Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 169: Âm thọ
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:12:14
Lượt xem: 264
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong xe ngựa.
Lý Bất Ngôn khoanh tay, vô tư ngủ gà ngủ gật.
Hai vị gia còn ngươi , ngươi, đều cảm thấy thời gian bao giờ trôi chậm chạp đến thế.
Bùi Tiếu dùng mũi chân đụng Tạ Tri Phi: Bà đồng Yến việc đấy, lâu mà vẫn trở về, xảy chuyện gì đó chứ?
Tạ Tri Phi: Tổ tông , ngươi thể nghĩ tích cực một chút ?
Bùi Tiếu: Ta sốt ruột quá mà!
Tạ Tri Phi: Ai mà chẳng sốt ruột chứ?
Bùi Tiếu: Hỏi bà đồng Lý bên cạnh xem bà đồng Yến nắm chắc phần thắng mấy phần ?
Tạ Tri Phi: Mười phần.
Bùi Tiếu: Sao ngươi ?
Tạ Tri Phi khịt mũi khinh thường: Bấm ngón tay tính toán!
Bùi Tiếu thật c.ắ.n c.h.ế.t : Con bà nó chứ, ngươi biến thành thầy bói Tạ từ khi nào thế hả?
"Hai vị gia!" Lý Bất Ngôn chẳng từ lúc nào mở mắt: "Ta bấm ngón tay tính toán, tiểu thư nhà đường trở về ."
Tạ Tri Phi: "..."
Bùi Tiếu: "..."
lúc , rèm xe vén lên, Yến Tam Hợp nhảy phắt trong.
Bùi Tiếu hoảng sợ, miệng đang hét lên thì Tạ Tri Phi nhanh tay che .
"Yến Tam Hợp, thế nào ?"
Yến Tam Hợp thẳng Tạ Tri Phi: "Ta nghĩ tìm một nửa tâm ma , nhưng bây giờ gặp một vấn đề khó khăn."
Tạ Tri Phi: "Nói !"
Yến Tam Hợp: "Làm đưa khỏi đại lao, tắm rửa quần áo?"
Tạ Tri Phi theo bản năng hỏi: "Hoài Nhân ?"
"Nghe đang đ.á.n.h Thái Cực với Từ Lai.”
Yến Tam Hợp khép tay , khách khí túm lấy vạt áo Tạ Tri Phi: "Tạ tam gia, cái miệng ngọt của ngươi nên phát huy công dụng đó."
Tạ Tri Phi chằm chằm bàn tay đang nắm áo , suy nghĩ một lát, cực kỳ bình tĩnh trả lời.
"Yến Tam Hợp, cái miệng ngọt của Tam gia thể lo việc chuẩn mấy thứ hóa niệm giải ma , nhưng cách nào đưa trong đại lao ... Vả ..." Hai hàng lông mày kiếm của nhíu chặt: "Tam gia còn nhất định một lý do quang minh chính đại, mới thể để cho chuẩn mấy thứ . Không lý do thì đừng một cái miệng ngọt, dù mười cái miệng ngọt, cũng chuyện."
Tay Yến Tam Hợp buông lỏng, ánh mắt nàng dường như sụp xuống vì thất vọng.
"Ưm ưm ưm..."
Tạ Tri Phi đầu , thấy còn đang che miệng tổ tông họ Bùi, vội vàng buông .
Bùi Tiếu thò đầu ngoài rèm, dùng sức hít thở vài khí trong lành, nhanh chóng rụt trở .
"Ta một ý kiến."
Yến Tam Hợp và Tạ Tri Phi đồng thanh: "Nói mau!"
Bùi Tiếu: "Các ngươi xem trùng hợp , hôm nay đúng là sinh nhật sáu mươi chín tuổi của bà ngoại ."
Yến Tam Hợp hiểu: "Cho nên?"
"Thành Tứ Cửu một quy tắc: Sinh nhật năm đầu tiên khi già trong nhà qua đời, hiếu t.ử hiền tôn lễ âm thọ cho họ." Bùi Tiếu giải thích: "Nếu như âm thọ năm đầu tiên thì vong hồn đó sẽ cho rằng con cháu hiếu tâm, về sẽ còn phù hộ bọn họ nữa."
Yến Tam Hợp thể tưởng tượng nổi: "Còn chuyện nữa ư?"
"May mà chuyện đấy." Bùi Tiếu nghiêm mặt : "Quý gia điêu tàn đến mức , còn lo cầu xin tổ tông phù hộ nữa ?"
Tạ Tri Phi vỗ tay cái đét: "Nếu cái cớ , sẽ mặt dày cầu xin Thái Tứ. Hắn hẳn là thể đưa khỏi nhà lao , dù cũng chỉ là di chuyển trong phạm vi Bắc Ti, cửa thoát."
"Chờ !" Lý Bất Ngôn chen : "Đừng quên, chân của hai các ngươi lúc đều đang ở chùa Huyền Trang."
Bùi Tiếu lắc đầu: "Mặc kệ , Tạ Ngũ Thập, ngươi ?"
Tạ Ngũ Thập gì, chỉ gật đầu.
"Được!"
