Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 170: Là ngươi

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:12:15
Lượt xem: 264

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong tiểu viện u tĩnh, ánh nến thắp lên.

Quý Lăng Xuyên mặc một bộ áo bào xám là của ai, mái tóc ẩm ướt xám trắng rũ rượi, khập khiễng bước tới.

Tạ Tri Phi lấy từ trong n.g.ự.c một tờ ngân phiếu, đưa cho tên Cẩm Y Vệ áp giải. Tên Cẩm Y Vệ chút khách khí nhận lấy, híp mắt tán gẫu với Tam gia vài câu mới xoay rời .

Lý Bất Ngôn gật đầu với Yến Tam Hợp: "Ta sẽ ngoài trông chừng."

Tạ Tri Phi chờ cô khỏi sân thì thuận tay đóng cửa , ngả về phía , miễn cưỡng dựa cánh cửa gỗ.

Một ở trong, một ở ngoài, tạo thành hai bức bình phong che chắn tuyệt đối.

Tiểu viện yên tĩnh vô cùng.

Đây chính là nơi an để hóa niệm giải ma.

Yến Tam Hợp sườn mặt nửa sáng nửa nửa tối của Tạ Tri Phi, tâm tư khẽ d.a.o động.

Người dường như khoác lên nhiều lớp mặt nạ. Lột xuống một lớp là Tạ Phong lưu, lột xuống lớp nữa là Tạ Nhân Tinh, nếu như lột tiếp... thì sẽ là như thế nào đây?

Trong lúc nàng đang suy nghĩ, Quý Lăng Xuyên lê bước tới mặt nàng: "Yến cô nương, con trai ..."

"Chưa c.h.ế.t, đang thoi thóp thôi!"

Quý Lăng Xuyên chỉ cảm thấy m.á.u nóng trong dâng trào, vội vàng lấy lòng hỏi: "Nếu tâm nguyện của lão phu nhân tìm , thì đừng chậm trễ nữa, chúng bắt đầu giải ma !"

"Không vội.”

Yến Tam Hợp ánh mắt nặng nề .

Bùi Minh Đình từng , trong những đứa con của Quý lão phu nhân, chỉ Quý Lăng Xuyên là giống bà nhất, liếc mắt một cái là là con trai ai.

"Quý Lăng Xuyên, kể cho một chuyện mà ông ấn tượng sâu sắc nhất, c.h.ế.t cũng quên liên quan đến lão phu nhân ."

Quý Lăng Xuyên ngây : "Chuyện thì liên quan gì đến tâm ma của lão phu nhân chứ?"

Yến Tam Hợp lời nào, chỉ lạnh lùng .

Quý Lăng Xuyên ánh mắt của cô đến gượng gạo, càng gượng gạo hơn là cố gắng lục lọi trong ký ức về chuyện của lão phu nhân.

Có gì đáng để nhớ chứ?

Quý phủ lớn như , ở viện của đích mẫu, khi trưởng thành thì một ở Đông viện. Quý gia là thế gia hưởng sự sủng ái vô bờ bến, từ nhỏ bồi dưỡng để trở thành gia chủ tương lai. Còn bà chẳng qua chỉ là tiểu hèn mọn của phụ , luôn nép ở sâu trong hậu trạch, bao giờ bước chân ngoài, chỉ đến ngày lễ tết mới tư cách lộ mặt ở Quý phủ.

Thỉnh thoảng đụng mặt , ngẩng đầu, bà cúi đầu, đó là sự kiêng dè tự nhiên.

Chuyện gì khiến ấn tượng sâu sắc nhất với bà ư?

Quý Lăng Xuyên kinh ngạc, thể nhớ . Dường như là lúc đích mẫu bệnh nặng, bà đến đó hầu hạ...

! Một ngày mười hai canh giờ, bà dành mười canh giờ túc trực giường đích mẫu. Lúc mới bắt đầu để ý đến vị tiểu của phụ .

Ngày đó và nhị thỉnh an đích mẫu.

Đích mẫu dựa giường, đang thái y chẩn mạch. Thái y chẩn lâu, suy nghĩ kỹ càng mới kê phương thuốc, giao cho bà .

Bà tiễn thái y rời , lúc tiến , thì trong tay thêm một cái thùng gỗ.

Đích mẫu giường dậy nổi, chân bắt đầu sưng phù. Thái y dặn dò mỗi ngày dùng nước t.h.u.ố.c ngâm chân, thể thông m.á.u giảm sưng.

Bà đỡ đích mẫu dậy, giúp bà đưa hai chân trong thùng, thuận thế xổm xuống, thò tay trong nước mát xa huyệt vị lòng bàn chân cho đích mẫu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-170-la-nguoi.html.]

