Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 145: Câu chuyện 1

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:51
Lượt xem: 295

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói? Hay là ?

Nếu sự thật, liệu Ngô Thư Niên lợi dụng điều đó để uy hiếp, điều kiện với bọn họ ?

Còn nếu giấu giếm, thì liệu coi là thiếu thành ý hợp tác ?

Cân nhắc một lát, Yến Tam Hợp quyết định thẳng thắn: "Chuyện quả thực vô cùng hệ trọng. Nếu tâm ma hóa giải, thì con cháu đời của lão phu nhân sẽ gặp tai ương, xui xẻo liên miên."

Ngô Thư Niên chiều suy ngẫm, về phía Bùi Tiếu: "Bùi công tử, nhà cả của ngươi từng quan đến chức Hộ bộ Thị lang ?"

Người uống Hoàn Hồn Đan bao nhiêu năm nay, chuyện nhà Quý gia xem cũng chẳng thể giấu diếm .

Bùi Tiếu gật đầu xác nhận: " , cả của từng giữ chức Hộ bộ Thị lang."

"Đã từng?" Ngô Thư Niên nhíu mày: "Vậy hiện giờ thì ?"

"Không giấu gì ngươi, hiện giờ ông trở thành tù nhân ." Bùi Tiếu im lặng một chút, cảm thấy thể cứ mãi để đối phương dắt mũi, bèn bồi thêm một câu: "Ngô Thư Niên, đây là sự thật thứ ba mà chúng tiết lộ cho ngươi . Chúng bày tỏ hết tất cả thành ý của đấy."

Ngô Thư Niên đáp lời, chỉ lẳng lặng cúi đầu xuống. Do hình quá gầy gò nên chiếc cổ của trông dài ngoằng và mong manh, tựa hồ chỉ cần gập nhẹ một cái là thể gãy bất cứ lúc nào.

Bùi Tiếu đoán tâm tư của , bèn lén dùng chân đá nhẹ chân Yến Tam Hợp hiệu.

Yến Tam Hợp khẽ nhướng mắt Bùi Tiếu một cái, nhưng vẫn im phản ứng gì.

Lời đến nước , ngay cả con át chủ bài cuối cùng cũng lật ngửa cho xem , giờ thúc giục thêm nữa cũng chẳng giải quyết vấn đề gì.

Bọn họ tốn bao tâm sức để dụ dỗ dẫn dắt nhóm tròng, hiển nhiên là mưu đồ gì đó. Mưu đồ là gì thì sớm muộn cũng sẽ tự thôi.

Quả nhiên.

Chỉ một lát , Ngô Thư Niên ngẩng đầu lên Chu Dã, giọng điệu mang chút ý hỏi thăm:

"Yến cô nương và Bùi công t.ử thành thật chia sẻ với chúng ba điều bí mật, A Dã, chúng cũng nên đáp lễ bọn họ ba sự thật, ngươi thấy thế nào?"

Lời dứt, tim của cả ba bên bàn tiệc đều đập thình thịch như trống dồn.

Đến , đến , giây phút quan trọng đến !

Chu Dã rũ mắt xuống, trầm ngâm một hồi lâu mới chậm rãi cất lời: "Đây là sự thật đầu tiên, cho Bùi công t.ử ."

Nhịp tim Bùi Tiếu đang đập như sấm bỗng chốc như ngừng .

"Ta là Hoa quốc, nhưng chủ nhân thực sự của nhà họ Ngô."

Mẹ ơi!

Quả đúng là một sự thật động trời!

Cả ba kinh hãi đồng loạt hít sâu một lạnh.

Là công dân Hoa quốc, quan cho triều đình Hoa quốc, thế mà nhận quân chủ lưu vong của nước địch chủ nhân, chuyện ...

Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu đưa mắt đầy hoang mang.

