Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 178: Bảy tấc (điểm yếu)
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:12:24
Lượt xem: 278
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nước mắt Triệu Diệc Thời rơi xuống từ hốc mắt Hoàng thái tôn.
Hầu kết trượt lên trượt xuống vài cái, nghẹn ngào : "Hoàng gia gia, ngu hiếu cũng là hiếu. Đông cung như thế nào, thần dám đến, nhưng phụ là thế nào, thì kẻ con như cháu cũng mặt ."
"Ngươi còn giải thích cho ?"
"Vâng!"
"Trẫm cũng thử, xem ngươi biện bạch ?"
Triệu Diệc Thời quỳ về phía hai bước, ngẩng đầu : "Quý Lăng Xuyên dám tham ô, là bởi vì Trương gia. Trương gia dám tùy ý bậy, là ỷ Thái t.ử phi."
Ánh mắt sắc lạnh hiện lên trong mắt Hoàng đế, khịt mũi coi thường.
"Mẫu ở sâu trong nội trạch, mỗi ngày trong phủ chỉ lo chuyện kim chỉ, thưởng thức hoa cỏ, hề hỏi đến việc triều đình. Trong chuyện của Trương gia, Quý gia, bà là vô tội nhất."
Triệu Diệc Thời: "Phụ chấp chưởng Hộ bộ, dùng Quý Lăng Xuyên, thứ nhất là tin tưởng năng lực , thể quản lý thủy vận. Thứ hai là nể mặt mẫu , ..." Hắn dừng một chút : "Dùng , tra rõ, là phụ thất trách. Theo lý, ông hẳn dâng thư với bệ hạ, xin bệ hạ nghiêm khắc xử phạt cả Quý gia lẫn Trương gia, tha cho bên nào cả. Như thế mới phụ hoàng ân."
" kể từ đó, phía bên mẫu sẽ là núi băng đất lở. Hai kết tóc phu thê hơn hai mươi năm, tương cứu trong lúc hoạn nạn. Nếu phụ dâng tấu sớ lên, tuy Hoàng ân thất vọng, thiên hạ thất vọng, nhưng mẫu thất vọng. Cổ nhân trung hiếu thể lưỡng . Phụ đang ở giữa lựa chọn khó khăn giữa Hoàng thượng, thê t.ử kết tóc, và Quý Lăng Xuyên."
Nói tới đây, Triệu Diệc Thời thở dài một tiếng thật sâu: "Hoàng gia gia luôn , phụ khí phách thư sinh quá nặng. Trước cháu còn tin, bây giờ thì tin. Kẻ quân, chuyện tình cảm riêng tư là nhỏ, quốc gia thiên hạ mới là lớn. Cháu cũng thử khuyên nhủ một hồi. Phụ xong chỉ với cháu một câu: 'Trương gia Quý gia, cho cùng vẫn là do dùng . Kẻ nên phạt nhất chính là , còn mặt mũi nào dâng thư bệ hạ để thỉnh cầu tha thứ chứ?'"
"Hoàng gia gia, phụ cũng bận tâm đến hiền danh, mà là đang chờ ngài xử phạt."
Nói xong, Triệu Diệc Thời cúi đầu bái lạy.
Hoàng đế lạnh lùng , thật lâu , lắc đầu, : "Ngươi bên ngoài quỳ !"
Triệu Diệc Thời nhúc nhích: "Cháu còn một lời ."
"Nói ."
"Chuyện hôm nay, Minh Đình Thái Tứ, cho cùng là cháu ỷ sự sủng ái của Hoàng gia gia mà lớn mật việc, nên xin khoan dung!"
"Cút ngoài!" Hoàng đế vỗ mép giường, đột nhiên nổi giận.
Triệu Diệc Thời lau nước mắt, khom lui ngoài, quỳ xuống cửa.
Nghiêm Như Hiền vội vàng liếc một cái, trong điện hầu hạ.
Hoàng đế mặt tức giận, đôi mắt hổ hung hăng chằm chằm cánh cửa , ánh mắt như sóng ngầm.
Nghiêm Như Hiền tiến lên : "Bệ hạ, về đêm , xin nghỉ ngơi !"
Hoàng đế khịt mũi coi thường.
Nghiêm Như Hiền đổ lạnh, rót thêm chút nước ấm chén: "Bệ hạ nhuận giọng , đừng giận quá mà hại sức khỏe."
Hoàng đế đột nhiên đưa tay , chỉ cánh cửa bên .
"Sao trẫm dạy một như , lòng thâm hiểm!"
Nghiêm Như Hiền dám nửa lời.
Đây lòng thâm hiểm, mà là đ.á.n.h trúng điểm yếu của Bệ hạ.
Lúc Tiên đế còn sống, kính trọng nhất với Tiên Hoàng hậu. Tiên Hoàng hậu , Tiên đế cực kỳ bi thương, bảy ngày triều.
Bệ hạ thừa kế ngôi vị, việc đều noi theo Tiên đế. Nữ t.ử hậu cung nhiều hơn nữa thì cũng tuyệt đối lạnh nhạt với Hoàng hậu. Mùng một, mười lăm giờ vẫn nghỉ ngơi ở trong điện Hoàng hậu.
