Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 163: Chó dữ

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:12:08
Lượt xem: 271

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kinh thành.

Chiếu ngục Bắc Tư u ám, đèn dầu leo lét.

"Cạch... cạch..."

Tiếng bước chân nằng nặng của Từ Lai vang lên cầu thang gỗ, từng bước xuống sâu lòng đất.

Trong lao ngục ngột ngạt lấy một chút gió, khí ẩm thấp, nóng bức quyện với mùi m.á.u tươi nồng nặc xộc lên khiến buồn nôn.

Từ Lai vội vàng lấy khăn tay che kín miệng mũi.

"Từ đại nhân, xin cẩn thận chân." Ngục dẫn đường, thỉnh thoảng đầu nhắc nhở vài câu. Chẳng bao lâu , họ đến gian phòng giam sâu nhất bên trong.

Từ Lai móc từ trong n.g.ự.c áo một tờ ngân phiếu, nhét tay ngục . Tên cai ngục hớn hở nhận lấy, cẩn thận cất trong , thuận tay rút chùm chìa khóa mở cửa phòng giam.

"Đại nhân cứ tự nhiên chuyện, tiểu nhân sẽ canh chừng ở bên ngoài giúp ngài."

"Được , !" Từ Lai khom lưng chui qua cửa phòng giam thấp bé, kìm ho khan vài tiếng vì mùi hôi thối.

Quý Lăng Xuyên đang co quắp tấm chiếu cỏ rách nát, tiếng động liền nặng nhọc nâng mí mắt lên. Phải một hồi lâu, ông mới nhận bước là ai.

Từ Lai cau mày bước tới, xổm xuống mặt Quý Lăng Xuyên. Hắn nín thở vài giây mới miễn cưỡng buông chiếc khăn che mặt xuống.

"Quý Lăng Xuyên, tới đây là báo cho ngươi một tin quan trọng. Con trai út của ngươi..."

Vừa nhắc đến đứa con trai út mà yêu thương nhất, Quý Lăng Xuyên lập tức trợn tròn hai mắt kinh hãi.

Từ Lai đắc ý thầm trong bụng. Nhìn xem, đời cha nào mà thương con cái cơ chứ.

"Con trai út của ngươi một canh giờ ho một ngụm m.á.u lớn, hiện tại hôn mê bất tỉnh nhân sự ."

Quý Lăng Xuyên cảm thấy tim đau nhói như d.a.o cứa, cố gắng giãy dụa dậy. Tiếng xích chân, xích tay va leng keng chói tai.

"Ngươi... ngươi cái gì?"

"Chậc chậc, một công t.ử quen sống trong nhung lụa, nuông chiều từ bé, thể chịu đựng nổi cái cảnh khổ cực trong lao ngục chứ. Huống chi nó vốn dĩ mang bệnh trong ."

Từ Lai tặc lưỡi lắc đầu vẻ thương cảm: "Lão Quý , thật lòng nhé, chúng cả đời bôn ba, liều mạng kiếm tiền cũng chỉ vì con vì cháu mà thôi. Người đầu bạc còn đầu xanh vội , đúng là đau lòng đứt ruột đứt gan."

Quý Lăng Xuyên nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm, nghiến răng ken két lời nào.

"Ngươi là thông minh, mà thông minh thì chuyện sáng suốt. Đừng tự dồn đường cùng như thế, gì cũng suy nghĩ cho con cháu một chút."

"Ngươi rốt cuộc cái gì?"

"Ta chỉ là truyền lời giúp khác thôi." Từ Lai đưa khăn lên bịt mũi, giọng vẫn rõ ràng, rành rọt: "Chỉ cần ngươi chịu khai Trương gia, thì cam kết sẽ bảo vệ tính mạng cho con trai ngươi, và cũng bảo đảm cái mạng già của ngươi - Quý Lăng Xuyên - an !"

"Ta phi!"

Một ngụm nước bọt lẫn m.á.u tươi phun thẳng mặt Từ Lai.

Thân thể Quý Lăng Xuyên run lên bần bật, gân xanh trán nổi cuồn cuộn: "Muốn phản bội chủ nhân ư? Con bà nó, đừng mơ giữa ban ngày!"

