Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 158: Ngoại truyện Chu Dã 2

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:12:04
Lượt xem: 239

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Dã hổ đến mức mặt đỏ tía tai, chỉ tìm ngay cái lỗ nẻ nào đất để chui xuống cho đỡ ngượng.

Ngô Thư Niên mỉm hiền hậu, đẩy đĩa bánh óc ch.ó bàn về phía : "Ăn !"

Chu Dã im như tượng, dám động đậy.

"Ta bảo cho ngươi ăn thì cứ ăn , đừng ngại!"

Cực chẳng , Chu Dã đành rón rén cầm lấy một miếng bánh, cúi đầu c.ắ.n một miếng nhỏ. Hắn chẳng dám nhai kỹ, nuốt chửng cả miếng bánh xuống họng, suýt chút nữa thì nghẹn c.h.ế.t.

Ngô Thư Niên ân cần đưa tới một chén nóng.

Chu Dã rụt rè dám uống.

"Uống !"

Lần thì Chu Dã ngoan ngoãn bưng chén lên uống cạn.

Kể từ hôm đó trở , hễ Ngô Thư Niên nghỉ ngơi ở thư phòng là y như rằng sẽ gọi Chu Dã , ép ăn chút điểm tâm, uống vài ngụm , mới chịu thả cho lui ngoài.

Trong lòng Chu Dã lúc vui sướng sầu não khôn nguôi.

Chẳng lẽ trong mấy cái bánh óc ch.ó bỏ xuân d.ư.ợ.c mà cứ hễ ăn miếng nào là nóng ran, bứt rứt yên đến thế!

Nửa năm , Trần Liễu Liễu mang thai. Theo quy tắc của phủ, trong vòng ba tháng đầu t.h.a.i kỳ vợ chồng phép chung phòng, nên Ngô Thư Niên dọn hẳn sang thư phòng ngủ.

Trần Liễu Liễu sợ chồng kìm nén ham , bèn ỷ cái t.h.a.i trong bụng để xin Trưởng công chúa bộ nha phục vụ ở thư phòng thành gã sai vặt.

Ả đàn bà quả thực chẳng hiểu gì về chồng cả. Bốn đại nha xinh ai là từng động lòng vẻ hào hoa phong nhã của chứ? rốt cuộc ai ?

Đàn ông con trai việc nhà vốn vụng về, tỉ mỉ, chu đáo như phụ nữ. Trà nước của Ngô Thư Niên nhiều bỏ bê đến nguội ngắt.

Chu Dã nấp trong bóng tối mà xót ruột, bèn lén lút tay giúp đỡ vài .

Sau khi Ngô Thư Niên phát hiện sự việc, chỉ mỉm ý nhị, rằng mà dứt khoát tìm một cái cớ đuổi gã sai vặt khỏi thư phòng.

Kể từ đó, ban ngày Chu Dã ám vệ bảo vệ từ xa, ban đêm hóa thành gã sai vặt tận tụy, giúp chủ t.ử bưng rót nước, trải giường gấp chăn. Thậm chí những đêm hè oi bức, còn thức trắng đêm để quạt mát cho chủ t.ử ngủ ngon giấc.

Chu Dã cảm thấy hạnh phúc vì gần gũi thương, đau khổ dằn vặt.

Cái ngủ thể nết na một chút ? Cứ hễ trở một cái là y phục xộc xệch, phanh hết cả, cho thấy rõ mồn một thứ bên trong.

Chỗ nào trắng trẻo, chỗ nào đen nhánh, chỗ nào mềm mại, chỗ nào cứng cáp...

Hắn đến mức nín thở, tim đập loạn nhịp.

Đêm hôm đó, như thường lệ, bên giường quạt mát cho Ngô Thư Niên.

Khi cơn buồn ngủ đang kéo đến díu cả mắt thì chợt nhận sự đổi bất thường trong khí.