Lúc bà cúi đầu việc, đích mẫu gọi và nhị tới, hỏi hôm nay dạy những gì. Hắn bèn trầm bổng :

"Đại học chi đạo, tại minh minh đức, tại dân, tại chỉ tại chí thiện..." *

Hắn học thuộc lòng kỹ, sai một chữ nào. Đích mẫu vui mừng gật đầu liên tục, khen sách giỏi, sai lấy hai bộ giấy bút mực, thưởng cho và nhị .

Được thưởng, lôi kéo nhị vui mừng hớn hở bỏ . Chẳng ai trong hai liếc mắt đang bên thùng nước dù chỉ một cái. Ai cũng phụ nữ tiểu hèn mọn chính là mẫu ruột của bọn họ.

Cho đến khi đích mẫu lâm chung, bà mới cho gọi và nhị đến mặt, bộ sự thật... Nhị tuổi còn nhỏ nên xong thì đầu óc mơ hồ, Quý Lăng Xuyên thì cảm thấy như trời đất sụp đổ.

Đường đường là đại gia Quý phủ do một tiểu sinh , chuyện mà truyền ngoài thì thiên hạ sẽ bằng con mắt nào đây? Lỡ như tương lai phụ tái hôn, sinh hạ con trai trưởng, đặt chân như thế nào trong gia đình ?

Hắn dù thế nào cũng ngờ tới, đích mẫu sắp xếp sẵn cho hai cả ... Cho nên mới cảm kích và kính trọng Trương thị cả đời như thế, và cũng khinh thường và lạnh nhạt với Hồ thị như .

"Một năm , cũng là tháng , sức khỏe bà lắm, đầu óc cũng hồ đồ, chuyện xong, chuyện quên." Giọng Quý Lăng Xuyên nghẹn ngào.

"Ngày đó thái y chạy tới với , lão phu nhân nhiều nhất chỉ còn mấy tháng, bảo chúng nên bắt tay chuẩn hậu sự. Hậu sự của bà, cùng nhị thực chuẩn từ sớm. Nhị cảm thấy thể hợp táng cùng phụ , trong lòng thấy mắc nợ, bèn lôi kéo thăm bà."

Lúc Quý Lăng Xuyên lời , trong đôi mắt vẩn đục hiện một chút nước mắt: "Lúc rời là chạng vạng tối, nhưng mặt trời vẫn còn lặn hẳn. Bà ghế mây, phơi chút nắng chiều cuối cùng, bên cạnh là v.ú Trần đang lột quýt cho bà. Huynh chúng đang định bước tới, thì bà bỗng nhiên từng chữ... 'Minh Đức là chỉ lòng từ vốn , cũng là cái tâm của trời đất, sơ tâm chính là tâm của quân tử. Quân t.ử mất sơ tâm thì thể thấy chúng sinh, mới khởi lòng từ bi, mới sinh Phật tính'."

Quý Lăng Xuyên dừng một chút, như đang cố nhớ.

"Ta kịp phản ứng gì, thì nhị đầu với : 'Đại ca, câu quen thuộc như , hình như qua ở đó '."

"Được nhắc nhở như , mới nhớ tới, lão phu nhân thế mà nhớ rõ chú giải mặt đích mẫu, một chữ... một chữ cũng sai."

"Lão phu nhân sống sáu mươi tám tuổi, ngươi hơn mười tuổi gọi bà một tiếng mẫu . Trong ngần năm, nhiều điều nhỏ nhặt xảy ...”

Yến Tam Hợp : "Tại chuyện khắc sâu trong trí nhớ của ngươi nhất?"

Trái tim Quý Lăng Xuyên run lên.

, tại khắc cốt ghi tâm chuyện ?

Yến Tam Hợp dời mắt về phía gần nửa tấc.

"Bởi vì bà chữ, căn bản hiểu rõ chú giải ý nghĩa gì, nhưng bà chỉ nhớ kỹ, mà còn nhớ cả đời. Bởi vì bà già , nhiều chuyện đều nhớ rõ, nhưng chỉ nhớ một câu của ngươi."

Quý Lăng Xuyên bật nức nở, nghẹn ngào gật đầu.

Hắn căn bản dùng ngôn ngữ gì để hình dung cảm giác lúc . Ngực như ai đó đ.â.m một nhát dao, đau đớn chịu nổi.

Sao bà nhớ?

Sao bà ghi nhớ điều ?

Bà nhớ chuyện đó thì ích lợi gì cho bà chứ?

"Quý Lăng Xuyên, ngươi rõ đây.”

Yến Tam Hợp vươn tay, túm lấy vạt áo n.g.ự.c , ánh mắt hung dữ nhưng lạnh lùng.

"Một nửa tâm ma còn của lão phu nhân, chính là ngươi!"

"Sao ?" Quý Lăng Xuyên đẩy Yến Tam Hợp , thét chói tai.

"Làm thể là ? Không thể nào, thể nào, tuyệt đối thể!"

---

 

Loading...