Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 153: Hương gãy

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:11:59
Lượt xem: 294

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời khấn nguyện cuối cùng dứt, Ngô Thư Niên run run vươn tay, cắm nén hương trong lư đồng.

Hơi thở của như ngừng , tất cả ánh mắt đều dán chặt nén hương đang cháy dở.

Bùi Tiếu bấu chặt lấy cánh tay Tạ Tri Phi, lực mạnh đến mức cách một lớp áo dày mà Tạ Tri Phi vẫn cảm nhận da thịt đau nhói và gai ốc nổi lên từng đợt.

"Tạ Ngũ Thập?"

"Im mồm!" Tạ Tri Phi gắt khẽ, mắt chớp chằm chằm đốm lửa nhỏ đầu nén hương.

Không gian trong viện tĩnh lặng như tờ, tĩnh đến mức rõ cả tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Thời gian dường như kéo giãn đến vô tận, chỉ vài nhịp thở mà ngỡ như trôi qua cả một đời .

Đầu nén hương đỏ rực, từng chút tàn tro rơi xuống, một làn khói trắng mỏng manh lượn lờ bay lên.

"Yến Tam Hợp, cháy ! Hương cháy ! Chúng tìm đúng tâm ma của lão phu nhân ! Quý gia cứu !" Bùi Tiếu mừng rỡ như điên, đầu định chia vui thì phát hiện Yến Tam Hợp ướt đẫm mồ hôi như vớt từ nước lên, sắc mặt căng thẳng tột độ.

"Ngươi..."

"Im ngay!" Ánh mắt Yến Tam Hợp vẫn dán chặt nén hương, dám lơ là dù chỉ một giây.

Lúc , Ngô Thư Niên khi cắm hương xong liền sang Yến Tam Hợp với ánh mắt dò hỏi.

Yến Tam Hợp khẽ gật đầu xác nhận.

Sống lưng vốn đang cố gắng gồng cứng của bỗng chốc sụp xuống như mất hết sức lực.

Chu Dã vội vàng đẩy xe lăn tiến lên, đỡ lấy hình đang run rẩy của Ngô Thư Niên đặt xuống ghế.

Việc tiếp theo, chỉ còn là chờ đợi.

Nén hương cháy xuống từng chút một.

Yên lặng quá.

Yên lặng đến mức đáng sợ.

Dần dần, đôi lông mày kiếm của Tạ Tri Phi nhíu chặt .

"Có gì đó !"

Lần đốt hương lâu như thế . Nén hương cắm lư, chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua là cháy hết sạch , nhưng hôm nay...

"Sao cháy chậm thế nhỉ?" Tạ Tri Phi kìm , khẽ huých tay Yến Tam Hợp. Yến Tam Hợp giật thon thót, cả run lên bần bật như điện giật.

lúc , Bùi Tiếu đột nhiên hét toáng lên: "Chuyện quái gì thế ? Sao hương tắt ?"

Không hề gió, nhưng nén hương đang cháy dở bỗng nhiên tắt ngấm giữa chừng?

Gặp ma ?

Mọi chỉ cảm thấy da đầu tê dại, mồ hôi lạnh túa như tắm.

Bùi Tiếu sợ hãi hét lên một tiếng thất thanh, ôm chặt cứng lấy Tạ Tri Phi từ phía .

Máu nóng trong Tạ Tri Phi dồn hết lên não, lúc còn tâm trí nào để ý đến Bùi Tiếu nữa, vội vàng nắm lấy cánh tay Yến Tam Hợp lay mạnh.

"Yến Tam Hợp, chuyện ?"

Đầu óc Yến Tam Hợp ong ong, cuồng. Những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trán xuống má. Đôi môi nàng mấp máy vài , cố gắng lắm mới tìm giọng của giữa mớ suy nghĩ hỗn độn.

"Đừng hoảng loạn." Nàng gỡ tay khỏi tay Tạ Tri Phi, bước tới lư hương, run run đưa tay rút nén hương tắt ngấm lên, soi soi thật kỹ.

Lý Bất Ngôn bước tới, lo lắng gọi: "Tiểu thư?"

Yến Tam Hợp ngẩng đầu lên.

Ánh mắt hai giao trong giây lát. Lý Bất Ngôn thở dài một tiếng não nề, giằng lấy nén hương từ tay cô, tiện tay ném trả trong tay nải.

Chu Dã thấy họ cất hương thì vô cùng ngạc nhiên: "Yến cô nương, rốt cuộc là chuyện gì ?"

Yến Tam Hợp khổ sở: "Loại hương dùng để hóa niệm giải ma cho c.h.ế.t thường sẽ xảy ba trường hợp."

Chu Dã hỏi dồn: "Ba trường hợp nào?"

"Thứ nhất là hương cháy , điều nghĩa là thắp hương đủ thành tâm. Thứ hai là hương đang cháy thì đột nhiên gãy đôi, điều chứng tỏ chúng tìm sai tâm ma ngay từ đầu. Còn trường hợp thứ ba, hương đốt một nửa thì tự tắt, điều nghĩa là...”

Yến Tam Hợp nghẹn ngào: "...Tâm ma của Hồ Tam Muội chỉ một Ngô Quan Nguyệt."

Cái gì?

Cái gì cơ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-153-huong-gay.html.]

Thật ?

Bà ngoại vẫn còn tâm ma khác nữa ư?

Bùi Tiếu vò đầu bứt tai, tâm loạn như ma, ruột gan như lửa đốt: "Yến Tam Hợp, tâm ma mới giải một nửa, Quý gia chúng ..."

"Sẽ đổi cả.”

