Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 154: Tổ huấn

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:12:00
Lượt xem: 288

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi thấy câu thiếu tế nhị của Bùi Tiếu thì đồng loạt sang lườm một cái cháy mặt.

"Nếu như chuẩn ..." Bùi Tiếu gượng gạo chữa ngượng: "Thì... thì chúng sẽ ở giúp một tay!"

"Không cần ." Chu Dã xổm xuống bên cạnh, nắm lấy bàn tay gầy guộc như que củi của Ngô Thư Niên ủ trong lòng bàn tay , nhẹ nhàng xoa bóp để truyền ấm.

Chà xát tay xong chuyển xuống xà xát chân.

Bàn chân của Ngô Thư Niên quanh năm suốt tháng lạnh ngắt như băng, dù ngâm nước nóng cũng chẳng ấm lên bao nhiêu. Chỉ khi chính tay Chu Dã kiên nhẫn xoa bóp, nó mới dần dần chút ấm.

"Yến cô nương sai lấy Hoàn Hồn Đan, hẳn là còn điều gì đó từ miệng Thư Niên nhỉ?" Chu Dã bất chợt lên tiếng.

Yến Tam Hợp thẳng thắn thừa nhận: "Ngươi đoán đúng , quả thực vẫn còn vài câu hỏi ."

Chu Dã chậm rãi : "Lát nữa tỉnh , ngươi hãy tranh thủ thời gian mà hỏi. Hỏi xong thì các ngươi hãy rời ngay. Những giây phút cuối cùng , bất kỳ ai phiền đến ."

"Được!”

Yến Tam Hợp cúi đầu Chu Dã, thoáng thấy nơi khóe mắt một giọt lệ long lanh chực trào biến mất.

Lòng nàng chợt thắt vì đau xót, bèn xổm xuống đối diện .

"Ta cũng còn vài câu hỏi Chu đại nhân."

Chu Dã liếc nàng một cái, nhạt: "Cô nương hỏi tại trộm tám trăm lượng bạc chứ gì?"

Yến Tam Hợp: "Phải."

Chu Dã: "Thư Niên đó, dành cho y những điều nhất."

Yến Tam Hợp: "Thật sự chỉ đơn giản như thôi ?"

"!" Chu Dã gượng gạo, vẻ mặt đầy áy náy: "Y từ nhỏ sống trong nhung lụa, từng nếm trải chút khổ cực nào. Ta để y chịu thiệt thòi, nhưng thời gian dài đằng đẵng trôi qua, tiền bạc tích cóp cũng dần cạn kiệt, trong chẳng còn dư dả là bao."

"Nếu bản túng thiếu như thì tại còn cố sức giúp đỡ dân chúng?" Ánh mắt Yến Tam Hợp trở nên sâu thẳm: "Thậm chí tiếc hạ trộm cướp?"

Chu Dã đáp: "Tâm nguyện cả đời của chủ thượng vẫn thực hiện , chỉ thể chút việc mọn . Ngoài việc chăm sóc cho Thư Niên thì cũng chỉ còn những chuyện đó để tích đức mà thôi."

Yến Tam Hợp: "Ngươi sợ khi dân chúng sự thật..."

"Yến cô nương!" Chu Dã lạnh lùng ngắt lời: "Không việc gì cũng cần giải thích nguyên do cho khác hiểu. Họ nhớ đến điểm của cũng , là kẻ trộm mà oán hận cũng chẳng . Những điều đó đối với đều vô nghĩa."

Sắc mặt Yến Tam Hợp bỗng chốc trở nên trắng bệch.

Ông nội nàng cũng y hệt như . Hóa bọn họ đều cùng một loại , sống c.h.ế.t vì lý tưởng của riêng mà chẳng màng thế sự.

"Câu hỏi tiếp theo thể sẽ khó ." Nàng cố nén cảm giác khó chịu trong lòng xuống: "Ngươi là Hoa quốc, tại cam tâm tình nguyện nhận cha con nhà họ Ngô chủ nhân?"

"Đâu chỉ dân chúng Đại Tề mới tranh giành thức ăn với ch.ó hoang, cũng từng trải qua cảnh ngộ đó." Chu Dã l.i.ế.m đôi môi khô khốc, hồi tưởng quá khứ: "Năm xưa, khi cả đàn ch.ó hoang đuổi theo c.ắ.n xé, chính chủ thượng là cứu thoát khỏi hàm răng của chúng. Ơn cứu mạng , nguyện dùng cả tính mạng để báo đáp."

"Năm đó ngươi bao nhiêu tuổi?"

"Sáu tuổi." Chu Dã nhắc nhiều đến chuyện riêng của , sang Yến Tam Hợp: "Còn hỏi gì nữa ?"

Yến Tam Hợp: "Võ công của ngươi từ ?"

Chu Dã liếc đám đang vây quanh phía :

"Muốn giữ bên cạnh quý nhân để xin miếng cơm ăn, thì ít nhất cũng chứng tỏ giá trị của bản . Ngoài việc liều mạng luyện tập võ công thì chẳng còn con đường nào khác để cả."

Yến Tam Hợp: "Vậy việc ngươi đến Hoa quốc quan, là do Ngô Quan Nguyệt sắp đặt ?"

Chu Dã gật đầu tán thưởng: "Yến cô nương quả thật thông minh. Nếu chủ thượng lo liệu thì một kẻ như thể chen chân chốn quan trường Hoa quốc ."

"Vậy thể suy luận rằng...”

