Mưa càng lúc càng nặng hạt. Hẻm Tứ Điều tối om một ánh đèn, hai bên là những bức tường cao vút, toát lên vẻ âm u đáng sợ. Bàn tay cầm ô của Yến Tam Hợp vững, bước chân của nàng cũng vô cùng chắc chắn.
Người quả sai, xuyên qua hẻm Tứ Điều, thêm một khắc đồng hồ nữa là thấy cổng lớn sơn son đỏ thẫm của Tạ phủ. Hai bên cửa là hai con sư t.ử đá, trông thật uy nghi bệ vệ. Yến Tam Hợp thu ô , bước lên bậc thềm, ngón tay mảnh khảnh gõ mạnh khoen cửa.
Đợi một lúc lâu, cánh cửa nặng nề mới hé mở, lộ một khuôn mặt chữ điền đầy nếp nhăn.
“Tìm ai?”
“Tạ Đạo Chi.”
“Hỗn xược! Sao ngươi dám gọi thẳng tên húy lão gia nhà ? Đi ... Đi ngay cho khuất mắt!"
Yến Tam Hợp thẳng tay đẩy mạnh, cánh cửa mở toang một khe lớn. Gã mặt chữ điền hoảng hốt vì sức lực của nàng. Dưới ánh đèn lồng, bắt đầu nghiêm túc đ.á.n.h giá mắt.
“Tìm lão gia nhà chuyện gì?”
“Chuyện quan trọng."
Ngươi cứ bịa . Gã mặt chữ điền bĩu môi, vẻ trào phúng hiện rõ bên khóe miệng. Nhìn cái dáng vẻ , tám phần là tình nhân bên ngoài của nam nhân nào trong phủ . Lão Vương trông cửa cho Tạ gia mấy chục năm, loại thế thấy nhiều. Cái đám cậy chút nhan sắc mà xông cửa Tạ gia, thật hổ.
"Cổng lớn của Tạ phủ, cho dù là cũng tới lượt những nữ nhân bên ngoài như các ngươi với là với . Cô nương đây cũng vẻ thông minh...”
“Câm miệng!”
Yến Tam Hợp lạnh lùng , đồng t.ử đen láy sâu hun hút.
Lão Vương ngẩn , trong lòng thầm kêu: "Ôi chao, !" Không nữ nhân trèo giường nào dám gọi thẳng tên lão gia, còn quát câm miệng dứt khoát như thế. Vị ... Chẳng lẽ mang nghiệt chủng trong bụng ?
Lão Vương vội gọi gã sai vặt tới, dặn dò vài câu. Gã sai vặt lập tức chạy biến, một lát thở hồng hộc trở về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-2-vao-kinh.html.]
“Tên là gì, nhớ.”
“Ngươi chỉ cần với Tạ Đạo Chi, họ Yến. Yến trong Hải Yến Hà Thanh.”
Yến Tam Hợp lạnh lùng đáp.
...
Đợi hơn nửa canh giờ. Lão Vương chịu nổi gió lạnh thấu xương, sớm chui phòng trực sưởi ấm. Yến Tam Hợp vẫn mái hiên tiếng mưa rơi tí tách, thần sắc trống rỗng.
Sau đó, tiếng bước chân đến gần. Gã sai vặt dẫn một nam t.ử trung niên tới. Người hình mập, ưỡn cái bụng tròn, mặt mày bóng loáng. Nàng đoán đây hẳn là tổng quản của Tạ phủ. Tạ tổng quản chằm chằm Yến Tam Hợp một lúc, đó hất cằm lên: "Đi theo .”
Yến Tam Hợp gì, lẳng lặng theo .
Mới qua rằm tháng Giêng lâu nên hoa đăng trong phủ vẫn tháo xuống, dọc đường đèn giăng rực rỡ. Yến Tam Hợp thầm ngạc nhiên, vì sự phú quý của Tạ phủ, mà vì dọc đường nàng thấy bóng dáng một hạ nhân nào. Điều thật bất thường. Chỉ thể giải thích rằng, Tạ Đạo Chi đoán nàng là ai.
"Đến ." Tạ tổng quản chỉ tay: "Vào trong phòng chờ .”
Yến Tam Hợp bình tĩnh bước . Sau khi cất ô, nàng chậm rãi một vòng quanh sân, dừng mặt Tạ tổng quản.
“Ngươi cất ô , ngẩng đầu lên xem nào."
Trái tim Tạ tổng quản chợt thót . Một cô nương bình thường đôi mắt như ? Đôi mắt đen kịt lồng trong tầng tầng lớp lớp lạnh lẽo, tròng mắt tĩnh lặng d.a.o động, trông... quá đáng sợ! Yến Tam Hợp nhếch môi , khẽ phun hai chữ: "Làm phiền."
Đi bộ nửa ngày, chỉ để hai chữ thôi ? Mặt Tạ tổng quản tái mét. Yến Tam Hợp xoay thẳng nội đường. Bên trong đèn đuốc sáng trưng. Tất cả cách bài trí trong phòng đều lên một sự thật rằng... Nơi chính là phủ của vị đại thần nội các quyền thế ngập trời.
---