Chốn quan trường xưa nay, tham ô hối lộ cũng , háo sắc trụy lạc cũng , lười biếng tròn bổn phận cũng , thậm chí ức h.i.ế.p dân lành, coi mạng như cỏ rác cũng chẳng chuyện hiếm. cái loại " tại Tào doanh tâm tại Hán" thế ... Đích thị là tội phản quốc, đại nghịch bất đạo, tru di cửu tộc!

Trong lòng Bùi Tiếu cực kỳ gào lên hỏi một câu: "Tại ngươi như ? Rốt cuộc là vì cái gì?", nhưng lý trí mách bảo rằng: Tuyệt đối hỏi.

"Sự thật đầu tiên của ngươi, xin ghi nhận."

"Sự thật thứ hai là dành cho Tạ công tử." Chu Dã sang : "Vụ trộm bạc ở trạm dịch, thực chỉ là do nhất thời nảy lòng tham mà thôi."

Tạ Tri Phi nhíu mày nghi hoặc: "Chẳng âm mưu từ ?"

"Lúc đó dự tính gì cả, chỉ là tiện tay dắt dê thôi." Giọng của Chu Dã trở nên khô khốc: "Thực từng gặp Bùi công t.ử và Tạ công t.ử từ hai năm ."

Trong lòng Tạ Tri Phi run lên: "Hai năm ngươi chúng ? Làm ?"

"Ta !" Đầu óc Bùi Tiếu lúc nảy cực nhanh: "Hẳn là gặp chúng khi đến Bách Dược Đường mua Hoàn Hồn Đan."

"Quả đúng là như thế. Hàng năm khi về kinh báo cáo công tác, đều ghé qua Bách Dược Đường mua thuốc. Cũng chính vì rõ hai vị đều là những công t.ử nhà giàu nứt đố đổ vách... nên mới nảy sinh ý định trộm một ít bạc tiêu xài."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-145-cau-chuyen-1.html.]

Tạ Tri Phi hỏi: "Là vì thiếu tiền ?"

Ánh mắt Chu Dã chùng xuống, lướt qua gò má hốc hác của Ngô Thư Niên: "Coi như là !"

"Hắn lúc nào cũng dành cho những điều nhất, t.h.u.ố.c thang tẩm bổ tiếc tiền, khiến cho gia sản trong nhà khánh kiệt chẳng còn gì." Giọng điệu Ngô Thư Niên hề chút trách móc nào, ngược còn chứa chan sự ôn hòa, trầm .

Hắn tháo chiếc nhẫn ngọc ngón tay xuống: "Chiếc nhẫn giá trị dư sức đền bù bạc tám trăm lượng , xin Tạ công t.ử hãy nhận lấy cho!"

Ta mà thèm lấy đồ của họ Ngô các ?

Tạ Tri Phi cố gắng kiềm chế cảm xúc trong giọng : "Chu đại nhân đúng, Tạ tam gia thiếu thốn gì tám trăm lượng bạc lẻ ."

Ngô Thư Niên mỉm , đeo nhẫn mà tiện tay đặt nó lên mặt bàn.

Chu Dã lạnh lùng liếc Tạ Tri Phi một cái, chuyển hướng sang cuối cùng: "Yến cô nương..."

"Khoan !”

Yến Tam Hợp giơ tay ngắt lời: "Trước khi ngươi đưa sự thật thứ ba, hai câu hỏi giải đáp."

Chu Dã: "Ngươi cứ hỏi!"

Yến Tam Hợp: "Chuyến kinh thành của ngươi là để gì? Có là về báo cáo công tác ?"

Chu Dã: "Ta đặc biệt chỉ để mua thuốc."

Yến Tam Hợp: "Vụ trộm ở dịch trạm là do nhất thời nảy lòng tham, bắt đầu từ lúc gặp ở tiệm lạnh, ngươi mới bắt đầu lên kế hoạch gài bẫy chúng ?"

Chu Dã: " ."

