Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 138: Bố cục

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:44
Lượt xem: 272

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nam nhân giường vẫn nhắm nghiền hai mắt, làn da vàng vọt như nến sáp, gò má gầy gộc nhô cao hốc hác.

Nghe thấy tiếng bước chân tới gần, khẽ mở mắt , thấy là Chu Dã thì yếu ớt khép mắt .

Chu Dã đặt bát t.h.u.ố.c sang một bên, nhẹ nhàng xuống mép giường: "Dậy uống t.h.u.ố.c thôi nào."

Người nọ vẫn im bất động, coi như thấy gì.

"Ta nếm thử , t.h.u.ố.c hôm nay đắng lắm ."

Chu Dã lấy từ trong n.g.ự.c áo một gói giấy nhỏ, mở khoe: "Đây là kẹo mạch nha nhờ từ bên mang về đấy. Uống t.h.u.ố.c xong ngươi nếm thử xem đúng vị năm xưa nhé."

"A Dã!" Người nọ thều thào gọi tên tục của Chu Dã, giọng đứt quãng: "Ta... còn nếm mùi vị gì nữa ."

"Sao thể chứ? Chẳng ngày nào ngươi cũng chê t.h.u.ố.c đắng ngắt ?"

"Chính là bởi vì t.h.u.ố.c quá đắng, cho nên bây giờ ăn cái gì miệng cũng đều thấy đắng cả." Người nọ mở to mắt Chu Dã hồi lâu thở dài: "Đừng cố níu kéo nữa. Cái mạng tàn của ngươi kéo dài suốt ba năm nay , đủ lâu ."

"Ngươi uống hết chén t.h.u.ố.c , hứa sẽ buông xuôi, về ép ngươi uống nữa." Chu Dã gượng .

Người nọ dường như tin tai , kinh ngạc Chu Dã: "Uống t.h.u.ố.c xong, chuyện với ngươi."

Chu Dã luồn tay qua nách, đỡ nọ dậy dựa thành giường: "Là chuyện đấy."

Người nọ thở dài ngao ngán: "A Dã, ngươi lúc nào cũng ."

"Lúc nào cũng thế nào?"

"Lúc nào cũng tìm cách lừa gạt ."

Chu Dã bưng bát t.h.u.ố.c lên, dùng thìa múc một muỗng, thổi cho nguội bớt đưa đến bên miệng : "Lần đúng là chuyện thật mà, ngươi cứ tin thêm nữa ."

Người nọ ngoài miệng tuy uống, nhưng khi thìa t.h.u.ố.c đưa tới tận nơi, vẫn ngoan ngoãn há miệng nuốt xuống.

Uống cạn chén thuốc, Chu Dã bưng nước sạch cho súc miệng, thuận tay chỉnh cổ áo cho ngay ngắn. Cuối cùng, mới nhón một viên kẹo trong gói giấy, tự c.ắ.n thử một nửa, nửa còn nhẹ nhàng bỏ miệng nọ.

"Ngọt ?"

Người nọ chép miệng vài cái cảm nhận, khẽ gật đầu.

Chu Dã kéo chăn đắp lên cho , giọng nhẹ tênh: "Lát nữa trong phủ chúng sẽ khách quý đến thăm, là khách từ kinh thành tới đấy, từng kể với ngươi đó."

Đôi mắt nọ đột nhiên mở lớn vì kinh ngạc.

Chu Dã phản ứng của , mỉm dịu dàng: "Ta lừa ngươi đúng ? Từ nay về thật sự sẽ ép ngươi uống thứ t.h.u.ố.c đắng ngắt nữa ."

...

Khi xe ngựa lăn bánh rời khỏi phủ nha, bầu trời bỗng nhiên đổ một trận mưa rào.

Cơn mưa ập đến nhanh và tạnh cũng mau.

Bùi Tiếu buông rèm xe xuống, vẻ mặt lo lắng: "Không Tạ Ngũ Thập bây giờ đang ở , liệu cuộc đàm phán với lão hòa thượng Trường Thanh bên thuận lợi nữa."

Chẳng ai buồn để ý đến lời .

