Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 179: Kêu rồi

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:12:25
Lượt xem: 273

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thần sắc Nghiêm Như Hiền kiêu căng, thèm liếc Bùi Tiếu một cái, chỉ tay Thẩm Trùng.

"Thái Tôn còn trong cung mấy ngày, ngươi hồi phủ lấy cho Thái Tôn mấy bộ quần áo ."

Thẩm Trùng định "hả" một tiếng, thì Bùi Tiếu cướp lời: "Nghiêm công công, hai bộ, là năm sáu bộ, ngài cho một con chính xác !"

"Đừng liều mạng hỏi thăm. Đây là thứ mà ngươi thể hỏi thăm ?" Nghiêm Như Hiền lạnh lùng Bùi Tiếu một cái, đỡ tay tiểu nội thị lên xe ngựa nghênh ngang rời .

"Tên thái giám c.h.ế.t tiệt!" Bùi Tiếu cúi đầu mắng một tiếng, lên xe ngựa, thuật hết sót chữ nào cho Tạ Tri Phi .

Tạ Tri Phi suy nghĩ một lát, : "Đã như thì chúng hãy chia hành động. Minh Đình, ngươi canh cửa Bắc Ti. Ta đón Yến Tam Hợp. Thẩm Trùng, về phủ Thái t.ử lấy quần áo."

...

Thái phủ;

Tiểu viện.

Yến Tam Hợp mở to mắt, đỉnh màn.

Cô từng tưởng tượng về quá khứ của nhiều , nhưng ngờ là quá khứ t.h.ả.m thiết đến như thế.

Thảm thiết đến mức cô chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng trong mộng thì đau lòng thôi.

Thật lâu , cô nặng nề thở một .

Lý Bất Ngôn đang ngủ ghế mây chợt bừng tỉnh, dùng tay xoa xoa mặt, tới mép giường xuống.

"Mơ thấy cái gì ?"

Yến Tam Hợp qua nàng: "Ngươi đúng , quả thực là con gái nhà giàu."

Màn che, chăn gấm, đàn cổ, sách, giấy... Không thứ mà một gia đình bình thường thể dùng .

"Sau đó thì ?"

"Người ăn h.i.ế.p , hóa là ca ca ...”

Yến Tam Hợp kể hết những chuyện xảy trong mơ cho Lý Bất Ngôn .

Đợi nàng xong, Lý Bất Ngôn hít sâu một , hơn nửa ngày cũng tỉnh táo .

Khó trách nàng thấy Chu Dã táng trong biển lửa, liều mạng gào thét giãy dụa, thậm chí cũng lao trong lửa.

Khó trách cô dữ dội trong mơ như .

Thì của cô cũng cái c.h.ế.t t.ử tế.

"Ai cứu ngươi, ngươi ?"

"Không .”

Yến Tam Hợp dậy tựa đầu vai Lý Bất Ngôn, cả ỉu xìu.

Lý Bất Ngôn vỗ nhẹ lưng nàng.

"Đừng nhụt chí. Người mặc áo đen, g.i.ế.c chóc, lửa lớn... Đây tuyệt đối là việc nhỏ. Chúng nghỉ ngơi hai ngày, đó tính toán xem nên bắt đầu điều tra chuyện từ ."

"Không ." Giọng Yến Tam Hợp run rẩy: "Ta từng với Quý Lăng Xuyên, chân tướng càng đào sâu thì càng tàn nhẫn."

"Ừ, ngươi ."

"Lời nhẹ nhàng, bây giờ khi rơi xuống đầu thì chịu nổi."

"Chịu nổi cái gì?" Tạ Tri Phi mang theo ẩm ướt bước tới.

Lý Bất Ngôn lên dùng thể che chắn cho Yến Tam Hợp, mỉm với Tạ Tri Phi.

"Tam gia thật đúng là coi ngoài, thì gì cũng lên tiếng một câu chứ!"

"Ta kêu ." Tam gia vẻ tủi : "Ở bên ngoài kêu hai tiếng mà các ngươi động tĩnh gì cả."

Chủ tớ hai cả kinh.

Hắn ở bên ngoài kêu hai tiếng, nghĩa là một lúc .

"Ngươi ?" Giọng Yến Tam Hợp khàn trầm, còn mang theo giọng mũi, như vật gì nghiền qua.

Tạ Tri Phi nhíu mày: "Chỉ thấy một câu ' chút chịu nổi'. Yến Tam Hợp, ngươi chịu nổi điều gì thế?"

"Chịu nổi ngươi hở chút là chạy trong phòng !”

Yến Tam Hợp nghiêm mặt, thấp giọng : "Đi ngoài!"

Da mặt Tạ Tri Phi, dùng tường thành để hình dung thì xỉ nhục tường thành .

Khóe miệng nhếch lên một độ cong nhỏ, tỏ vẻ hết sức quang minh lạc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-179-keu-roi.html.]

"Ta với ngươi một tiếng. Thái Tôn tiến cung một đêm nhưng tin tức gì truyền , Quý gia bên phúc họa thế nào, Yến Tam Hợp, thấy yên á."

Còn "á"?

Hắn là đang nũng với ai thế?