Từ Lai hề tức giận, trái còn khẩy: "Lão Quý, cho ông thời hạn ba ngày suy nghĩ. Trong vòng ba ngày , bất cứ lúc nào ông nghĩ thông suốt thì cứ việc nhắn gọi tới. nếu quá ba ngày mà ông vẫn cứng đầu..."

Hắn bỏ lửng câu , ánh mắt ánh lên vẻ tàn nhẫn.

"Vậy thì đừng trách Từ Lai lòng độc ác."

"Ngươi dám gì?"

"Ta đương nhiên dám gì ngươi ." Từ Lai nhạt: " đối với một kẻ bệnh tật đầy , đang thoi thóp chờ gặp Diêm Vương như con trai ngươi, thì dù chăng nữa, cũng chẳng ai mà điều tra !"

"Ngươi... ngươi... đồ khốn nạn!"

"Vẫn câu cũ, ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ, vì con cháu của mà cân nhắc thiệt hơn. Đừng để đến lúc chịu cảnh đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh thì hối hận cũng muộn."

Từ Lai ghé sát gần, hạ thấp giọng đầy đe dọa: "Lão Quý , ông tính đấy. Ta thích nhất là ép khác đường cùng, và bao giờ để cho kẻ chống đối c.h.ế.t một cách t.ử tế ."

"Đồ ch.ó dữ!" Khí huyết trong Quý Lăng Xuyên sôi sục, ông há miệng phun thêm một ngụm m.á.u nữa, trúng ngay giữa mặt Từ Lai.

Từ Lai bình thản lấy khăn lau sạch vết m.á.u mặt dậy, phủi áo.

"Lão Quý, vở kịch mới chỉ bắt đầu thôi."

...

Đông cung, phủ Thái tử.

Tại Tây viện, Thẩm Trùng gõ nhẹ cửa phòng sách.

"Vào !"

Thẩm Trùng đẩy cửa bước , tới bàn việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-163-cho-du.html.]

"Gia, Bắc Ti truyền tin báo về, mười lăm phút Từ Lai lén lút ngục gặp Quý Lăng Xuyên."

"Ồ, những gì?"

"Không moi thông tin gì cả. Quý Lăng Xuyên chọc tức đến mức thổ huyết ngay tại chỗ."

Triệu Diệc Thời đặt cây bút trong tay xuống, dậy rời khỏi ghế, thong thả tới bên cửa sổ.

Hắn từ nhỏ lớn lên bên cạnh Thái t.ử và Hoàng đế, khí chất vương giả bẩm sinh toát từ trong cốt tủy. Khi im lặng, chỉ Thẩm Trùng mà ngay cả thái giám cận nhất là Nghiêm Hỉ cũng dám thở mạnh.

Triệu Diệc Thời đầu , Thẩm Trùng chằm chằm: "Ngũ Thập và Minh Đình bao lâu ?"

"Đã tròn hai tháng rưỡi ạ."

"Chắc cũng sắp về đến nơi nhỉ!" Triệu Diệc Thời ngập ngừng một chút lệnh: "Bảo vệ Quý Lăng Xuyên cho cẩn thận, tuyệt đối để xảy sơ suất gì."

"Vâng!" Thẩm Trùng cúi đầu lui ngoài.

Nghiêm Hỉ thấy lòng bàn tay của Thái Tôn dính một vệt mực, vội vàng cầm khăn định tiến tới lau giúp.

Triệu Diệc Thời gạt tay , tự cầm khăn lau sạch vết mực.

Đột nhiên, động tác của dừng .

"Vụ án kéo dài hai tháng rưỡi , Hán Vương chọn đúng thời điểm để Từ Lai gặp Quý Lăng Xuyên, rốt cuộc là mục đích gì đây?"

Nghiêm Hỉ cúi đầu im lặng, trong lòng hiểu rõ câu hỏi của Thái Tôn dành cho .

"Quý Lăng Xuyên cố gắng cầm cự suốt hai tháng rưỡi qua." Triệu Diệc Thời khẽ nhíu mày suy tư: "Hắn còn thể chịu đựng thêm bao lâu nữa? Nếu chịu nổi áp lực mà gục ngã, thì hậu quả sẽ ?"

Nghiêm Hỉ cúi đầu thấp hơn nữa.

"Kể từ khi Quý gia xét nhà cho đến lúc Quý Lăng Xuyên tống đại lao, Hoàng thượng tuyệt nhiên hề nhắc tới một chữ nào về chuyện ..."