Năm xưa, nhà ngoại của Hoàng hậu cũng phạm chút sai lầm, Bệ hạ cũng bảo vệ.
Lời của Thái Tôn là đang nhắc nhở Bệ hạ, Thái t.ử là đang noi theo ngài.
"Đi gọi Thái Tứ tới."
Nghiêm Như Hiền vội hồn: "Vâng!"
...
Thái Tứ chỉnh sửa áo bào theo phía Nghiêm Như Hiền nội điện.
Hắn dám liếc , tới giường quỳ xuống đất hành lễ: "Thần bái kiến bệ hạ."
Hoàng đế để cho dậy: "Chuyện thả Quý Lăng Xuyên là ngươi đồng ý ?"
Thái Tứ sớm nghĩ lý do thoái thác, vội : "Bẩm bệ hạ, thần nể tình sự hiếu thảo của Bùi đại nhân..."
"Thần sai , xin bệ hạ trách phạt."
"Hừ!" Hoàng đế khịt mũi coi thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-178-bay-tac-diem-yeu.html.]
"Thần đáng tội c.h.ế.t!"
Thái Tứ phủ phục mặt đất, móc mấy tấm ngân phiếu trong tay áo : "Đây là cái giá mà Bùi đại nhân cho thần, thần nên nhận, thần tội."
Khóe miệng Hoàng đế nhếch lên, sự tức giận mặt tản một ít.
Mười quan thì hết chín lòng tham, tham đáng sợ, đáng sợ chính là ý đồ khác.
Vị trí của Quý Lăng Xuyên, đổi là ai cũng khó giữ thanh liêm, vấn đề là tham nhũng bao nhiêu mà thôi. Hắn động đến Quý Lăng Xuyên, nhưng thực chất là cảnh cáo Thái tử.
"Trẫm , mấy ngày nay đến ở Bắc Ti các ngươi, náo nhiệt nhỉ!"
Thái Tứ vội thẳng dậy, lấy một tờ giấy, dùng hai tay dâng lên.
"Bẩm bệ hạ, , thời gian , ở trong lao bao lâu... Tất cả đều ở tờ giấy ."
Vĩnh Hòa Đế nhận lấy giấy, hờ hững lướt qua, nhíu mày.
Trên tờ giấy , cháu trai ba : Một trong ngày Quý gia tù; Một Quý Phủ Cửu cô nương treo cổ; Và ngày hôm nay.
Người nhiều nhất là Hình bộ Thị lang Từ Lai.
"Từ Lai quan tâm đến vụ án ư!"
Thái Tứ đ.á.n.h bạo thần sắc Hoàng đế, nhẹ giọng : "Vì vụ án do Lục đại nhân chủ, Tam ti phụ trách. Từ đại nhân cực kỳ chuyên nghiệp, ba tháng nay quen thuộc với chúng luôn ."
Hoàng đế khịt mũi coi thường. Thái Tứ sợ tới mức vội vàng ngã sấp xuống đất.
Nghiêm Như Hiền ở một bên cũng khom lưng thấp hơn, che miệng thầm.
Cẩm Y Vệ phân thành hai ti Bắc Nam, chủ t.ử chỉ một , đó chính là Thiên t.ử giận tự uy mắt .
Từ Lai đang ở Hình bộ, tay vươn Bắc Ti, là chủ t.ử lưng Từ Lai đang ý đồ với Bắc Ti ?
Nghiêm Như Hiền thầm lắc đầu, thở dài một tiếng.
Vẫn là nóng vội quá!
...
Trong xe ngựa. Thời gian trôi dần, sự kiên nhẫn của Tạ tam gia cũng dần mất .
Suốt một đêm, Hoàng Thái Tôn và Thái Tứ vẫn khỏi cung.
Trong cung rốt cuộc xảy chuyện gì?
Tam gia ngáp một cái, đá đá Bùi Tiếu: "Lấy Ngũ Đế tiền ngươi và kinh Kim Cang đây ."
"Làm gì?" Bùi Tiếu hai mắt thâm quầng, dáng vẻ mệt mỏi quá độ.
"Cầu xin Bồ Tát giúp Hoài Nhân."
"Vô dụng thôi."
"Tại ?" Bùi Tiếu thành thật : "Thực ... còn khai quang."
Tạ Tri Phi khẽ c.ắ.n môi.
Giờ g.i.ế.c c.h.ế.t thằng cháu thì kịp ?
Đang nghĩ ngợi, thì bên tai truyền đến tiếng mở cửa nặng nề. Vừa vén rèm lên thấy từ bên trong .
Nghiêm Như Hiền?
Sao là ?
Tim Tạ Tri Phi đập nhanh, ánh mắt Bùi Tiếu.
Bùi Tiếu vỗ vỗ : "Ngươi ở xe, và Thẩm Trùng mặt dày hỏi một câu."
Hai nhảy xuống xe, vội vàng chạy tới.
Nghiêm Như Hiền thấy hai , hai lỗ mũi hếch lên trời, coi như thấy.
Bùi Tiếu : "Nghiêm công công xuất cung sớm như , vất vả ghê nơi."
"À đúng , Thái Tôn điện hạ ?"
---