Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 160: Từ bỏ
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:12:06
Lượt xem: 281
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đinh Nhất liếc chủ nhân của , do dự một lát đáp: "Vẫn định tội ạ."
Yến Tam Hợp dậy: "Bất Ngôn, theo ngoài dạo một chút cho thoáng."
Lý Bất Ngôn gật đầu: "Được!"
Khi ngang qua chỗ Bùi Tiếu, Yến Tam Hợp khựng một chút, giọng lạnh lùng nhưng đầy ẩn ý:
"Bùi Minh Đình, thể diện là thứ chỉ giá trị khi ở trong khuê phòng êm ấm, còn ở trong tù ngục thì nó vô dụng. Nó chỉ hữu dụng khi gặp thuận cảnh, còn khi rơi nghịch cảnh thì chẳng đáng một xu. Nó thể quan trọng với một thiên kim tiểu thư lá ngọc cành vàng, nhưng đối với một phạm nhân đang tranh đấu để sinh tồn thì nó là thứ vứt ."
Bùi Tiếu ngẩng phắt đầu lên Yến Tam Hợp, đôi mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ ngầu.
Chờ khi cánh cửa khép , những tia m.á.u rốt cuộc cũng hóa thành hai hàng nước mắt nóng hổi, lăn dài má.
Tạ Tri Phi đặt tay lên vai Bùi Tiếu, vỗ nhẹ vài cái an ủi.
Bùi Tiếu mặt chỗ khác, khịt mũi, giọng nghẹn ngào nức nở:
"Ta cứ lo lắng mãi chuyện các nàng ở trong đó cai ngục bắt nạt , chẳng thể ngờ nàng ... Tại thể kiên nhẫn chờ đợi thêm một chút, chịu đựng thêm một chút nữa chứ?"
Tạ Tri Phi bạn, nhất thời gì cho .
Bọn họ màn trời chiếu đất, bôn ba vất vả suốt dọc đường , ngựa cũng c.h.ế.t mất mấy con, chỉ mong sớm ngày giải oan để nhà Quý gia thả ngoài.
Kết quả thì , bọn họ kịp bỏ cuộc thì trong cuộc vội vàng buông xuôi !
Những lời Lý Bất Ngôn và Yến Tam Hợp quả thực sai nửa chữ, cái c.h.ế.t của Cửu cô nương thật sự phụ lòng, uổng phí bao công sức chịu đựng gian khổ hơn hai tháng trời của bọn họ.
"Thôi, lau nước mắt . Giờ lúc để , để hai bà cô thấy chê cho đấy." Tạ Tri Phi vỗ vai Bùi Tiếu thêm vài cái khích lệ, sang hỏi Đinh Nhất.
Đinh Nhất quỳ rạp xuống đất thú nhận: "Gia, tiểu nhân chuyện dối. Thực là Đại gia lo lắng cho sức khỏe của gia nên mới sai tiểu nhân ở đây chờ đón gia ạ."
"Ta đoán . Đứng lên trả lời ."
Tạ Tri Phi hỏi tiếp: "Quý bá bá dùng những hình phạt gì ? Ông vẫn chịu đựng nổi chứ?"
Đinh Nhất lồm cồm bò dậy: "Tính ông cũng đ.á.n.h năm mươi gậy. Bùi thái y lót tay chút bạc để khám cho ông một , may là vết thương cũng quá nghiêm trọng."
Tạ Tri Phi sững sờ, lập tức hiểu vấn đề: "Xem bên phía Lục Ngự sử và Bắc Ti vẫn còn nể mặt Hoàng thái tôn nên hạ thủ lưu tình!"
Lục Thời thẩm án tuy nổi tiếng là thích dùng nhục hình, nhưng một khi dùng thì tuyệt đối nương tay. Năm mươi gậy đối với thì chỉ như gãi ngứa, căn bản thấm . Còn bên phía nhà lao Bắc Tư, nếu quan coi ngục Thái Tứ chịu nhắm mắt ngơ thì đừng là Bùi thái y, đến con ruồi cũng khó lòng mà lọt .
"Ông ... khai ?"
"Quý đại nhân thà c.h.ế.t chứ nhất quyết chịu khai nửa lời, một gánh vác hết tội ."
Tạ Tri Phi liếc Bùi Tiếu đầy ẩn ý.
Hành động của Quý Lăng Xuyên cái sáng suốt, cái dại dột.