Yến Tam Hợp: "Mưu đồ của ngươi là gì?"

Chu Dã khẩy: "Yến cô nương nóng vội quá, đó chính là sự thật thứ ba mà chúng tiết lộ cho các ngươi đấy."

Yến Tam Hợp: "..."

"Tuy nhiên, khi sự thật thứ ba , phiền các vị kiên nhẫn kể một câu chuyện xưa ." Chu Dã cúi xuống, thì thầm tai Ngô Thư Niên: "Ngươi kể để kể?"

Ngô Thư Niên im lặng một lát : "Hiếm khi gặp mấy bạn trẻ thú vị thế , tự nhiên hứng kể chuyện."

Chu Dã gật đầu, cầm chén đưa tới tận miệng .

"Vậy uống chút nước cho nhuận họng ." Ngô Thư Niên nắm lấy tay , uống vài ngụm , đó áy náy : "Câu chuyện dài dòng, các vị đủ kiên nhẫn để hết ?"

"Có!"

dài đến thì chúng cũng , thậm chí là cầu còn chứ.

Giọng Yến Tam Hợp vang lên đầy kiên định.

Câu chuyện mà Ngô Thư Niên sắp kể, chắc chắn là chuyện đời thường vụn vặt, mà là về một đàn ông dám cả gan khởi binh tạo phản, dám đối đầu trực diện với Hoa quốc hùng mạnh, dám tay tàn sát cả gia tộc Trịnh tướng quân lẫy lừng. Đó đích thị là một đoạn truyền kỳ đầy sóng gió và bí ẩn.

"Câu chuyện bắt đầu kể từ ông nội của ." Ngô Thư Niên nhếch môi : "Các vị cất công hỏi thăm về Ngô gia, chắc hẳn cũng dòng họ Ngô thị vốn là hoàng tộc của triều đại . Do Lý thị mưu phản soán ngôi nên mới đuổi khỏi ngai vàng. Lý thị năm xưa hạ thủ lưu tình, để cho một nhánh con cháu tầm thường nhất của Ngô gia sống sót."

Một giai đoạn lịch sử bi tráng, hùng vĩ như , kể với giọng điệu nhẹ tênh như ...

Yến Tam Hợp kìm liếc mắt đ.á.n.h giá Ngô Thư Niên thêm một nữa.

"Con khi từ đỉnh cao quyền lực ngã xuống, thường sẽ hai xu hướng: Một loại là vẫn tham lam luyến tiếc vinh hoa phú quý, một lòng khôi phục hào quang quá khứ; loại còn là chán ghét thế sự, chọn cách ẩn cư lánh đời, một dân thường nhàn tản."

Ánh mắt Ngô Thư Niên xa xăm vô định: "Ngô gia chi xưa nay vốn tính tình nhút nhát, sợ phiền phức, nên chọn cách ẩn cư tại khu phố cổ bên bờ sông Bắc Thương, tránh xa tranh chấp, an phận thủ thường sống qua ngày."

"Tuy giữ mạng sống, nhưng bao giờ thoát khỏi sự giám sát chặt chẽ của Lý gia. Trời đất tuy rộng lớn bao la, nhưng chẳng nơi nào là thực sự an để tránh khỏi tai mắt của họ Lý. Suốt gần trăm năm qua, các thế hệ con cháu Ngô gia đều sống trong cảnh nơm nớp lo sợ."

Lòng vốn dĩ là như thế.

Yến Tam Hợp thầm thở dài. Đổi là bất cứ ai lên ngai vàng , cũng sẽ bao giờ lơ là cảnh giác với tàn dư của dòng họ Ngô thị .

"Tổ phụ từ nhỏ lớn lên trong cảnh ngột ngạt như , hình thành nên tính cách hướng nội, trầm mặc ít , cả ngày chỉ cắm đầu sách vở thánh hiền, bỏ ngoài tai chuyện thế sự."

---

 

Loading...