Yến Tam Hợp tựa lưng vách xe, đôi mày nhíu , đang trầm tư suy nghĩ điều gì.

Lý Bất Ngôn vẫn chăm chú lau chùi thanh nhuyễn kiếm của , động tác nhẹ nhàng, nâng niu như đang lau nước mắt cho tình.

Hoàng Kỳ đ.á.n.h xe bên ngoài càng càng thấy sợ hãi.

Đường đường là phủ của một Tri phủ, chức quan uy phong lẫm liệt là thế, ở nơi hẻo lánh, khỉ ho cò gáy thế chứ? Có khác gì chốn rừng rú hoang dã .

Hoàng Kỳ rằng, Chu Thanh đang phóng ngựa một con đường khác cũng chung nỗi thắc mắc như .

"Gia, núi Đại Minh hoang vu hẻo lánh đến thế?"

Tạ Tri Phi thúc ngựa phi nước đại, một lời, sắc mặt nghiêm trọng.

Điều lo lắng là đường sá xa xôi hẻo lánh, mà là liệu bên phía Yến Tam Hợp xảy biến cố gì , thể thuận lợi đến điểm hẹn gặp ?

"Tăng tốc lên!"

"Vâng!"

...

Màn đêm buông xuống bao trùm vạn vật.

Tạ Tri Phi xuống ngựa ở ngay đầu con ngõ nhỏ.

Sâu trong con hẻm hun hút, xa xa thể thấy hai ngọn đèn lồng leo lét treo cửa Chu phủ, đơn độc và lạnh lẽo.

Ngước mắt lên, ngay phía lưng tòa nhà chính là ngọn núi Đại Minh sừng sững, khí thế bức .

Nhà xây dựng ngay chân núi ?

Trong lòng Tạ Tri Phi chợt thót một cái. Nếu như Chu Dã chính là một trong những tên thích khách áo đen , Tạ tam gia chắc chắn sẽ buông lời khen ngợi: Chà, quả là một nơi ở ẩn dật, thanh tịnh tuyệt vời.

giờ phút chỉ thốt lên: Tên tâm cơ quá thâm sâu, sớm chuẩn sẵn đường lui cho .

Một khi chui tọt trong núi sâu rừng thẳm , thì dù là Cẩm Y Vệ giỏi truy bắt tội phạm nhất cũng đành bó tay chịu trói mà thôi.

Tạ Tri Phi day day sống mũi, cố gắng đè nén nỗi bất an đang dâng lên trong lòng. lúc , tiếng Chu Thanh reo lên mừng rỡ: "Gia mau kìa, xe ngựa tới !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-138-bo-cuc.html.]

Tạ Tri Phi lúc mới thở phào nhẹ nhõm.

Hắn ném dây cương ngựa cho Chu Thanh, rảo bước nhanh về phía chiếc xe ngựa trờ tới nhảy phắt lên xe.

Trong xe, tảng đá đè nặng trong lòng Bùi Tiếu cũng như trút bỏ, vội vàng hỏi dồn: "Thế nào ? Mọi việc đều thỏa cả chứ?"

Tạ Tri Phi móc trong một quả pháo tín hiệu: "Nhóm của Trí Thông hòa thượng mai phục sẵn ở cách đây nửa dặm , biến gì thì cứ b.ắ.n cái lên tin hiệu thôi."

Bùi Tiếu hỏi tiếp: "Có bao nhiêu tất cả?"

Tạ Tri Phi đáp: "Ta lôi cả danh tiếng của cha đảm bảo, còn hứa hẹn mỗi năm sẽ cấp cho chùa thêm mười chỉ tiêu độ điệp, thế nên lão Trường Thanh phái bộ võ tăng trong chùa tới hỗ trợ ."

"Làm lắm!" Bùi Tiếu phấn khích vỗ tay cái đét: "Yến Tam Hợp, ngươi còn dặn dò gì thêm ?"

Yến Tam Hợp mở mắt , thẳng Tạ Tri Phi: "Tạ Tri Phi, ngươi cầu xin Bồ Tát cho đấy?"

Tạ Tri Phi ngờ nàng hỏi chuyện , ngẩn một lúc mới đáp: "Có chứ!"