Sáng suốt ở chỗ: Chuyện chỉ dừng ở ông , liên lụy đến quá nhiều khác. Với tính cách trọng tình nghĩa của Thái tôn thì chỉ cần giữ mạng sống, ngày chắc chắn ngài sẽ để Quý gia chịu thiệt thòi.
Dại dột ở chỗ: Nếu cứ khăng khăng nhận hết tội về như , thì tất cả tội danh tham ô, nhận hối lộ khổng lồ đều sẽ đổ dồn lên đầu ông . Một khi định án thì kết cục e rằng sẽ vô cùng thê thảm.
Tạ Tri Phi hỏi: "Tình hình trong kinh thành dạo thế nào ?"
Đinh Nhất chợt hạ thấp giọng, thì thầm: "Nghe đồn Thái t.ử Hoàng thượng mắng cho một trận té tát, bắt quỳ phạt suốt nửa canh giờ. Nghe ngày hôm bệnh đau chân cũ của ngài tái phát."
Đồng t.ử Tạ Tri Phi co rút mạnh.
Chân Thái t.ử tật, cứ trái gió trở trời là đau nhức. Hoàng thượng vì thương xót con trai nên đặc cách miễn cho quỳ khi thượng triều, thậm chí thỉnh thoảng còn ban tọa cho .
Việc phạt quỳ nửa canh giờ, đối với một như Thái t.ử mà thì quả thực là một hình phạt vô cùng nặng nề và nghiêm khắc.
Đinh Nhất tiếp tục: "Thái t.ử phạt quỳ trong cung nửa canh giờ, trở về Đông cung liền lệnh cấm túc Thái t.ử phi."
Chuyện cũng chẳng gì lạ. Tính cách Thái t.ử xưa nay vốn dĩ trong mắt dung nạp nổi dù chỉ một hạt cát. Việc cấm túc Thái t.ử phi chẳng qua là một đòn dằn mặt để cho nhà họ Trương xem, và cũng là để diễn cho Hoàng thượng thấy thái độ hối của .
Tạ Tri Phi hỏi sang chuyện khác: " , bên phía Hán Vương động tĩnh gì ?"
"Bẩm gia, kể từ khi vụ án chuyển giao cho Lục đại nhân và Cẩm Y Vệ thụ lý, thì bên phía Hán vương im lặng tiếng, hề bất kỳ động tĩnh gì. Bên phía Hình bộ cũng việc quang minh chính đại, dấu hiệu che giấu mờ ám gì cả."
"Có thể thấy lưng giật dây chuyện chắc chắn là một cao nhân." Bùi Tiếu nãy giờ im lặng đột nhiên lên tiếng, nước mắt mặt cũng lau khô sạch sẽ.
Tạ Tri Phi gật đầu tán thành.
Hoài Nhân từng nhận xét, Hán Vương từ nhỏ ham mê luyện võ, tính tình nóng nảy bộc trực, là giỏi kiềm chế và bình tĩnh. án binh bất động, hề bất cứ hành động nào can thiệp xúc tác, như thể chuyện đều giao phó hết cho Lục Ngự sử công tâm xử lý. Thực ... sự im lặng mới là điều đáng sợ nhất!
"Còn một việc nữa, tiểu nhân nên bẩm báo lúc ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-160-tu-bo.html.]
Tạ Tri Phi Đinh Nhất đang ngập ngừng gì đó nhưng e ngại: "Minh Đình ngoài, ngươi cứ thẳng . Đã điều tra những gì ?"
Đinh Nhất: "Bẩm gia, của chúng lật tung cả cái huyện Thủy Đông, phủ An Huy lên để điều tra , nhưng tuyệt nhiên moi chút thông tin nào về thế thực sự của Yến cô nương."
Tạ Tri Phi kinh ngạc: "Không ngóng chút gì ?"
Đinh Nhất lắc đầu quầy quậy: "Hoàn một chút manh mối nào ạ."
Tạ Tri Phi truy vấn: "Thế còn bạn bè cũ, hàng xóm láng giềng của nàng thì ? Chẳng lẽ ai gì, ngươi hỏi thăm hết ?"
Đinh Nhất: "Bẩm gia, tiểu nhân hỏi thăm từng nhà, từng một , nhưng kỳ lạ là ai gì về nhà họ Yến bạn bè cũ nào của cô nương cả. Cứ như thể cô nương từng tồn tại ở đó ."
Tạ Tri Phi sang Bùi Tiếu, vẻ mặt đầy nghi hoặc: "Vậy rốt cuộc Yến Tam Hợp từ chui ? Chẳng lẽ nàng nứt từ khe đá thật ?"