Là một ám vệ dày dạn kinh nghiệm, quá quen thuộc với cái cảm giác sát khí lạnh lẽo . Hắn lặng lẽ vớ lấy thanh đao để bên cạnh, tung phá cửa sổ lao ngoài...

Ba tên thích khách bịt mặt cũng sử dụng loại đại đao lưỡi rộng, tiếc là tốc độ xuất chiêu quá chậm chạp so với con sói hoang như , nên tất cả đều nhanh chóng bỏ mạng lưỡi đao sắc lẹm của Chu Dã.

Hắn thu đao , trong phòng qua khung cửa sổ vỡ nát, thấy Ngô Thư Niên đang lặng yên cửa sổ, thần sắc lạnh nhạt như chuyện gì xảy .

Hiển nhiên, đây đầu tiên kẻ gian tập kích ám sát.

Chuyện Ngô Thư Niên ám sát, ngoại trừ chủ thượng thì một ai . Kể từ đêm hôm đó, theo lệnh của chủ thượng, Chu Dã chuyển hẳn ngủ ngay bên ngoài cửa phòng của Ngô Thư Niên để tiện bề bảo vệ.

Mệnh lệnh chẳng khác nào bản án t.ử hình đối với trái tim của Chu Dã.

Cái nết ngủ của chủ t.ử vẫn chứng nào tật nấy. Chu Dã cố tình cách xa một quãng nhưng Ngô Thư Niên cứ trong vô thức lăn gần .

Có đôi khi ép thế bí, Chu Dã bực quá bèn leo tót lên giường ngủ chung luôn cho xong chuyện.

chẳng bao lâu, thấy bất lực sự quyến rũ vô tình , đành ngậm ngùi tiếp tục im chịu trận.

Có một tỉnh dậy giữa đêm, Chu Dã phát hiện Ngô Thư Niên đang cuộn tròn rúc trong lòng ngủ ngon lành. Tim đập thình thịch như vỡ . Ma xui quỷ khiến thế nào, chậm rãi dang rộng vòng tay, nhẹ nhàng ôm trọn lấy hình mảnh khảnh lòng.

lúc , Ngô Thư Niên đột ngột mở to mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm chằm chằm.

Chu Dã sợ đến hồn bay phách lạc, cả cứng đờ như tượng gỗ.

Ngô Thư Niên khẽ thở dài một , giọng khàn khàn vì mới ngủ dậy: "A Dã, đợi thêm vài năm nữa, sẽ xin phụ cho ngươi xuất ngũ rời . Ngươi hãy tìm một vợ hiền thục mà cưới, sinh lấy một mụn con trai nối dõi tông đường ."

Chu Dã gì, hổ và hoảng loạn tột độ, vùng dậy bỏ chạy ngoài như một kẻ trốn chạy.

Chưa kịp thoát khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn thì chủ thượng cho gọi đến, lệnh cho thu dọn hành lý chuẩn sang Hoa quốc.

Vụ việc con trai độc nhất ám sát khiến chủ thượng hạ quyết tâm sắt đá, tìm bằng một con đường lui an cho con cháu .

Chu Dã chẳng buồn thu dọn đồ đạc cá nhân, cứ thế tay trắng rời khỏi phủ Trưởng công chúa.

Sang đến Hoa quốc, khi việc sắp xếp thỏa đấy, trong lòng Chu Dã mới bắt đầu dâng lên nỗi hối hận muộn màng.

Lẽ nên lời từ biệt với một tiếng, dặn dò ngủ đừng say quá, đừng uống nguội lạnh bụng, đừng đạp chăn lung tung, đừng ham mát mà để cảm lạnh...

lấy tư cách gì, lấy mặt mũi nào mà dặn dò đây!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-158-ngoai-truyen-chu-da-2.html.]

Chu Dã gương đồng, chằm chằm khuôn mặt tầm thường, chẳng gì nổi bật của phản chiếu trong gương, chua chát: Họ Chu , hãy nhớ cho kỹ phận nô tài và bổn phận của . Đừng việc chủ t.ử tính tình bụng, hiền lành mà sinh ảo tưởng, trời cao đất dày là gì. Người cao quý như mà một kẻ thấp hèn như ngươi thể mơ tưởng đến .

