Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 17: Lựa Chọn

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:07:17
Lượt xem: 298

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đôi mắt đen thẫm của Yến Tam Hợp như phủ một lớp sương mù, nàng im lặng một lời. Tạ Nhi Lập xong câu chuyện, trong lòng dậy sóng kinh hoàng: "Phụ , đó thì ?"

"Sau đó ư?" Trong lòng Tạ Đạo Chi dâng lên một niềm khoái trá, nhạt: "Không cần động thủ, tự Yến gia suy đồi, sụp đổ .”

“Sụp đổ thế nào?”

“Hai tháng khi chúng rời , Yến Hành giáng chức, xét nhà, lưu đày tới tận Vân Nam. Hắn một ? Không, còn dắt theo cả thằng con út.”

“Vậy những khác của Yến gia ?”

“Kẻ nào nghèo thì tiếp tục nghèo, kẻ nào c.h.ế.t thì cũng xanh cỏ .”

Tạ Đạo Chi nhạt.

Bốn mươi năm, thoáng cái trôi qua. Hiện giờ đang ở đỉnh cao danh vọng, những con và sự việc năm xưa ở Yến gia sớm gạt khỏi tâm trí. Nếu Yến Tam Hợp tìm tới tận cửa, nếu nàng hết đến khác gặng hỏi ép buộc, thì quãng thời gian hai năm tủi nhục , coi như một giấc mộng thoảng qua . lúc châm nén hương lên, tỉnh táo lạ thường. Không mơ. Những mảnh vỡ hồi ức đen tối khắc sâu tim gan , hòa trong m.á.u . Đó là nỗi hận tích tụ ngày qua tháng khác, là thứ thể nào ngủ yên . Và đích đến của nỗi hận , chính là Yến Hành.

"Tạ Đạo Chi!”

Yến Tam Hợp trầm mặc hồi lâu, dùng ánh mắt vô cùng bình thản đàn ông mặt: "Ta từ phủ Vân Nam lặn lội tới kinh thành mất bốn mươi ngày. Hôm nay là ngày thứ hai ở Tạ gia, cách khác, thời hạn bảy ngày dựng linh cữu chỉ còn đúng một ngày." Giọng điệu của nàng bình tĩnh đến mức gợn chút sóng: "Không khác khổ thì đừng khuyên khác việc thiện. Ta vẫn giữ nguyên câu : quyền lựa chọn trong tay ông. Đương nhiên, vẫn còn một khả năng khác, đó là Lão phu nhân thực sự cầm tờ hưu thư."

Tạ Đạo Chi giật thon thót, dường như thể tin những lời thấu tình đạt lý thốt từ miệng Yến Tam Hợp.

"Hai canh giờ. Thời gian đó đủ để ông hỏi cho lẽ chuyện năm xưa với Lão phu nhân, và cũng đủ để đưa quyết định cuối cùng.”

Yến Tam Hợp ho khẽ một tiếng: "Hai canh giờ , sẽ rời khỏi Tạ phủ. Thời gian còn nhiều, ông tự liệu mà nắm bắt."

Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng Tạ Đạo Chi. Năm đó chuyện viên phòng diễn cực kỳ qua loa. Nếu Yến Tam Hợp đưa canh hợp hôn , thì căn bản mẫu hóa là kế thất danh chính ngôn thuận. Hai con đuổi khỏi Yến phủ, mẫu ngoại trừ lóc sụt sùi thì chẳng gì với cả, chứ đừng đến chuyện hưu thư hưu thư. Hắn nhạt một tiếng, phất tay áo thẳng thư phòng. Tạ tổng quản vội vàng chạy theo, nhưng Tạ Nhi Lập chôn chân tại chỗ, Yến Tam Hợp chằm chằm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-17-lua-chon.html.]

Người con gái nửa chữ cũng nhắc tới lầm của Yến Hành, chỉ rạch ròi bày lợi hại mắt, dùng chiêu "lấy lùi tiến" để ép phụ đưa lựa chọn. Thật sự là quá bình tĩnh!

Bình tĩnh ư? Trong lòng Yến Tam Hợp sớm dậy sóng ba đào . Nàng thầm gào thét trong tâm can: Tổ phụ ơi, hãy sống ! Sống cho con tất cả những chuyện đều là dối trá, là do tên Tạ Đạo Chi bịa đặt mà thôi! Sao thể đối xử tàn nhẫn với con họ như thế? Cốt cách thanh cao của ? Niềm kiêu hãnh khác biệt với thế tục của ? Tất cả... đều là giả dối ? Yến Tam Hợp nhắm nghiền mắt . Lần đầu tiên nàng cảm thấy đêm kinh thành lạnh lẽo đến thế, lạnh đến mức hai hàm răng va lập cập.

...

Thư phòng của Tạ Đạo Chi một nữa chìm tĩnh mịch. Đã lâu lắm Tạ Đạo Chi mới nếm trải cái cảm giác tiến thoái lưỡng nan, thế nào cũng thấy khó xử như hôm nay.

“Phụ !" Cổ họng Tạ Nhi Lập run run: "Nếu thì để con đích một chuyến, đến chùa hỏi thẳng Lão phu nhân...”

“Không cần!"

Tạ Đạo Chi hiểu quá rõ tâm tính của già. Yến Hành là cái gai trong tim, là nỗi ám ảnh mà cả đời bà thể vượt qua. Chuyện tuyệt đối thể khơi .

“Lão phu nhân tuổi cao sức yếu, chịu nổi kinh động . Nếu lỡ xảy chuyện gì..." Bản đang giữ chức quan to, nếu về chịu tang ba năm thì con đường quan lộ coi như đứt đoạn, khôi phục vị thế là cực kỳ khó khăn. Hắn thể mạo hiểm đ.á.n.h cược tiền đồ của cả gia tộc !

"Vậy lỡ như...”

Tạ Nhi Lập ngập ngừng dám tiếp. Lỡ như hưu thư... Lỡ như những tai ương thực sự giáng xuống đầu Tạ gia...

"Theo lão nô thấy..." Tạ tổng quản c.ắ.n răng lên tiếng: "Ả chỉ đang bịa chuyện hù dọa thôi. Cái gì mà quan tài nứt, cái gì mà hóa niệm, tất cả đều là trò lừa đảo cả, Lão gia đừng tin gì!”

“Nếu là thật thì ?" Ánh mắt Tạ Nhi Lập sắc lạnh như d.a.o chiếu thẳng Tạ tổng quản.

“Chuyện ..." Tạ tổng quản cúi gằm mặt, dám ho he thêm nửa lời.

---

 

Loading...