Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 147: Câu chuyện 3

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:53
Lượt xem: 299

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Trên đời hai chữ công bằng."

Giọng Tạ Tri Phi cất lên trầm thấp, lạnh lùng một hồi im lặng, ánh mắt sắc như dao: "Lúc Đại Tề các ngươi nước khác ức hiếp, chính Hoa quốc chúng các ngươi xuất binh đ.á.n.h đuổi giặc ngoại xâm. Người c.h.ế.t trận sa trường là tướng sĩ Hoa quốc chúng , tiền bạc tiêu hao cũng là từ quốc khố Hoa quốc chúng ."

Thôi Tam gia ơi, ngài bớt lời một chút ? Lúc thì dù cái rắm thơm thì ngài cũng gật đầu khen thơm cho nhờ!

Bùi Tiếu cuống quýt đá chân Tạ Tri Phi một cái hiệu.

Nào ngờ Tạ Tri Phi chẳng thèm để tâm, vẫn tiếp tục giọng điệu lạnh lùng: "Làm mà sống lưng thẳng, tự vững thì đừng trách khác bắt nạt. Đối với một quốc gia cũng là đạo lý như thế thôi."

Tạ Ngũ Thập, quỳ xuống lạy ngươi đấy!

Bùi Tiếu vội vàng sang xòa với Ngô Thư Niên, cố vớt vát: "Ngươi đừng để ý đến , tên từ nhỏ tính tình ..."

"Nói lắm!" Ngô Thư Niên đột nhiên vỗ tay tán thưởng, khuôn mặt xám xịt bỗng ửng hồng vì kích động: "Những lời y hệt như những gì phụ từng với năm xưa."

Lần thì đến lượt Tạ Tri Phi kinh ngạc.

"Phủ Công chúa tường cao hào sâu, đều kẻ hầu hạ, cũng thấy điều lẽ , cũng lời nịnh nọt xu nịnh. Dùng lời của phụ thì đó là chốn phồn hoa đô hội như gấm lụa." Ngô Thư Niên trầm ngâm: " ở khu phố cổ bên bờ sông Bắc Thương, thứ cha thấy là một bộ mặt khác của cuộc sống."

"Ở nơi đó, những đứa trẻ đói đến mức tranh ăn với chó, gặm cả vỏ cây để lót . Có những già bệnh tật con cái hắt hủi, bỏ rơi, chỉ lết rừng sâu chờ c.h.ế.t. Có những phụ nữ đường bán , dù xác bệnh tật lở loét vẫn cố đổi lấy vài đồng bạc lẻ để mua chút cháo loãng cho con. Có đàn ông sức dài vai rộng quỳ gối dập đầu, van xin quan tha cho đứa con gái xinh của ... Ma quỷ đời ngàn vạn loại, oan hồn tan, nghiệp chướng quấn ... chẳng loại ma quỷ nào đáng sợ bằng hiện thực tàn khốc, trần trụi ."

"Phụ từng dạy rằng, quan cần thiên kinh vạn quyển, cần thuộc làu sách thánh hiền. Chỉ cần một con phố cổ nghèo nàn, một dòng sông Bắc Thương cuộn sóng là đủ để hiểu quan như thế nào . Kẻ vua, dù là họ Ngô, họ Lý họ Trần, nếu cứ nhắm mắt ngơ sự tồn tại của những con phố cổ, những dòng sông Bắc Thương như thế thì ngai vàng cũng chẳng thể nào vững bền ."

Những lời ...

Bùi Tiếu lén đá chân Tạ Tri Phi: Huynh , ngờ Ngô Quan Nguyệt tầm sâu sắc đến thế.

Tạ Tri Phi liếc một cái, nhếch mép đáp trả.

"Hai cha con sống nương tựa ở phố cổ nhiều năm trời. Hàng năm Trưởng công chúa đều phái tới đón một , nhưng nào cũng từ chối thẳng thừng. Đến năm phụ mười tám tuổi, Trưởng công chúa tối hậu thư, ép buộc hai cha con lập tức hồi kinh."

Khoan ! Quý lão phu nhân và Ngô Quan Nguyệt chênh lệch hai tuổi. Quý lão phu nhân mười sáu tuổi rời khỏi huyện Đông Hưng, nếu Ngô Quan Nguyệt mười tám tuổi rời khỏi phố cổ, thì thời điểm hai gần như là trùng khớp .

Yến Tam Hợp âm thầm ghi nhớ chi tiết trong lòng.

"Phụ thấy tổ phụ kiên quyết hồi kinh, bèn thư thương lượng với Trưởng công chúa. Cuối cùng, ông chấp nhận điều kiện triều quan để đổi lấy sự tự do cho tổ phụ tiếp tục sống ở phố cổ."

Ngô Thư Niên kể đến đây, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng thở bắt đầu dồn dập hơn.

"Phụ thông thuộc sử sách, am hiểu kim cổ, trong chảy dòng m.á.u của hai đời hoàng thất, dã tâm thủ đoạn. Hơn nữa, Trưởng công chúa bao năm qua dày công xây dựng các mối quan hệ, nên ông nhanh chóng bộc lộ tài năng và thăng tiến triều đình. Những năm tháng đó coi là thời kỳ mẫu từ t.ử hiếu, phụ còn thuận theo ý Trưởng công chúa, cưới mẫu về vợ."

