Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 212: Bà đồng

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:18
Lượt xem: 272

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ phủ.

Nội trạch.

Nước mắt Đỗ Y Vân tuôn rơi như mưa.

Nghê Nhi bên cạnh căm giận : "Cái gì mà lệnh của cha , lời của mai mối, tất cả đều là giả dối. Rõ ràng là do Tam gia lòng đổi với tiểu thư."

"Y Vân , thành Tứ Cửu chỉ Lão Tam là tuấn tú tài giỏi." Chuyện đến nước , Đỗ Đại gia chỉ thể khuyên giải: "Dựa gia thế dòng dõi nhà chúng , cao môn thế gia kiểu gì mà chẳng tìm chứ?"

" !" Đỗ Nhị gia ở bên cạnh hùa theo: "Hắn chỉ là một con quỷ đoản mệnh, xứng với !"

"Ca!" Đỗ Y Vân nức nở: "Không hèn mọn bám lấy , mà là vì tình cảm bao nhiêu năm qua..."

"Tiểu !" Đỗ Đại gia thở dài: "Nam nhân một khi lòng đổi thì mười con trâu cũng kéo . Muội đừng nữa, việc cha sẽ chủ cho , thể để ức h.i.ế.p mãi như ."

Đỗ Nhị gia vỗ bàn cái rầm: "Lần đừng để gặp mặt . Gặp một đ.á.n.h một ."

"Cảm ơn đại ca, nhị ca chủ cho ." Đỗ Y Vân dùng khăn chấm nước mắt: "Thế còn cô nương , tìm ?"

"Sống c.h.ế.t gì mặc kệ ả." Đỗ Đại gia tỏ vẻ chỉ tiếc rèn sắt thành thép: "Nghe ca một câu, nên quá lương thiện, lương thiện chỉ tổ đè đầu cưỡi cổ thôi. Nhớ kỹ lời của đại ca."

Đỗ Nhị gia cũng quở trách thêm: "Phải tàn nhẫn, cứng rắn lên."

Đỗ Y Vân rưng rưng gật đầu.

Dáng vẻ "hoa lê đẫm mưa" của khiến hai vị thiếu gia Đỗ phủ cảm thấy chua xót, đành lòng thêm nữa, dặn dò vài câu căm giận bỏ .

Người khuất, mặt Đỗ Y Vân còn chút yếu đuối nào nữa.

"Nghê Nhi, hỏi thăm chuyện ở biệt viện Từ gia xem ."

"Vâng!"

Nửa chén , Nghê Nhi hớt hải chạy về: "Tiểu thư, Từ Thịnh xảy chuyện lớn ."

Đỗ Y Vân giật : "Chuyện gì?"

Nghê Nhi đỏ mặt ấp úng: "Mệnh căn của ... gọt đứt ."

"Ai ?" Sắc mặt Đỗ Y Vân trắng bệch: "Thế Yến Tam Hợp thì ?"

"Không cụ thể, nhưng bên ngoài đang đồn ầm lên, bộ thái y ở kinh thành đều đang đổ xô đến biệt viện."

"Yến Tam Hợp , ả c.h.ế.t ?"

Nghê Nhi thở hổn hển: "Nô tỳ nhận tin vội vàng về báo với tiểu thư, còn kịp hỏi thăm kỹ."

"Đi hỏi thăm ngay ."

"Vâng!"

"Khoan !"

"Đi hỏi thăm xem Tạ Tri Phi đang ở luôn?"

"Vâng!"

Trong phòng nữa chìm yên tĩnh.

Đỗ Y Vân nắm chặt chiếc khăn lụa trong tay, chợt nở nụ lạnh lẽo.

Yến Tam Hợp, ngươi nhất là tàn phế c.h.ế.t quách , nếu vẫn còn khối cách để xử lý ngươi.

Phải, là ả .

Cái tên Từ Thịnh hạ lưu đó, càng chiếm thì trong lòng càng nhớ thương.

Chỉ cần phái len lén báo tin cho rằng nữ nhân hằng mong nhớ trở , thì cam đoan sẽ từ thủ đoạn để bắt cho bằng .

Yến Tam Hợp, đừng trách lòng độc ác. Ngoài chuyện Tạ Tri Phi , ngươi còn một việc đắc tội với nữa.

Đỗ Y Vân quỳ trời, quỳ đất, quỳ cha, quỳ , bao giờ quỳ bất cứ ai.

Lần quỳ đó, ngay mắt bao nhiêu , ngươi giẫm đạp thể diện của Đỗ Y Vân lòng bàn chân, giẫm đạp lên mặt mũi của Đỗ gia .

Nỗi nhục nhã , nhất định trả cho ngươi gấp bội.

Về phần Tạ Tri Phi ngươi...

Đỗ Y Vân nheo mắt đầy nguy hiểm.

Ngươi vốn chỉ là một con ch.ó chạy theo , chỉ chủ nhân cần chó, chứ đời nào đạo lý ch.ó dám chọn chủ nhân!

...

Lần thứ hai đến lầu Xuân Phong, Tạ Tri Phi cố ý thuê một phòng lớn.