"Bồ Tát thế nào?"

"Bồ Tát bảo rằng, chắc chắn ngươi sẽ c.h.ế.t một cách t.ử tế, êm ái."

"Vậy thì hết câu hỏi .”

Yến Tam Hợp cong môi, khẽ nở một nụ nhạt.

Nụ lướt qua nhanh như cơn gió đêm, thoáng hiện vội tan biến .

...

"Cốc, cốc, cốc."

Tiếng gõ cửa vang lên khô khốc.

Chờ đợi.

Cánh cửa kẽo kẹt mở .

Chu Dã mặc một bộ trường sam màu xám tro bước , gương mặt bình thản chút cảm xúc.

Để Chu đại nhân đích mở cửa thế , thật là thất lễ quá.

Bùi Tiếu vội vàng chắp tay, nở nụ còn tươi hơn cả khi gặp ruột: "Đã phiền đại nhân quá ."

Ánh mắt Chu Dã lướt qua sáu một lượt, động tác mời .

"Nhà đơn sơ, mời Bùi đại nhân cứ tự nhiên trong." Bùi Tiếu khách sáo đáp lễ bước lên bậc thềm, một chân bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt nhanh chóng quét một lượt khắp tòa nhà.

Trong sân tối om như mực, bóng cây lay động chập chờn, đến một ánh đèn cũng . Trong khí thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c bắc nồng đậm.

Mùi t.h.u.ố.c ... quen thế nhỉ? Hình như ngửi thấy ở đó thì .

Bùi Tiếu hít hà thử, trong lòng bỗng chùng xuống.

Nếu như cái mũi của sai thì đây chính là mùi của Hoàn Hồn Đan - phương t.h.u.ố.c bí truyền của Bùi gia, bởi vì trong đó một vị thảo d.ư.ợ.c đặc biệt tên là Hoàn Hồn Thảo với mùi hương đặc trưng.

Tại ở đây mùi Hoàn Hồn Đan?

Chẳng lẽ tên họ Chu từng lén lút đến Bách Dược Đường của nhà mua t.h.u.ố.c ?

Bùi Tiếu tấm lưng của Chu Dã , đầu Yến Tam Hợp , cố nén nỗi kinh hoàng đang dâng lên trong bụng xuống.

Hắn nào rằng Yến Tam Hợp lúc cũng đang kinh hãi kém.

Khu viện tối đen như hũ nút, bốn bề vắng lặng một bóng .

Cảnh tượng khiến cô nhớ đêm mưa bão mấy tháng , khi cô che ô lầm lũi theo Tạ tổng quản Tạ phủ.

Chỉ điều khác biệt là khi đó Tạ gia đèn đuốc sáng trưng, còn nơi thì u tối rợn .

Tại thắp đèn?

Đằng những bóng cây um tùm ẩn chứa điều gì?

Trong bóng tối chắc chắn đang mai phục - đó là kết luận mà cả Lý Bất Ngôn, Chu Thanh và Hoàng Kỳ đều đồng thời đưa .

Tiếng hít thở khẽ, chứng tỏ đều là cao thủ nội công thâm hậu, hơn nữa lượng chỉ một . Ba hẹn mà cùng nảy một ý nghĩ: Lần , e là lành ít dữ nhiều !

Đoạn đường im ắng đến rợn , khí căng thẳng khiến việc hít thở cũng trở nên khó khăn.

Đi qua khu sân là một hành lang dài hun hút.

Cuối hành lang rẽ là một cái sân nhỏ bình thường, lúc mới thấy ánh đèn hắt từ nội đường.

Hai hầu già lưng còng canh ở cửa, thấy khách đến thì lẳng lặng tránh sang hai bên nhường lối.

Mọi theo chân Chu Dã bước trong sân.

Khoảng sân trống huơ trống hoác, đến một ngọn cỏ cũng mọc, chỉ trơ trọi một cái vại nước lớn đặt chình ình giữa bãi đất trống.

"Bố cục kiểu ..."

Cả sáu đều hít sâu một đầy kinh ngạc.

---

 

Loading...