Bùi Tiếu xua tay: "Lúc còn tâm trí mà lo chuyện thế của nàng nữa. Giải quyết xong chuyện của Quý gia tính . Đinh Nhất, mời Yến cô nương tới đây, gia bàn bạc kỹ hơn về chuyện tâm ma của lão phu nhân..."
"Minh Đình." Tạ Tri Phi ngăn cản : "Đồng hành cùng lâu như , chẳng lẽ ngươi còn hiểu tính cách của Yến Tam Hợp ? Nàng còn đang sốt ruột hơn cả ngươi đấy, đừng tạo thêm áp lực cho nàng nữa."
Bùi Tiếu chán nản thở dài.
Tạ Tri Phi vỗ vai bạn: "Thôi , về phòng nghỉ ngơi sớm cho sức. Chỉ còn ba ngày đường nữa là về đến kinh thành ."
Bùi Tiếu chống tay xuống mặt bàn dậy, ngón tay chỉ n.g.ự.c trái , giọng nghẹn ngào: "Cứ nghĩ đến Cửu là chỗ của đau thắt , đau chịu nổi."
Tạ Tri Phi xoa đầu , dịu dàng dỗ dành như dỗ trẻ con: "Tổ tông của ơi, , hết mà."
Nơi đó của ... cũng từng đau đớn gấp trăm ngàn ngươi bây giờ.
...
Đã bước sang tháng Năm, thời tiết ở đây tuy nóng bức như ở phủ Nam Ninh, nhưng trong khí cũng bắt đầu oi ả, ngột ngạt.
Yến Tam Hợp ngẩng đầu lên bầu trời đêm đen kịt, một ánh .
Trong thư phòng của Tạ Đạo Chi một cây cổ thụ già nua. Chủ nhân của nơi đó đổi bao , vật đổi dời, nhưng cái cây vẫn cứ sừng sững đó, trơ gan cùng tuế nguyệt.
"Con đúng là chẳng bằng một gốc cây cỏ."
Lý Bất Ngôn Yến Tam Hợp ngoài miệng thì tỏ lạnh lùng, nhưng trong lòng thực đang cực kỳ thương tiếc cho phận bi t.h.ả.m của Cửu cô nương.
Cô cố tình hùa theo câu chuyện buồn đó mà lái sang chủ đề khác: "Suốt dọc đường về, ngươi nghĩ manh mối gì mới ?"
Tất cả đều lầm tưởng rằng Yến Tam Hợp ngủ li bì suốt dọc đường để bù sức lực, nhưng chỉ Lý Bất Ngôn là hiểu rõ nhất, trong đầu nàng lúc nào cũng đang hoạt động hết công suất, sắp xếp, lắp ghép những mảnh vỡ thông tin về Quý lão phu nhân cả ngàn .
"Cũng nghĩ một chút." Suy nghĩ của Yến Tam Hợp quả nhiên kéo trở vấn đề chính: " vẫn dám chắc chắn. Ta cần gặp một để xác minh."
"Là ai?"
"Quý Lăng Xuyên."
"Tại là ông ?" Lý Bất Ngôn ngạc nhiên: "Chẳng chúng hỏi ông cặn kẽ hết ?"
Yến Tam Hợp sắc mặt lạnh tanh: "Ta đoán, ông vẫn còn giấu diếm chúng một chuyện quan trọng chịu ."
"Giấu diếm ư? Tại giấu?"
Lý Bất Ngôn kinh hãi đến mức tim đập thình thịch.
...
Hai chủ tớ dạo một khắc đồng hồ thì trở trạm dịch.
Vừa đẩy cửa phòng bước , thấy Tạ Tri Phi đang một bên chiếc bàn tròn, tay cầm một chén , vẻ mặt trầm tư.
"Yến Tam Hợp, đây ."
Lý Bất Ngôn hiểu ý, một lời nào liền lặng lẽ ngoài, khép cửa .
Yến Tam Hợp bước tới, kéo ghế xuống.
Hai đối diện ánh đèn dầu leo lét. Tạ Tri Phi cầm ấm rót một chén đầy đẩy về phía cô.
Yến Tam Hợp cúi xuống , thấy là nước trắng thì khẽ nhíu mày.
"Đừng nhíu mày, uống buổi tối dễ mất ngủ lắm." Tạ Tri Phi đặt ấm xuống, môi mấp máy vài như gì đó thôi.
---