Yến Tam Hợp quyết định nhanh: "Hành động ngay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-169-am-tho.html.]
"Chờ ." Tạ Ngũ Thập túm lấy cô: "Yến Tam Hợp, bạc thì , chúng còn bao nhiêu?"
"Bất Ngôn?"
Lý Bất Ngôn cởi tay nải, lấy hết tiền còn : "Còn từng ."
Tạ Tri Phi hai lời, lấy tất cả nhét trong ngực.
Yến Tam Hợp: "Đủ ?"
Tạ Tri Phi cô: "Vốn dĩ là đủ, nhưng thêm cái miệng ngọt của Tam gia là đủ ."
Hừ, cái miệng ngươi giá trị thật!
Yến Tam Hợp vén rèm nhảy xuống xe, khi đáp đất đột nhiên trở , Bùi Tiếu : "Bùi đại nhân phát huy thời điểm mấu chốt ."
Khuôn mặt Bùi Tiếu chợt đỏ bừng lên.
Bồ Tát ơi!
Bà đồng họ Yến đầu tiên công khai khen mặt khác .
"Ta, , ..."
Tim đập nhanh quá!
...
Người trong Bắc Ti Chiếu Ngục, hết năm sáu là từng nâng chén hoan ca với Tạ tam gia; Một nửa Cẩm Y Vệ ở đó là quen, chừng đó quen đủ để cho Tam gia mở miệng cầu xin .
Huống chi, lúc Tam gia cầu xin khác việc, xưa nay đều hạ xuống thấp, nâng khác lên cao. Phối hợp với khuôn mặt tuấn tú mà các đại cô nương, tiểu tức phụ đều yêu thích, lòng sắt đá đến mấy cũng đành lòng từ chối .
Quan trọng nhất là, Tam gia bao giờ thất bại trong việc cầu xin, vì luôn trả một cái giá quá hời.
Chưa đến thời gian một khắc, ngôi viện yên tĩnh chợt xuất hiện một tế đàn dựng lên, chỉ còn thiếu một Quý Lăng Xuyên đang trong nhà lao nữa thôi.
Không sự đồng ý của lão đại Bắc Tư Thái Tứ, thì ai dám tự ý đưa từ trong lao ngục ngoài. Lỡ chuyện gì, chừng cả đầu cũng giữ .
Phủ của Thái Tứ ngay sát bên Bắc Ti.
Lúc đang ôm một tiểu thái giám trắng nõn nà ngủ say sưa trong lòng. Thấy đến là Tạ phủ tam gia thì nhắm mắt tiếp tục ngủ.
Tạ Tri Phi ho khan một tiếng.
Hắn mở mắt.
Ho thêm một tiếng nữa.
Vẫn mở mắt.
Tạ Tri Phi khẽ mòm , qua đặt m.ô.n.g xuống mép giường.
Thái Tứ lúc mới miễn cưỡng mở mắt, hắng giọng hỏi: "Tam gia chuyện gì thế?"
Tạ Tri Phi: "Hôm nay là năm âm thọ đầu tiên của Quý phủ lão phu nhân, xin lễ mừng thọ cho lão phu nhân."
Giọng Thái Tứ trở nên sắc lạnh: "Tam gia định đưa ngoài đó ?"
Tạ Tri Phi nhếch mép : "Nếu thì đến tìm ngươi gì?"
Thái Tứ chớp chớp mắt: "Chỉ nửa canh giờ thôi, nhiều hơn."
Tạ Tri Phi dậy, cúi đầu Thái Tứ, đưa một cái túi: "Cầm lấy , lát nữa sẽ cho đưa thêm tới cho ngươi."
Thái Tứ liếc lên mặt bàn: "Khiến Tam gia tốn kém ."
"Tốn kém cái gì, thể hiếu kính Tứ ca, là phúc phận của ."
Tạ Tri Phi cầm lấy thắt lưng từ bàn, đầu thoáng qua tiểu thái giám, tặc lưỡi hai tiếng: "Thật con bà nó mê !"
Tiểu thái giám chui khỏi lòng Thái Tứ, lời thì sợ tới mức rụt trở trong.
"Cút!" Thái Tứ trấn an tình nhân, mắng theo bóng lưng Tạ Tri Phi một tiếng.
Tiểu thái giám tiếng bước chân xa, thì hổ đỏ mặt chui : "Sao cha nuôi đưa lệnh bài cho ?"
"Tiểu Hỉ Nhi, con ghi nhớ câu của cha nuôi: Đừng mặt tăng mà hãy mặt Phật."
Tiểu Hỉ Nhi mở to đôi mắt phượng xinh : "Chẳng lẽ mặt Phật của Tam gia chính là Thái Tôn ư?"
Thái Tứ , cũng , chỉ hai tiếng: "Ngươi ghi nhớ thêm câu của cha nuôi: Khó khăn với ai cũng đừng khó khăn với tiền bạc, nếu , cha nuôi nuôi nổi tiểu yêu tinh nhà ngươi!"
"Cha nuôi..." Đôi môi phấn nộn của Tiểu Hỉ Nhi Thái Tứ bịt kín bằng nụ hôn.
---