Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 159: Hỏa khí

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:12:05
Lượt xem: 287

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường về kinh thành, lòng như tên bắn, hai cỗ xe ngựa gần như chạy ngày đêm nghỉ.

Chu Thanh đ.á.n.h xe mệt mỏi thì đổi ca cho Tam gia.

Hoàng Kỳ mệt thì đổi cho Lý Bất Ngôn.

Ngựa chạy mệt thì ghé trạm dịch đổi ngựa mới ngay lập tức.

Điều khiến cảm động thấu trời xanh là xe do các hòa thượng tự tay đóng, qua tuy phần đơn sơ, mộc mạc, nhưng cực kỳ chắc chắn. Chạy ròng rã suốt hơn nửa chặng đường xóc nảy mà vẫn thấy dấu hiệu rệu rã.

xe thì sắp rã rời hết cả xương cốt .

Bùi đại nhân cả ngày ru rú trong xe ngựa, dùng lời của chính thì xóc nảy đến mức chỉ còn thoi thóp một tàn.

Yến Tam Hợp cũng , cả ngày trốn biệt trong xe, ngoại trừ ngủ thì vẫn là ngủ, cứ như thể nàng ngủ bù cho cả hai tháng trời vất vả qua.

kẻ khác thường nhất trong chuyến chính là Tạ tam gia.

Hắn ít hẳn , ăn uống cũng cầm chừng, gương mặt lúc nào cũng mang vẻ tang thương, trầm mặc.

Chu Thanh mà đau lòng thắt ruột, thầm nghĩ Tam gia mới hơn hai tháng còn phong độ ngời ngời, hoạt bát vui vẻ là thế. Đứng giữa đám đông, dáng dáng , khuôn mặt khuôn mặt, bao đại cô nương, tiểu tức phụ liếc mắt đưa tình.

Thế mà giờ đây... Trông chẳng khác nào một gã rừng hoang dã!

Không chỉ ngoại hình trở nên hoang dã, mà cái miệng dẻo quẹo ngọt xớt ngày nào cũng biến mất tăm, đó là sự im lặng như hũ nút. Bùi Tiếu trêu chọc kiểu gì cũng chỉ đáp trả cộc lốc một chữ: "Cút!"

Lý Bất Ngôn thấy lạ bèn nhân lúc nghỉ ngơi, lén kéo tay áo Chu Thanh hỏi nhỏ: "Này, Tam gia nhà ngươi bình thường xả stress bằng cách nào thế? Có cần tìm ai đó cho trút giận dọc đường ?"

Chu Thanh xong hổ đỏ bừng cả mặt, nóng ran đến tận gót chân.

Trong lòng thầm nhủ: Cô nương thế nào trời? Sao con gái con đứa dám hỏi mấy chuyện tế nhị thế chứ?

Vào một buổi tối hai mươi lăm ngày đó, hai chiếc xe ngựa dường như hẹn với , bốn bánh xe đồng loạt phát tiếng "rắc" khô khốc gãy lìa.

Sáu đành bỏ xe , chuyển sang cưỡi ngựa.

Cưỡi ngựa bao lâu, từ xa thấp thoáng thấy trạm dịch quen thuộc nơi họ từng nghỉ chân, cũng chính là nơi Chu Dã tay "thó" tiền của họ. Nghĩ đến Chu Dã, lúc xuống ngựa, ai nấy đều đồng loạt ngoái đầu về hướng phủ Nam Ninh đầy u uất, trong lòng dâng lên nỗi buồn bực khó tả.

"Tam gia!" Một giọng quen thuộc bất ngờ vang lên từ phía .

Tạ Tri Phi , nhíu mày: "Sao ngươi ở đây?"

Đinh Nhất thấy chủ t.ử nhà , đầu tiên là sững sờ, đó nước mắt lưng tròng, mếu máo:

"Gia của ơi, ngài nông nỗi ? Ăn mặc lôi thôi lếch thếch thì chớ, mặt mày đầy phong trần sương gió, râu ria lởm chởm, thế ngợm còn gầy rộc , cằm nhọn hoắt thế !"

"Dáng vẻ thế cũng phong trần đấy chứ!" Tạ Tri Phi đưa tay sờ sờ đám râu lởm chởm cằm: "Gia đang hỏi ngươi đấy, ngươi mặt ở đây?"