Yến Tam Hợp hít sâu một , lạnh nhạt : "Là phúc, họa, cứ yên tâm ."

"Giọng ngươi ?" Tạ Tri Phi nhẹ nhàng đẩy Lý Bất Ngôn sang một bên: "Sao khàn như ?"

Yến Tam Hợp hắng giọng: "Không chuyện gì to tát cả."

Tạ Tri Phi đầu Lý Bất Ngôn: "Lời dặn, ngươi ?"

"Nói cái gì?" Lý Bất Ngôn sửng sốt, tiếp theo "A" lên một tiếng, dường như nhớ .

Lúc tiểu thư hôn mê, Tam gia bảo truyền lời, giận dữ hại , đau lòng hại tâm, trái tim chỉ nhỏ như nắm đ.ấ.m thôi nên đừng chứa nhiều thứ quá.

Yến Tam Hợp hiểu vì đang yên đang lành mà Tạ Tri Phi câu đó, trong lòng phỏng đoán hẳn là tiền căn hậu quả.

Lý Bất Ngôn nhanh trí : "Xem , tiểu thư nhà cảm động đến mức nên lời . Ta mặt cảm ơn Tam gia?"

Tam gia nheo mắt , Yến Tam Hợp: "Nếu thật sự cảm động, thì cho , ngươi chịu nổi điều gì ?"

Chuyện thôi hả?

Yến Tam Hợp nhướng mày, đang giận dỗi đáp thì chợt ngoài viện truyền đến một tiếng hô.

"Tạ tam gia!"

Tạ tam gia xoay ngoài, dừng một khắc.

Yến Tam Hợp thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cảm thấy giọng xa lạ: "Ai?"

Lý Bất Ngôn: "Hình như là chủ nhân của tòa nhà ."

Yến Tam Hợp lúc mới phát hiện gian phòng đúng: "Nơi Tạ phủ?"

Lý Bất Ngôn nhún vai: "Nàng đang ẩn ở chùa Huyền Trang, về Tạ phủ. Nơi là nhà riêng của lão đại Bắc Ti, Thái Tứ."

Thái Tứ giờ phút đang chống nạnh ở trong viện. Thấy Tạ tam gia vô cùng lo lắng chạy , thì mặt khỏi lộ chút tức giận.

Tạ tam gia gương mặt của thì trái tim trầm xuống, bước chân cũng chậm .

Đi tới gần, c.ắ.n môi hỏi: "Tình hình ?"

Thái Tứ đ.á.n.h n.g.ự.c Tạ tam gia một cái: "Tên nhóc nhà ngươi coi như may mắn đấy."

C.h.ế.t tiệt!

Lực tay của tên thái giám c.h.ế.t tiệt mạnh quá!

Tạ tam gia chẳng buồn kêu đau: "Mau xem may mắn thế nào ?"

"Vừa Nghiêm Như Hiền đến Bắc Tư tuyên chỉ, Quý gia ."

"Không ?" Trên mặt Tạ tam gia lộ vẻ khó tin: "Quý Lăng Xuyên phục chức ?"

"Tam gia mớ hả! Tham ô nhiều bạc như , còn thể phục chức?" Thái Tứ khẩy: "Xét nhà, tịch thu tài sản nộp quốc khố. Quý Lăng Xuyên phạt đ.á.n.h tám mươi trượng, lưu đày đến phủ Nam Ninh. Những còn đều phóng thích."

Phủ Nam Ninh ư? Đây là duyên phận ch.ó má gì thế?

Khóe mắt Tạ Tri Phi giật giật, hỏi: "Hết ư?"

"Tam gia còn thế nào nữa?" Thái Tứ trừng mắt : "Tham nhiều bạc như mà còn thể sống sót, nhà Quý gia coi như là trường hợp đầu tiên."

"Nếu Tiên đế ở đây thì đây là t.ử tội, chỉ sợ cũng lột da lột xương như khác. Hoàng Thượng thì thủ hạ lưu tình !"

Tạ Tri Phi nghiêng nửa , ánh mắt kinh ngạc về phía sương phòng của Yến Tam Hợp, rõ tâm trạng lúc là gì.

Hắn rõ lời của Thái Tứ còn thật hơn cả vàng. Đừng là Tiên đế, vấn đề tham nhũng đặt triều đại nào thì Quý Lăng Xuyên cũng chỉ một chữ c.h.ế.t.

Thật đúng là thần kỳ!

Hắn thầm cảm thán một tiếng, hỏi: "Khi nào thì dùng hình?"

"Một canh giờ . Nghiêm Như Hiền tự giám sát. Huynh ngươi gọi cha ruột !"

Thái Tứ ghét bỏ: "Tam gia cũng nên cút khỏi phủ !"

Trái tim Tạ Tri Phi treo suốt ba tháng, cuối cùng cũng rơi chỗ cũ.

Hắn híp mắt tiến lên ôm lấy vai Thái Tứ, giở giọng lưu manh :

"Tiểu Hỉ Nhi thì mê thật. Qua hai năm đợi trổ mã thì tư vị cũng nhạt . Đợi khi nào giúp cho ngươi tìm một tên..."

---

 

Loading...