Yến Tam Hợp cân nhắc từ ngữ: "...việc ba ông cháu họ thể sống sót qua cuộc chiến khốc liệt năm xưa, liên quan lớn đến ngươi?"

"Phải!" Chu Dã thừa nhận chút do dự, cũng chẳng hề tỏ hối hận: "Chính báo tin mật, và cũng chính tiếp ứng cho họ. là phòng tuyến cuối cùng của chủ thượng. Cô nương hãy những xem, mỗi bọn họ đều là một chốt chặn cuối cùng mà chủ thượng dày công sắp đặt."

Yến Tam Hợp đám áo đen phía : "Nói cho cùng, Ngô Quan Nguyệt vẫn là sợ c.h.ế.t, luôn chừa đường lui cho ."

"Lần thì cô nương đoán sai ." Giọng Chu Dã trở nên thê lương: "Nhiệm vụ của chúng là bảo vệ chủ thượng, mà là bảo vệ Thư Niên và tiểu chủ nhân. Chính tự ý đ.á.n.h ngất chủ thượng để đưa trốn."

Yến Tam Hợp nhướng mày: "Ngươi tự ý quyết định?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-154-to-huan.html.]

"Bởi vì ông rõ, nếu phụ c.h.ế.t, thì tiếp theo uất ức mà c.h.ế.t sẽ là chính ."

Không từ lúc nào, Ngô Thư Niên đang xe lăn mở mắt, ánh mắt bình thản Chu Dã.

Chu Dã cũng .

Ngàn vạn lời yêu thương, tình ý sâu nặng đều gói gọn trong ánh mắt giao .

Mọi việc xung quanh dường như đều trở nên thừa thãi, vô nghĩa khoảnh khắc .

Yến Tam Hợp cảm thấy như thừa, ánh mắt lúng túng . Bỗng nhiên, cô cảm thấy lưng ai đó túm lấy, kịp định thần thì cả nhấc bổng lên trung.

Chưa kịp kêu lên tiếng nào thì bàn tay lưng buông , đặt cô xuống một chiếc ghế trúc vững chãi.

Không cần ngẩng đầu lên cũng , hành động đích thị là do tên Tạ phong lưu .

Lồng n.g.ự.c Yến Tam Hợp nóng ran lên, cô cảm thấy chỉ ánh mắt đang lúng túng, mà đều trở nên ngượng ngùng khó tả.

Cô đành ho khan một tiếng để phá vỡ bầu khí riêng tư của hai : "Ngô Thư Niên, ngươi cảm thấy trong thế nào ?"

Ngô Thư Niên khẽ nhắm mắt , mỉm yếu ớt: "Không , chắc là hiện tượng hồi quang phản chiếu thôi."

Yến Tam Hợp chua xót.

"Vậy nhân lúc đang hồi quang phản chiếu, ngươi hãy cố gắng nhớ giúp một chút về tâm ma của lão phu nhân. Nếu lập trường của phụ ngươi, liệu còn khả năng nào khác nữa ?"

Ngô Thư Niên mở to mắt, cố gắng tập trung suy nghĩ và phân tích: "Tâm ma của lão phu nhân là một con ch.ó đen. Con ch.ó đó là do cha tặng cho bà . Ta..."

Giọng đột nhiên im bặt.

Chu Dã thất thanh gọi lớn: "Thư Niên? Ngô Thư Niên?"

Ngón tay Ngô Thư Niên khẽ cử động.

Chu Dã thấy mới thở phào nhẹ nhõm.

Cùng lúc đó, Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu liếc , cũng trút gánh nặng trong lòng.

Sợ c.h.ế.t khiếp !

Vừa bọn họ còn tưởng rằng thật !

Yến Tam Hợp vội dậy, cúi xuống sát bên cạnh: "Ngô Thư Niên, ngươi nghĩ điều gì ?"

Hắn gật đầu yếu ớt: "Ta chợt nhớ một việc, giúp ích gì cho các ngươi ."

Yến Tam Hợp giục: "Ngươi !"

"Loài ch.ó ý nghĩa quan trọng đối với dòng họ Ngô thị chúng ."

"Năm xưa khi Ngô thị còn trị vì Đại Tề, một năm vương cung hỏa hoạn lớn. Chính con ch.ó cưng của Ngô vương lao biển lửa, c.ắ.n áo lôi ông ngoài an ."

Ngô Thư Niên vì đau đớn mà dừng thở dốc mấy mới tiếp : "Sau vụ đó, Ngô vương hạ lệnh, con cháu Ngô thị đời đời kiếp kiếp g.i.ế.c chó, cũng tuyệt đối ăn thịt chó. Cho nên Ngô gia chúng ..."

"Ngô gia g.i.ế.c ch.ó ư?"

Người hét lên kinh ngạc chính là Tạ Tri Phi.

Trong giọng của chứa đựng sự bàng hoàng tột độ, và cả... sự hoảng loạn!

Ngô Thư Niên yếu ớt gật đầu xác nhận.

"Đó là tổ huấn, ghi chép rõ ràng trong gia phả của Ngô gia. Nếu ngươi tin, thể bảo A Dã lấy cho ngươi xem tận mắt."

"Yến Tam Hợp!"

"Yến Tam Hợp!"

"Yến Tam Hợp!"

Tạ Tri Phi gọi tên cô dồn dập, giọng lạc .

Trái tim Yến Tam Hợp như nhảy vọt khỏi lồng ngực: "Đừng vội, đừng vội, ngươi cứ bình tĩnh từ từ xem nào. Có phát hiện điều gì kỳ lạ ?"

---

 

Loading...