Đinh Nhất quệt nước mắt, sụt sùi: "Tiểu nhân ở nhà trông trông mãi mà chẳng thấy gia về, sốt ruột quá nên mới mạo chạy đây đón đường."

"Chắc là phụ và đại ca sốt ruột chứ gì." Tạ Tri Phi đầu sang hỏi Yến Tam Hợp: "Hay là chúng nghỉ đây một đêm, tắm nước nóng, ăn bữa cơm no nê hãy tiếp ? Chứ để bộ dạng về nhà, Tạ gia chắc hù c.h.ế.t khiếp mất!"

Yến Tam Hợp gật đầu đồng ý: "Cơm nước xong thì qua phòng ."

Đinh Nhất trợn tròn mắt kinh ngạc.

Hắn thấy cái gì thế ?

Yến cô nương chủ động mời Tam gia đến phòng nàng lúc đêm hôm khuya khoắt? Nam vợ, nữ chồng...

"Còn mau bảo ông chủ chuẩn nước nóng và cơm canh ?" Tạ Tri Phi cái bộ dạng ngu ngơ của Đinh Nhất mà phát bực, cốc nhẹ đầu một cái: "Có mang theo quần áo sạch cho gia đấy?"

Đinh Nhất vội vàng gật đầu lia lịa: "Có mang, mang ạ! Cả quần áo của gia và Bùi gia tiểu nhân đều mang theo đủ cả."

Tạ Tri Phi hỏi tiếp: "Thế còn của Yến cô nương thì ?"

Đinh Nhất giật thon thót. Yến cô nương thì liên quan quái gì đến mang đồ?

Tạ Tri Phi tức khí, cốc thêm cái nữa đầu : "Làm hạ nhân mà hiểu tâm tư của chủ t.ử thì giữ ngươi gì nữa? Đem thiến quách tống cung thái giám cho xong."

Đinh Nhất sợ đến mức suýt òa .

Hắn gì sai chứ?

Trông trông trăng mong gia về, gặp mặt gia dọa cắt "tiểu " của ?

Chu Thanh bất đắc dĩ lắc đầu, kéo Đinh Nhất một góc, hạ giọng dặn dò: "Sau việc nhớ kỹ, gia cái gì thì Yến cô nương cũng cái đó, ?"

Đinh Nhất hoảng hốt: "Hả? Đừng đùa chứ!"

Chu Thanh nghiêm giọng: "Lát nữa ngươi cũng qua phòng Yến cô nương hầu hạ. Cái gì nên , cái gì nên thì liệu mà uốn lưỡi bảy khi . Đừng chọc giận gia, dạo tâm trạng gia ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-159-hoa-khi.html.]

...

Tắm rửa sạch sẽ, cơm nước no nê.

Tạ tam gia với khuôn mặt tuấn tú tút tát , ung dung bước phòng Yến Tam Hợp.

Theo là Bùi Tiếu, và cuối cùng là cái đuôi Đinh Nhất.

Yến Tam Hợp sai Lý Bất Ngôn pha sẵn nóng.

Nàng đẩy chén tới mặt Tạ tam gia. Hắn cầm lên nhấp một ngụm, thiếu chút nữa thì phun toẹt ngoài.

"Yến Tam Hợp, đây là cái thứ quỷ quái gì thế ?"

"Trà Khổ Đinh đấy, uống cho ngươi hạ hỏa."

Tạ Tri Phi sang Bùi Tiếu, ngơ ngác: Gia hỏa khí trong ?

Bùi Tiếu hừ một tiếng: Sắp bốc hỏa lên đến tận trời xanh đấy!

Tạ Tri Phi: Rõ ràng đến thế cơ ?

Bùi Tiếu: Ngươi tự soi gương xem?

Yến Tam Hợp lên tiếng cắt ngang màn "trao đổi ánh mắt" của hai : "Đinh Nhất, tình hình Quý gia hiện giờ thế nào ?"

Đã Chu Thanh nhắc nhở từ , Đinh Nhất cực kỳ cung kính đáp lời: "Bẩm Yến cô nương, tình hình Quý gia hiện tại khả quan cho lắm."

Bùi Tiếu biến sắc, lo lắng hỏi dồn: "Không khả quan là thế nào?"