Triệu Diệc Thời ném chiếc khăn tay Nghiêm Hỉ, giọng đầy nghi hoặc: "Tại như ?"

Nghiêm Hỉ cầm chiếc khăn, đầu cúi gằm xuống ngực, dám hó hé nửa lời.

...

Ngày hôm .

Trời tờ mờ sáng, sáu con ngựa phi nước đại rời khỏi trạm dịch, thẳng tiến về phía kinh thành.

Tháng Năm trời mưa dầm dề. Ngoại trừ ngày đầu tiên xuất phát trời quang mây tạnh, những ngày còn gần như bọn họ đều di chuyển những cơn mưa tầm tã.

Tất cả đều ướt sũng như chuột lột, sức lực cạn kiệt, gần như chỉ còn lay lắt như ngọn đèn gió. vì câu "Quý gia tình hình " mà ai nấy đều c.ắ.n răng cố gắng chống đỡ.

Khi chỉ còn cách kinh thành vài trăm dặm thì cơn mưa bỗng trút xuống xối xả, trắng trời trắng đất, tầm hạn chế nghiêm trọng. Tạ Tri Phi và Yến Tam Hợp bàn bạc chớp nhoáng, quyết định tìm chỗ trú mưa tạm thời, đợi mưa ngớt hãy tiếp.

lúc , từ phía xa một kỵ sĩ lao tới như tên bắn.

Chu Thanh, Lý Bất Ngôn và Hoàng Kỳ thấy khí thế hung hãn thì trong lòng thầm đề cao cảnh giác.

khi con ngựa phi tới gần, cả ba đều thở phào nhẹ nhõm.

Hóa là Đinh Nhất.

Đinh Nhất ghìm cương, xoay ngựa một vòng điệu nghệ, vẫy tay hiệu với Tạ Tri Phi đầu phóng dẫn đường.

Tạ Tri Phi vuốt nước mưa mặt, quất mạnh roi ngựa quát lớn: "Đuổi theo !"

Đi theo Đinh Nhất rẽ một con đường mòn nhỏ hẹp, chạy thêm chừng nửa canh giờ nữa thì đoàn dừng một ngôi chùa cổ kính khuất nẻo.

Tạ Tri Phi ngước mắt lên , hốc mắt bỗng nóng ran.

Trước cổng chùa, đại ca Tạ Nhi Lập đang cầm một chiếc ô giấy dầu màu đen đợi, cổ vươn dài ngóng trông về phía đoàn ngựa lấm lem bùn đất.

Khoảnh khắc ánh mắt hai em chạm , Tạ Nhi Lập suýt chút nữa thì trào nước mắt.

Cái thằng nhóc thối tha , nông nỗi cơ chứ?

"Đại ca!" Tạ Tri Phi nhảy xuống ngựa, lảo đảo chạy về phía Tạ Nhi Lập.

Tạ Nhi Lập chẳng màng đến việc bộ dạng lão tam nhà đang lấm lem bùn đất, ném luôn chiếc ô tay xuống đất, bước tới ôm chầm lấy em trai, giọng nghẹn ngào gầm nhẹ: "Đệ còn đường mò mặt về đấy !"

Tạ Tri Phi nghẹn lời, gì, chỉ im như trời trồng cho trai ôm.

Tạ Nhi Lập ôm em một cái thật chặt buông , ánh mắt quét qua thấy Bùi Minh Đình đang dựa Hoàng Kỳ với bộ dạng dở sống dở c.h.ế.t, vội vàng giục: "Mau, mau đưa trong chùa nghỉ ngơi ."

Lúc , Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn cũng tới. Thấy hai cô gái ướt sũng từ đầu đến chân, Tạ Nhi Lập ân cần : "Quần áo, giày tất khô ráo sai để sẵn trong sương phòng , nước nóng cũng đun xong. Hai vị cô nương mau đồ kẻo cảm lạnh."

Hắn cúi xuống nhặt chiếc ô đất lên, che chắn cho hai : "Vất vả cho các cô nương quá ."

Yến Tam Hợp vốn quen với sự quan tâm thiết kiểu , cũng chẳng những lời khách sáo xã giao, chỉ đành im lặng nhận lấy chiếc ô khẽ gật đầu cảm ơn.

 

Loading...