùi Tiếu lặng lẽ sang Tạ Tri Phi, trong lòng dâng lên một nỗi áy náy khôn nguôi.
Chuyến lôi kéo Tạ Tri Phi cùng chịu khổ chịu cực, bôn ba gió mưa thì , nhưng lỡ như xảy chuyện gì bất trắc, lấy mặt mũi nào để ăn với Tạ gia đây?
"Tạ Ngũ Thập, ngươi đừng nữa. Ngươi và Chu Thanh cứ ở Quan Âm Thiền Tự chờ tin tức của chúng ."
Tạ Tri Phi phắt đầu , nhíu mày: "Ý ngươi là ?"
"Chẳng ý gì cả." Bùi Tiếu sa sầm mặt mày: "Việc vốn dĩ liên quan gì đến ngươi. Nếu chẳng may ngươi vì chuyện bao đồng mà mất mạng thì thật sự đáng chút nào."
Tạ Tri Phi khẩy: "Bùi Minh Đình, đến lúc nước sôi lửa bỏng thế ngươi mới bảo là liên quan, lúc đầu lôi ngươi sớm?"
"Làm tiểu gia chỉ là hóa niệm giải ma thôi mà còn đặt cược cả cái mạng già chứ?" Bùi Tiếu đập bàn cái rầm, lửa giận bùng lên ngùn ngụt: "Nếu tiểu gia mà tương lai thì đ.á.n.h c.h.ế.t cũng chẳng cho ngươi bước chân khỏi kinh thành nửa bước. Nếu tên khốn kiếp nhà ngươi còn dám theo, tiểu gia đây sẽ đ.á.n.h gãy chân ngươi cho mặt."
Tạ Tri Phi bằng ánh mắt giận thương: "Con bà nó, ngươi giỏi thật đấy!"
Bùi Tiếu c.ắ.n môi, giọng run run nhưng kiên quyết: "Ngươi mặc kệ giỏi , tóm là ngày mai ngươi tuyệt đối theo."
Tạ Tri Phi tức ách. Cái tên tính khí thì thối, miệng mồm cũng thối, nhưng một điểm "thơm" ai bằng: Đó là đối xử với thật lòng thật , sống c.h.ế.t .
Nói sợ c.h.ế.t là dối. Phía còn cả một đại gia đình, lão tổ tông, phụ , mẫu , đại ca, đại tỷ... thứ gì là thể dễ dàng buông bỏ cả.
những bạn đang mặt , cũng là những mà thể nào bỏ mặc .
Đã cùng thì cùng về.
Tạ Tri Phi thẳng mắt Bùi Tiếu, gằn từng chữ: "Tên khốn nhà ngươi cho rõ đây, nếu ngày mai ngươi cho cùng, thì từ nay về Tam gia coi như quen thằng nào tên là Bùi Minh Đình nữa! Không tin thì ngươi cứ thử xem."
"..."
Bùi Tiếu sững sờ mặt, miệng há hốc mà thốt nên lời.
"Hừ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-136-song-chet.html.]
Yến Tam Hợp cau mày, tỏ vẻ buồn nôn ói.
Ý định ban đầu của cô chỉ là nhắc nhở suy nghĩ cho thật chu , chuẩn sẵn các phương án ứng phó để phòng ngừa tình huống nhất.
Ai ngờ hai vị đại gia diễn ngay một vở kịch sinh ly t.ử biệt đẫm nước mắt "thâm tình mật ý" ngay mặt cô thế .
"Bùi đại nhân.”
Yến Tam Hợp lạnh lùng lên tiếng cắt ngang màn tình cảm sướt mướt: "Ta tới đây là để hóa niệm giải ma cho lão phu nhân, chứ tới để nộp mạng."
Bùi Tiếu: "..."
Yến Tam Hợp tiếp tục: "Nếu Quan Âm Thiền Tự vấn đề gì mờ ám, thì chúng tận dụng triệt để hai con cờ là Trường Thanh và Trí Thông hòa thượng."
Đôi mắt đang ảm đạm u sầu của Bùi đại nhân bỗng chốc sáng bừng lên như sa.
"Minh Đình, thực cũng đang định chuyện với ngươi." Tạ Tri Phi vội vàng chen , chỉ tiếc là Yến Tam Hợp nhanh miệng mất .
Tạ Tri Phi: "Ngày mai ngươi hãy giao quan ấn cho , sẽ lo liệu việc sắp xếp bên phía Quan Âm Thiền Tự."
Bùi Tiếu ngạc nhiên: "Ngươi... ngươi định sắp xếp thế nào?"
Tạ Tri Phi nhắc : "Ngươi còn nhớ lúc chúng đến quán lạnh ở phủ Nam Ninh, và Lý Bất Ngôn đ.á.n.h cược vụ gì ?"
Bùi Tiếu gật đầu: "Nhớ chứ, ai thua thì giúp thắng Quan Âm Thiền Tự tranh cướp nén hương đầu tiên."
Tạ Tri Phi nhếch mép : "Ta thua, nên nén hương đáng lẽ để đích cướp về mới đúng đạo lý."