Đinh Nhất liếc một cái ái ngại: "Quý lão gia dùng đại hình tra khảo; Thập Nhị gia bệnh tình nguy kịch; còn Cửu cô nương thì nàng ..."

Bùi Tiếu sốt ruột: "Nàng ? Nói mau!"

Đinh Nhất cúi đầu: "Hai tháng , Cửu cô nương đ.â.m đầu tường tự vẫn ."

Tin dữ như sét đ.á.n.h ngang tai, khiến tất cả trong phòng đều c.h.ế.t lặng, trợn mắt há hốc mồm kinh hoàng.

Bùi Tiếu như sét đ.á.n.h trúng, chia hai nửa, một nửa hoảng sợ tột độ, một nửa thì dám tin tai .

Sắc mặt Tạ Tri Phi cũng tái nhợt : "Tại nàng dại dột tự sát?"

"Tiểu nhân ngóng . Người đồn rằng hai nguyên nhân. Một là do nhà chồng từ hôn, nàng vốn u uất trong lòng. Nguyên nhân thứ hai là ngày xét nhà, nàng ... sàm sỡ. Sau đó thấy những lời đàm tiếu ác ý của thiên hạ, uất ức quá nên mới..."

"Chỉ vì vài câu mà tự sát ?" Lý Bất Ngôn nhạt, giọng đầy mỉa mai: "Thật uổng công và tiểu thư liều mạng gây động tĩnh lớn như để cứu vãn tình thế cho nàng ."

Bùi Tiếu đ.ấ.m mạnh một quyền xuống bàn cái "rầm": "Lý Bất Ngôn, con bà nó ngươi đang cái giọng điệu gì thế hả?"

"Tiếng đấy!" Ngực Lý Bất Ngôn phập phồng vì tức giận: "Sao? Chẳng lẽ sai ?"

Bùi Tiếu gầm lên: "Đâu ai đời cũng giống như ngươi, mặt dày mày dạn, liêm sỉ, hổ là gì?"

Lý Bất Ngôn bật chua chát: ", chính vì mặt dày mày dạn, hổ nên mới sống sót đến ngày hôm nay đấy. Cửu cô nương nếu mà học dù chỉ một phần mười cái sự mặt dày của thôi, thì chẳng c.h.ế.t oan uổng như thế."

"Ngươi..."

"Hai cãi to hơn nữa thì nàng cũng sống ?" Ánh mắt Yến Tam Hợp lạnh như băng, cắt ngang cuộc tranh cãi: "Hậu sự xử lý như thế nào?"

Đinh Nhất c.ắ.n môi đáp: "Thi thể Bùi phu nhân xin mang ngoài, đó chôn cất qua loa, sơ sài lắm. Cũng chính vì chuyện bộ nữ quyến của Quý gia hiện giờ đều di dời đến giam lỏng tại Hoa Thần Miếu."

Yến Tam Hợp sang Bùi Tiếu lúc như mất hồn, hỏi tiếp: "Hoa Thần Miếu là nơi nào?"

"Vốn dĩ là một cái am ni cô bỏ hoang, triều đình dùng để nơi giam giữ nữ quyến của các quan phạm tội. Nếu chịu chi chút bạc thì vẫn thể thăm nom ."

Đinh Nhất an ủi: "Bùi gia yên tâm, Bùi phu nhân bây giờ thường xuyên lui tới đó tiếp tế đồ ăn thức uống, quần áo. Cuộc sống ở đó dù cũng dễ thở hơn trong ngục Bắc Tư nhiều."

Bùi Tiếu vẫn đờ đẫn như tượng gỗ, dường như chẳng lọt tai chữ nào.

Yến Tam Hợp hỏi: "Thập Nhị gia là ai?"

Đinh Nhất: "Là con trai út của Quý lão gia."

Yến Tam Hợp: "Thế những đàn ông khác trong nhà thì ?"

Đinh Nhất: "Toàn bộ nam quyến đều giam giữ tại nhà lao Bắc Tư. Bùi thái y cứ mười ngày nửa tháng đó châm cứu chữa bệnh cho họ một ."

Yến Tam Hợp bình tĩnh hỏi câu chốt hạ: "Triều đình chính thức định tội danh cho Quý gia ?"

---

 

Loading...