Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 208: Quý Huệ
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:14
Lượt xem: 297
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người phụ nữ mắt tuổi còn trẻ, vóc dáng gầy gò. Trên nàng đeo bất kỳ món trang sức nào, ăn vận vô cùng mộc mạc.
"Tri Phi, là Lục tỷ của Quý phủ, Quý Huệ đây. Hồi nhỏ thường theo Minh Đình về nhà chơi, quên mất ?"
"Lục tỷ!"
Tạ Tri Phi vỗ trán, khó khăn lắm mới nở nụ xã giao quen thuộc: "Sao tỷ gầy nhiều như ? Hèn gì nhận ."
Hốc mắt Quý Huệ đỏ hoe.
Mấy tháng nay nhà ngoại xảy nhiều biến cố như , nàng gầy cho ?
Lúc , Tạ Tri Phi liếc mắt Chu Thanh đang phía .
Chu Thanh hiểu ý, lập tức móc trong n.g.ự.c một túi tiền: "Người tìm , lão đại mời các uống rượu, giải tán ."
"Lão đại, còn hai tên bịt mặt cần các ..."
"Tạm thời cần. Tam gia tự giải quyết!"
"Vâng!" Đám thị vệ đồng loạt lui ngoài.
Ninh thị thấy cửa lớn đang mở, chuyện tiện bèn bảo: "Đi, chúng phía chuyện."
"Chờ ." Tạ Tri Phi hỏi: "Trang viên là của Tam phu nhân ư?"
"Là của hồi môn của ."
"Vậy còn ngựa thì ? Sao treo cờ trắng?"
"Cửu cô nương nhà chúng chẳng mất ở trong ngục ? Khi đó tang sự đơn giản, lúc Quý gia êm chuyện , dù cũng con bé..."
Ninh thị lưng lau nước mắt, đoạn kéo tay Yến Tam Hợp: "Thôi quên , nhắc những chuyện nữa. Đi thôi."
"Tam phu nhân đừng kéo nàng!"
Tạ Tri Phi vội giằng tay Yến Tam Hợp về, động tác hệt như đang bảo vệ đứa con thơ: "Yến Tam Hợp, ngươi cẩn thận chân."
Ninh thị ngẩn , đầu , nụ đầy ẩn ý sâu xa.
Cười cái gì mà ?
Mất tìm , hiểu hả?
Trong đầu Tạ Tri Phi "ong" lên một tiếng, khẽ há miệng, biểu cảm mặt chút hoảng hốt.
Khoan , đúng lắm!
Làm thể nghĩ đến cụm từ "mất tìm " nhỉ?
Tạ Tam gia kinh ngạc Yến Tam Hợp bên cạnh, trái tim trong lồng n.g.ự.c lập tức sôi trào.
Thình thịch! Thình thịch!
Trái tim giống như hóa thành một con dã thú, bao năm qua vẫn ngủ say yên lặng, nay nhờ phen hú vía mà bừng tỉnh.
Nó mở cái miệng rộng ngoác đỏ lòm, rít gào đòi lao ngoài kiếm ăn.
"Yến Tam Hợp."
Hắn theo bản năng gọi một tiếng, nhắc nhở nàng cẩn thận. Người mà con dã thú nuốt chửng, hình như... tựa hồ... chính là nàng!
Yến Tam Hợp Tạ Tri Phi gọi thì chờ tiếp.
Vậy mà đợi cả buổi, chẳng những đợi câu nào, mà thấy một tên ngốc đang trơ .
Người cứ sững hành lang, đôi mắt đen trắng phân minh vằn lên những tia máu, kinh ngạc chằm chằm nàng, tuyệt nhiên lời nào.
Bị ma nhập ?
Yến Tam Hợp giơ ngón tay lên, ấn mạnh giữa trán .
Tạ Tri Phi chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ đỉnh đầu chạy dọc xuống, giật một cái, chợt hồn.
Yến Tam Hợp đẩy : "Đi nhanh lên, đang chờ đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-208-quy-hue.html.]
Tạ Tri Phi ngước mắt lên thì phát hiện bốn con mắt của Ninh thị và Quý Lục tỷ đều đang dán chặt .
"Khụ khụ..." Hắn chột , lấp liếm: "Ta mới nghĩ đến một vụ án."
"Ái chà chà, Tam gia của ơi!" Ninh thị cũng chẳng thèm giữ kẽ, túm lấy cánh tay Tạ Tri Phi dùng sức kéo về phía : "Chuyện còn quan trọng hơn vụ án nữa."
Tạ Tri Phi cứ như khúc gỗ mặc kệ nàng lôi , giác quan dường như vẫn còn đặt hết lên Yến Tam Hợp ở phía .
Hắn rằng, Yến Tam Hợp giờ phút cũng đang theo bóng lưng , vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ.
---
Ninh thị dẫn đến một gian phòng ở hậu viện.
Nơi là chỗ ông chủ thường xem sổ sách và tiếp đón khách quý nên bàn ghế nước đều đầy đủ.
Ninh thị tự châm đèn, pha ấm nóng, vội vàng hỏi: "Yến cô nương, còn hỏi xong, bắt tên trộm mộ lão phu nhân nhà chúng ?"