"Chờ một chút!" Bùi Tiếu nhịn bèn cắt ngang: "Thế chuyện gì liên quan đến lão phu nhân nhà ?"

"Bùi công tử, , chuyện của lão phu nhân để hẵng bàn." Ngô Thư Niên thẳng mắt : "Phải rõ ngọn ngành đầu đuôi câu chuyện thì các ngươi mới hiểu tại hai bọn họ duyên mà phận."

Bùi Tiếu nghẹn lời, đành ngậm ngùi im lặng tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-147-cau-chuyen-3.html.]

"Mẫu ..." Ngô Thư Niên im lặng trong giây lát, ánh mắt tối sầm :

"Thực đáng thương. Bà là do chính tay Trưởng công chúa tuyển chọn, công dung ngôn hạnh, dịu dàng nết na, nhan sắc cũng xinh mặn mà, nhưng từng trái tim của phụ . Đêm nào bà cũng tựa cửa viện, ánh mắt mòn mỏi con đường lát đá xanh, chờ đợi bóng dáng phu quân trở về."

" so với mẫu thì mấy vị di nương còn đáng thương hơn gấp bội. Bất cứ ai khi phụ sủng hạnh đều sẽ ép uống một bát canh tránh thai."

"Tại thế? Chẳng xưa vẫn quan niệm con đàn cháu đống là phúc khí ?”

Yến Tam Hợp khó hiểu hỏi: "Là do phụ ngươi cảm thấy họ xứng đáng m.a.n.g t.h.a.i con của ông ư?"

"Suy nghĩ của Yến cô nương cũng giống hệt ngày . Mãi đến , khi trưởng thành và thể đàm đạo với phụ như hai đàn ông, ông mới bộc bạch nguyên do. Ông ..." Ngô Thư Niên chậm rãi nhả từng chữ: "Cuộc đời định sẵn là sẽ kết cục . Ta sinh con cõi đời là một sự ích kỷ , hà cớ gì tạo thêm nhiều oan nghiệt nữa chi."

Ông suy nghĩ như ư?

Ngón tay Yến Tam Hợp vô thức siết chặt .

Ngô Quan Nguyệt bước từ con phố cổ nghèo nàn lột xác thành một con khác.

Hắn theo Trưởng công chúa hồi kinh, dấn chốn quan trường, cưới vợ sinh con, từng bước leo lên đỉnh cao quyền lực... sâu thẳm trong lòng vẫn nung nấu một mục đích ai thể lay chuyển .

Ngô Thư Niên thấy vẻ kinh ngạc hiện rõ mặt ba , trong lòng dâng lên niềm tự hào và kiêu hãnh khó tả.

Đó là cha của . Người duy nhất mà sùng bái và ngưỡng mộ suốt cả cuộc đời .

"Dần dà, quyền lực trong tay phụ ngày càng lớn mạnh, nhất là khi vị vua già nhà Trần băng hà, tân vương kế vị khi mới mười hai tuổi nên cực kỳ dựa dẫm phụ . Nói đến đây, thể nhắc qua một chút về gia tộc họ Trần."

Ngô Thư Niên hít một thật sâu.

"Không là lời nguyền mảnh đất Đại Tề , mà bất cứ kẻ nào khi trải qua bao gian khổ để leo lên vị trí tối cao, bình định thiên hạ thì đều bắt đầu sống buông thả, còn kiêng nể gì nữa."

"Cẩm y ngọc thực, rượu ngon gái , tam thê tứ vẫn thấy đủ. Tộc Ngô thị chúng từng như thế, tộc Lý thị cũng , và đến tộc Trần thị thì sự tha hóa còn trầm trọng hơn gấp bội. Bọn họ tranh quyền đoạt lợi, sống xa hoa trụy lạc, kiêu ngạo hống hách. Ngay cả tổ mẫu , một công chúa xuất giá theo chồng, cũng tham lam thâu tóm quyền lực tay ."

Đột nhiên, một tiếng khẩy vang lên từ phía cửa: "Đó là lời nguyền gì , đó chính là tâm ma của con . Tâm ma còn một cái tên khác... gọi là d.ụ.c vọng."

Mọi trong viện đều giật kinh ngạc.

Nhất là Ngô Thư Niên, thể tin những lời lẽ sâu sắc, triết lý nhường thốt từ miệng của một tỳ nữ.

Yến Tam Hợp liếc Lý Bất Ngôn một cái.

Câu "trâu bò" như chắc chắn do nàng tự nghĩ , mà đích thị là học lỏm từ "trâu bò" của nàng .

"Cô nương đúng, đó chính là d.ụ.c vọng, d.ụ.c vọng quyền lực. Mà d.ụ.c vọng thì giống như cái thùng đáy, lấp mãi cũng chẳng bao giờ đầy."

"Sau khi phụ nắm giữ quyền lực tối cao, ông bắt đầu tiến hành những cuộc cải cách mạnh mẽ triều đình, mỗi một nhát d.a.o đều c.h.é.m thẳng lợi ích của gia tộc họ Trần. Điều đẩy ông và Trần thị thế đối đầu gay gắt như nước với lửa. Tộc Trần thị hận ông thấu xương tủy, năm bảy lượt phái sát thủ ám sát phụ ."

---

 

Loading...