Năm năm đằng đẵng trôi qua ở đất khách quê Hoa quốc, một ai đến tìm Chu Dã cả.

Nhiều đêm giật tỉnh giấc từ trong cơn mộng mị, ngơ ngác quanh căn phòng trống vắng, lòng chợt thấy trống rỗng, cô đơn đến lạ. Hắn cảm giác chẳng khác nào một cô hồn dã quỷ đang vất vưởng sống qua ngày.

Chu Dã từng tưởng tượng hàng trăm kịch bản, nếu một ngày nào đó gặp , sẽ câu gì đầu tiên?

Sẽ mỉm chào hỏi quỳ xuống tạ tội?

Sẽ lờ chuyện đêm hôm đó tiếp tục âm thầm ở bên cạnh bảo vệ ?

khi thực sự bằng da bằng thịt ngay mặt , Chu Dã mới phát hiện sai .

Bởi vì giây phút đó, chỉ c.h.ế.t trân, ngây ngốc chớp mắt, cảm giác như trải qua mấy kiếp xa cách.

"A Dã." Ngô Thư Niên lấy một túi giấy từ tay tên thị vệ cùng đưa cho : "Ta mang bánh óc ch.ó đến cho ngươi , mới xong còn nóng hổi đấy, ngươi nếm thử xem ngon ?"

Hắn run run cầm lấy miếng bánh, c.ắ.n một miếng nhỏ.

Tốt .

Hắn còn là một cô hồn dã quỷ vô định nữa, linh hồn của thực sự trở về với thể xác !

Ngô Thư Niên phất tay cho đám thị vệ lui , ngắm từ đầu đến chân, gật gù: "Ừm, trông dáng quan lớn đấy chứ."

Chu Dã c.ắ.n thêm một miếng bánh nữa, miệng ngậm đầy đồ ăn nên tiện chuyện, mà bản tính vốn dĩ cũng kiệm lời.

"Tổ phụ qua đời . Phụ định bắt đầu hành động."

Chu Dã ngẩng phắt đầu lên, kinh ngạc.

"Một khi khởi sự thì thiên hạ sẽ đại loạn, cục diện ai thể lường ."

Ngô Thư Niên tự nhiên trong phòng, rót một chén ấm, đặt tay Chu Dã: "Trong bao nhiêu , chỉ tin tưởng mỗi ngươi. Ngươi hãy bảo vệ ông thật nhé."

Nói xong, vén vạt áo bào, xuống bậc thềm cửa, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, ý bảo Chu Dã xuống cùng.

Chu Dã rón rén xuống, trong lòng nơm nớp lo sợ.

"Đôi khi thường tự hỏi, sinh trong một gia đình quyền quý như thế , rốt cuộc là ông trời đang thương xót , là đang trừng phạt nữa."

Chu Dã lặng lắng .

"Tổ mẫu thực sự đáng thương. Mang tiếng là chồng nhưng chẳng khác gì góa phụ, cả đời quật cường, hiếu thắng nhưng kết quả thiết với chính con trai ruột của . Tổ phụ cũng đáng thương kém, cả đời sống nép cái bóng uy quyền của Trưởng công chúa, đến cuối đời c.h.ế.t già yên cũng xong. Mẫu càng đáng thương hơn, ngày nào cũng tìm cách lấy lòng cha , đề phòng hết đến khác, nhưng chẳng phòng ngự trái tim yếu đuối của chính . Và phụ cũng thật đáng thương, bao nhiêu năm nay từng lấy một giấc ngủ ngon, đôi lông mày lúc nào cũng nhíu chặt đầy lo toan."

Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, lắc đầu buồn:

"Từ lúc bắt đầu hiểu chuyện đến giờ, lúc nào cũng chỉ cho bọn họ vui lòng. Ai cũng ngoan ngoãn theo, bảo cũng nấy; họ cưới ai, liền cưới đó một lời oán thán. Ta cố gắng, nỗ lực chăm chỉ hơn bất kỳ thiếu gia con nhà thế gia nào khác. tại dốc hết lòng để hài lòng họ suốt bao nhiêu năm như , mà kết cục tổ mẫu vẫn nhẫn tâm g.i.ế.c c.h.ế.t tổ phụ? Phụ giam lỏng tổ mẫu? Ai cũng là thương yêu , nhưng khi bọn họ bất cứ việc gì tổn hại đến , chẳng bao giờ mảy may nghĩ đến cảm nhận của . Ý nghĩa sự tồn tại của cõi đời , hình như chỉ đơn giản là để duy trì hương hỏa cho dòng họ Ngô gia mà thôi."

Tim Chu Dã đập thình thịch vì xót xa.

Ngô Thư Niên cúi đầu, khuôn mặt khuất trong bóng tối rõ biểu cảm.

"Năm ngươi sáu tuổi đưa phủ Công chúa, là do chính cầu xin phụ dẫn ngươi về. Ta tò mò tận mắt xem đứa bé dám giành giật khúc xương từ miệng ch.ó hoang trông sẽ như thế nào."

"Năm ngươi mười sáu tuổi phủ Công chúa ám vệ, cũng là do chính tự lựa chọn ngươi. Hai sự kiện cách mười năm, trong mười năm đó lén lút gặp ngươi mười ."

"Cuối mỗi năm, khi các tổ chức tỷ thí võ thuật, phụ đều dẫn xem. Ngươi hiên ngang ngoài ánh sáng, còn lặng lẽ nấp trong bóng tối dõi theo."

"Có một , khi thắng trận, sẽ vui mừng cho . Khi thương đau đớn, cũng thấy lòng đau như cắt. Người đó, giờ phút đang ngay bên cạnh đây."

Trong khoảnh khắc , trái tim Chu Dã như ngừng đập.

"Chu Dã." Ngô Thư Niên ngẩng đầu lên, thẳng mắt , gọi đầy đủ cả họ tên một cách trịnh trọng.

"Con sống đời, chung quy vẫn những chuyện nên và những chuyện nên . Nối dõi tông đường cho Ngô gia là trách nhiệm bắt buộc . thích một nam nhân là chuyện tuyệt đối nên . Làm vui lòng nhà họ Ngô là bổn phận của , còn chuyện khiến cho gia tộc Ngô thị đau lòng, hổ thì thể nào . Năm năm khuyên ngươi nên cưới vợ sinh con, đó là những lời thật lòng gan ruột. Và năm năm , vẫn sẽ y nguyên những lời như thế."

Nam t.ử thở dài một tiếng não nề, giọng điệu dường như phần tức giận.

"Đừng sống vật vờ như cô hồn dã quỷ nữa. Ngươi hãy căn phòng lạnh lẽo của , chút ấm áp nào hả?"

Đôi mắt đen kịt, sâu thẳm của Chu Dã chằm chằm đối diện chớp.

Tim bắt đầu đập dồn dập trở .

Đập nhanh quá.

Hắn cảm thấy sắp thể kiểm soát nổi cảm xúc nữa .

Im lặng hồi lâu.

Chu Dã nhẹ nhàng đặt chén trong tay xuống, hít thở thật sâu vài để lấy bình tĩnh.

Cuối cùng, nghiến răng, nắm chặt lấy bàn tay gầy guộc của .

"Một ngày là ám vệ, thì cả đời mãi mãi là ám vệ. Ám vệ thì cần cưới vợ sinh con gì cho vướng bận. Đời kiếp , chỉ nguyện đúng một việc duy nhất thôi." Chu Dã sâu mắt Ngô Thư Niên, ánh mắt kiên định và cố chấp đến lạ lùng.

"Đó là bảo vệ cho chủ nhân của . Sống cùng , và c.h.ế.t cũng cùng !"

 

Loading...