Bùi Tiếu hai mắt sáng rực rỡ, cái cớ thuận tay lấy dùng quá hợp tình hợp lý, hề gượng gạo chút nào.
"Vấn đề là, ngươi cướp ?”
Yến Tam Hợp buông một câu hỏi đầy hàm ý.
Hòa thượng trong Quan Âm Thiền Tự chúng giày vò, điều tra đến mức "gà bay ch.ó sủa" như , liệu bọn họ còn lòng nào mà tay giúp đỡ chúng nữa ?
"Vậy thì xem cái miệng của Tam gia đủ ngọt ngào ." Khóe miệng Tạ Tri Phi nhếch lên một nụ khổ sở: "Nếu thực sự nữa, thì cũng chỉ còn nước mặt dày mày dạn lôi danh tiếng của cha ruột để dọa thôi!"
...
Phủ nha.
Sâu trong góc tây bắc của phủ nha là một khuôn viên nhỏ nhắn, biệt lập, chính là nơi ở riêng của Tri phủ Chu Dã.
Khu viện tuy rộng lớn bề thế, nhưng nhỏ nhắn và tinh xảo, cách bài trí và trang hoàng cực kỳ đơn sơ, giản dị. Một năm Chu Dã cũng chỉ lui tới ở nơi vài ngày là cùng.
Thắp đèn, đun nước, pha ...
Khi những lá bắt đầu nở bung trong nước sôi, cánh cửa phòng khẽ mở, một bước : "Đại nhân."
Chu Dã đặt chén xuống, giọng lạnh lùng hỏi: "Tình hình trong viện thế nào ?"
"Trong viện vẫn canh giữ cẩn mật, đèn đuốc sáng trưng đến tận bây giờ, phát hiện thêm động tĩnh gì khác lạ."
Khuôn mặt bình thản, chút gợn sóng của Chu Dã tựa như phủ lên một lớp sương mờ ảo, chỉ đôi mắt đen láy phản chiếu ánh nến lung linh là vẫn sâu thẳm khôn lường.
"Kẻ giao đấu với là tên thị vệ cận tên Chu Thanh của Tạ Tri Phi. Tên kiếm pháp nhanh, nội công vững chắc, đích thị là một cao thủ."
"Đại nhân, e rằng bọn họ bắt đầu nghi ngờ chúng ."
"Ta ở cái ghế Tri phủ suốt chín năm ròng, lặn lội ở Hoa quốc hơn hai mươi năm trời mà từng ai thấu." Chu Dã lắc đầu nhạt: "Không ngờ cuối cùng mấy tên nhãi ranh non nớt vạch trần chân tướng."
"Đại nhân, bước tiếp theo chúng nên gì đây?"
"Trốn chui trốn lủi bao nhiêu năm nay, thấy cũng đủ , cũng thấy đủ , và các ngươi chắc cũng chán ngấy cái cảnh sống lắm ." Chu Dã đầu , thần sắc thản nhiên đến lạ: "A Cường , đến lúc kết thúc tất cả một cách triệt để ."
Hốc mắt của tên A Cường bỗng nhiên nóng lên, rưng rưng lệ: "Chu ca?"
"Là phúc thì họa, là họa thì tránh cũng khỏi. Tất cả đành trông chờ ý trời mà thôi."
Giọng Chu Dã trầm xuống, nặng trịch như đeo đá: "Ngày mai chắc chắn bọn họ sẽ hành động. Các ngươi đừng đến quá gần, cứ giữ cách an mà quan sát kỹ lưỡng hai cho là ."
"Là ai ạ?"
"Một là Tạ tam gia, hai là cô của Bùi đại nhân."
"Ta danh tiếng của Tạ tam gia , nhưng còn của Bùi đại nhân..." A Cường tỏ vẻ khó hiểu: "Quan sát một nữ nhi yếu đuối gì ạ?"
Trong mắt Chu Dã hiện lên chút suy tư đầy ẩn ý: "Thân phận của bốn chúng đều nắm rõ như lòng bàn tay, duy chỉ nàng và ả tỳ nữ lai lịch bất minh là một ẩn khó lường, một biến thể đổi cục diện."
A Cường rùng khi nhớ những đường kiếm mềm mại nhưng sắc bén, biến hóa khôn lường như đang múa lượn giữa trời băng tuyết của ả tỳ nữ nọ.
Chu Dã khẩy một tiếng, : "Bọn họ thể sẽ tìm kiếm trợ thủ. Nếu đoán lầm thì chắc chắn sẽ là của Quan Âm Thiền Tự."
Mắt A Cường vằn lên những tia m.á.u đỏ ngầu: "Trong chùa đó nuôi một đám võ tăng, công phu của tên nào tên nấy đều khá. Chu ca, nếu bọn chúng nhúng tay thì chúng bây giờ?"
"Đã còn đường lui nữa ." Ánh mắt Chu Dã đột nhiên trở nên sắc lạnh như dao: "A Cường, truyền lệnh cho các ... Chuẩn tinh thần quyết chiến một trận sinh t.ử !"