Yến Tam Hợp thản nhiên liếc Tạ Tri Phi : "Ngươi , chuyện gì?"
Ninh thị vội vàng nháy mắt với Quý Huệ, ý bảo nàng mau .
Quý Huệ cũng mở miệng, nhưng lời đến bên môi bắt đầu từ , nghẹn ngào một lúc lâu mới hoảng hốt lau nước mắt, bưng chung lên uống một ngụm cho bình tĩnh.
Ninh thị sốt ruột đến đổ mồ hôi, nghiến răng : "Yến cô nương, Tứ phu nhân quý phủ chúng , cũng là của , nàng sắp xuất gia ni cô ."
Tại ?
Yến Tam Hợp Tạ Tri Phi, cả hai đồng thanh hỏi.
Yến Tam Hợp tiếp lời: "Là bởi vì chuyện Cửu cô nương ?"
Ninh thị thở dài: "Thực Cửu cô nương tìm đến con đường c.h.ế.t là vì một câu của Tứ phu nhân."
Yến Tam Hợp chấn động: "Bà gì?"
Ninh thị nhắc tới chuyện , lửa giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt.
"Thảo nào đàn bà tóc dài kiến thức ngắn. Ngày thường bốn phòng chúng đều im lặng tiếng, nhưng đến lúc chuyện thì Đại phòng oán giận Nhị phòng; Nhị phòng giận cá c.h.é.m thớt sang Tam phòng, Tứ phòng. Tam phòng, Tứ phòng thì mắng Đại phòng lụi bại cả Quý phủ. Đại phòng sang mắng Tam phòng, Tứ phòng ngày thường vong ân phụ nghĩa..."
Bà nghỉ một chút tiếp tục: "Yến cô nương chứng kiến đó thôi, ngày thường ai nấy đều vẻ dịu dàng hiền thục, thế nhưng lúc mắng thì chanh chua hết nước hết cái, lời nào lời nấy cứ như d.a.o găm đ.â.m thẳng tim."
Ninh thị nhớ đến ba tháng trong lao ngục, hốc mắt cũng đỏ lên: "Tứ phu nhân trút giận lên đầu Cửu nha đầu, chỉ mặt con bé mắng: 'Ngày thường líu líu ríu nhiều nhất, lúc câm như hến, cũng mở mồm đỡ cho nương ngươi một câu. Ta vất vả khổ cực sinh ngươi ích lợi gì, đúng là một lũ quỷ đòi nợ, thà c.h.ế.t quách cho xong.'"
"Nương bình thường như ." Quý Huệ đột nhiên nghẹn ngào lên tiếng bênh vực: "Cửu nhỏ nhất nhà, nương cũng thương con bé nhất, lúc cũng chỉ là giận quá mất khôn mà thôi."
"Nói tiếp ." Mí mắt Yến Tam Hợp chẳng chớp lấy một cái.
Quý Huệ sửng sốt, thầm nghĩ cô nương lạnh lùng như , chẳng chút đồng cảm nào cả.
"Lục tỷ, tiếp ." Tạ Tri Phi Yến Tam Hợp nhắc: "Ta và Yến Tam Hợp còn việc khác, thời gian dây dưa ở đây ."
"Ừ, ừ!" Quý Huệ vội : "Nương vì cái c.h.ế.t của Cửu mà chịu đả kích lớn. Ở trong ngục bà ăn uống, khi tù về nhà hai ngày thì đòi đến am ni cô xuất gia, ai khuyên cũng ."
Yến Tam Hợp hỏi: "Sau đó thì ?"
"Chúng thấy bà quyết tâm , bèn tính để bà đến am ni cô thanh tịnh mấy tháng, chờ qua một thời gian bà tự nghĩ thông suốt thì sẽ đón về."
Quý Huệ bắt đầu nghẹn ngào: "Ở kinh giao vài cái am ni cô, chúng định gửi am Thủy Nguyệt ở phía tây, nhưng am chủ am Thủy Nguyệt mẫu sáu căn tịnh, nhất quyết chịu nhận."
Yến Tam Hợp: "Vậy đổi nơi khác."
"Không đổi Yến cô nương!" Ninh thị vội chen : "Các ni cô ở am khác nếu sống trong chùa thì cũng là ở cạnh chùa chiền, hòa thượng và ni cô ở lẫn lộn, sạch sẽ. Chỉ am Thủy Nguyệt độc môn độc viện là thanh tịnh nhất thôi."
Yến Tam Hợp gật đầu: "Nói tiếp ."
Quý Huệ ấp úng: "Nương ..."
"Lục nha đầu, đoạn tiếp theo để , ngươi tuổi còn trẻ đừng đụng những thứ tà môn ." Ninh thị sốt ruột ngắt lời.
"Am chủ chịu nhận, chúng bèn mặt dày lấy danh nghĩa của Minh Đình xin. Vốn nghĩ Minh Đình quan ở Tăng Lục Ti, vị am chủ thế nào cũng nể mặt một chút, nào ngờ bà dầu muối ăn. Sau đó chúng tìm một tiểu ni cô hỏi thăm, mới đêm hôm , trong am xảy một chuyện kỳ quái."
Yến Tam Hợp hỏi ngay: "Chuyện gì?"
---