Yến Tam Hợp khẳng định chắc nịch: "Chỉ khi nào tất cả tâm ma đều hóa giải thì vận hạn xui xẻo của Quý gia mới thể chấm dứt."

"Mới giải một nửa mà trầy vi tróc vảy, gian nan thế , còn nửa ..."

"Bà ngoại ơi là bà ngoại! Khi còn sống bà buồn bực chuyện gì cũng nín thinh chẳng thèm hé răng nửa lời, đến khi c.h.ế.t thì lòi hết tâm ma đến tâm ma khác, bà là hành hạ thằng cháu ngoại đến c.h.ế.t mới lòng !" Bùi Tiếu chỉ gào t.h.ả.m thiết.

"Yến cô nương!" Ngô Thư Niên xe lăn, cúi đầu gọi khẽ: "Chúng ... còn thể giúp gì nữa ?"

"Không vội, để suy nghĩ, cần suy nghĩ thật kỹ !”

Yến Tam Hợp như mất hồn, lẳng lặng bước khỏi viện, bỏ những ánh mắt lo lắng của ở phía .

"Sao bỏ ? Không cùng bàn bạc đối sách ?"

Bùi Tiếu định đuổi theo thì Tạ Tri Phi túm chặt : "Ngươi yên đấy cho ! Để cho nàng yên tĩnh một chút."

...

Yến Tam Hợp lang thang vô định dọc theo con đường mòn lát đá xanh. Đi một đoạn, sợ lạc đường nên ngược trở , cứ thế .

Trời nóng bức một gợn gió, tiếng côn trùng rả rích kêu vang, nhưng tất cả những âm thanh đều lọt tai Yến Tam Hợp.

Đầu óc nàng giờ phút đang hoạt động hết công suất, tựa như một con tuấn mã phi nước đại thảo nguyên hoang vu. Nàng tua cuốn phim ký ức, bắt đầu từ khoảnh khắc Hồ Tam Muội cứu chú ch.ó đen, cho đến giây phút bà trút thở cuối cùng.

Ngoại trừ một Ngô Quan Nguyệt khắc cốt ghi tâm, còn điều gì thể khiến Hồ Tam Muội ám ảnh đến mức tâm niệm hóa thành ma chướng?

Liệu nàng bỏ sót chi tiết quan trọng nào ?

"Thư Niên!"

"Chủ thượng!"

Tiếng hô hoảng hốt vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Yến Tam Hợp. Nàng dừng bước, phắt , sững sờ trong giây lát vội vã chạy tới.

Giữa sân, Ngô Thư Niên xe lăn ngã gục lòng Chu Dã, bất động.

"Hắn ?"

Chu Dã đáp, giọng run rẩy: "Đau quá nên ngất ."

Yến Tam Hợp cao giọng quát: "Vậy còn mau bế trong phòng nghỉ ngơi, còn ngây đó gì?"

Chu Dã ngẩng đầu Yến Tam Hợp, nở một nụ chua chát: "Trước khi đây y dặn dò, tuyệt đối trở căn phòng đó nữa. Trước khi các vị đến, y tự nhốt trong căn phòng tròn một năm trời bước chân ngoài nửa bước ."

Yến Tam Hợp đau lòng thắt ruột, chút do dự lệnh: "Hoàng Kỳ, mau lấy Hoàn Hồn Đan đây, nhanh lên!"

Lúc uống t.h.u.ố.c tiên liệu còn tác dụng nữa ?

Hoàng Kỳ chần chừ quyết, đưa mắt sang chủ nhân của xin ý kiến.

Bùi Tiếu Yến Tam Hợp nhắc đến Hoàn Hồn Đan thì hiểu ngay rằng Ngô Thư Niên vẫn còn giá trị lợi dụng: "Đồ ngu, còn đó gì, mau lấy t.h.u.ố.c !"

"Khoan !" A Cường bước lên một bước chắn đường.

"Đã đến lúc nước sôi lửa bỏng thế , cái tên rùa đen rụt cổ nhà ngươi còn sợ chúng lừa bán ngươi ?" Bùi Tiếu tức giận c.h.ử.i ầm lên: "Cút ngay cho khuất mắt! Hoàn Hồn Đan của ông đây mang theo còn gấp mười thứ t.h.u.ố.c mà các ngươi mua đấy."

A Cường dậm chân sốt ruột: "Ta theo , đường tắt đến phòng lấy t.h.u.ố.c nhanh hơn."

Hoàng Kỳ gật đầu: "Dẫn đường !"

Cảm xúc trong lòng Bùi Tiếu lúc thật khó tả, ngượng ngùng đề nghị: "Chu đại nhân, là bế đặt lên ghế , như sẽ thấy thoải mái hơn chút."

Tạ Tri Phi cũng thấp giọng góp ý: "Trong nhà còn t.h.u.ố.c thang gì , thể sắc cho uống tạm xem ."

Chu Dã ôm chặt lấy cánh tay gầy guộc của Ngô Thư Niên, cả khẽ run lên bần bật.

"Thư Niên , ngươi đúng . Ba bạn trẻ ... họ thực sự đều là ."

"Người !" Chu Dã cố lấy bình tĩnh, lệnh: "Lấy ghế đây, sắc t.h.u.ố.c ngay, và mang thêm cả chăn ấm nữa."

"Vâng!"

Sau một hồi náo loạn, luống cuống tay chân, gian trong viện cuối cùng cũng yên tĩnh trở .

Bùi Tiếu quan sát sắc mặt xám ngoét của Ngô Thư Niên, do dự hồi lâu mới ghé tai Chu Dã thì thầm: "E là còn trụ mấy canh giờ nữa . Chu đại nhân, hậu sự... ngài chuẩn xong xuôi cả ?"

 

Loading...