Vừa mới xuống, còn kịp uống thì cửa ai đó đá văng .

Bùi Tiếu xông hét lớn: "Yến Tam Hợp, Yến Tam Hợp, ngươi ?"

Yến Tam Hợp thấy đầu đầy mồ hôi, trong lòng chợt thấy ấm áp, giọng điệu cũng mềm mỏng hơn: "Không ."

"Ôi trời đất ơi, sợ c.h.ế.t."

Bùi đại nhân suýt thì hù c.h.ế.t, ánh mắt liếc xéo về phía Lý Bất Ngôn, nghiến răng nghiến lợi: "Hạ nhân mà bảo vệ chủ t.ử thì nên băm vằm vứt cho ch.ó ăn cho ."

Lý Bất Ngôn: "..."

Bùi Tiếu sang hỏi: "Ai ? Tạ Ngũ Thập ngươi tra ?"

"Thằng cháu Từ Thịnh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-212-ba-dong.html.]

"Từ Thịnh?" Bùi Tiếu ngẩn : "Trên đường tới đây, con rùa ..."

Tạ Tri Phi vội vàng ho khan: "Khụ khụ khụ..."

Bùi Tiếu nhíu mày: "Ngươi thế..."

Ánh mắt Tạ Tri Phi liếc về phía Lý Bất Ngôn, thấy đủ liếc thêm cái nữa.

"Ngươi nàng gì..."

Bỗng trong đầu như tia chớp lóe lên, Bùi Tiếu trừng mắt, vội vàng lấy tay che miệng để tránh sợ hãi mà hét toáng lên.

Lý Bất Ngôn mỉm : "Bùi đại nhân, ngài còn định băm vằm cho ch.ó ăn ?"

Bùi Tiếu vội xua tay: "Bà cô của ơi, nào dám". Sau đó giơ ngón tay cái về phía nàng: "Lý đại hiệp, lắm."

"Minh Đình..."

"Minh Đình..."

"Bùi Minh Đình!"

"Kêu cái gì?" Bùi Tiếu thò đầu : "Ở đây!"

Ninh thị thở hồng hộc chạy : "Cái đứa nhỏ , chạy nhanh như gì, đuổi theo hụt ... Ôi, Yến cô nương, Tam gia đều ở đây ? Trùng hợp thế, gặp mặt !"

"Trùng hợp gì chứ?" Tạ Tri Phi đáp: "Tam phu nhân, Yến cô nương cố ý ở đây chờ bà đó."

"Chờ gì?" Ninh thị ngơ ngác.

lúc , Lục cô nương Quý Huệ đầu đầy mồ hôi cũng bước . Vừa thấy trong phòng bao, nàng khó hiểu đưa mắt Bùi Tiếu như hỏi: Sao ngươi dẫn chúng tới đây?

"Không dẫn các ngươi đến đây thì nhờ vả việc !" Bùi Tiếu lên tiếng chào hỏi: "Tam cữu mẫu, Lục tỷ, hai đừng nữa, xuống chuyện ."

Ninh thị và Quý Huệ mơ hồ xuống.

Bùi Tiếu thuận tay đóng cửa , thần sắc trở nên cực kỳ nghiêm trọng.

"Hai vị, lời sắp đây các ngươi cho rõ: Mộ của ni cô Tĩnh Trần ở am Thủy Nguyệt trộm ."

Quý Huệ hỏi ngay: "Vậy thì là gì?"

Sắc mặt Ninh thị trắng bệch: "Có chuyện ma quái ?"

"Á..." Quý Huệ ôm chặt lấy cánh tay Ninh thị: "Am ni cô ma , đó là nơi cửa Phật thanh tịnh cơ mà!"

Ninh thị vội vàng lẩm bẩm: "A Di Đà Phật, A Di Đà Phật!"

Bùi Tiếu tức giận giậm chân: "Mấy các ngươi thể đừng cắt ngang lời !"

"Để !" Tạ Tri Phi rót mời hai .

"Tam phu nhân, Lục tỷ, quan tài của ni cô Tĩnh Trần trộm, cũng ma ám. Mà là khi nàng còn sống chấp niệm, lâu ngày chấp niệm hóa thành ma, cần mời đến hóa giải."

Ninh thị sợ tới mức hai hàm răng va cầm cập: "Xong , xong , còn ghê hơn cả ma, trực tiếp thành ma luôn ."

"Không đúng!" Nàng trừng mắt: "Tạ ca nhi, đời ma?"

Quý Huệ phụ họa: " , chuyện thần thánh ma quỷ cũng chỉ mới kể thôi."

Ninh thị linh cơ chợt động: "Là sắc ma ?"

Quý Huệ rùng : "Mẹ ơi, sắc ma chuyên chọn ni cô c.h.ế.t để tay ?"

Ninh thị vội vàng lẩm bẩm: "A Di Đà Phật, A Di Đà Phật!"

Tạ ca nhi: Được , cũng cạn lời, tiếp nữa.

"Tam phu nhân!"

Lý Bất Ngôn rút thanh nhuyễn kiếm , đặt mạnh lên bàn "keng" một tiếng. Quý Huệ sợ quá hét lên thất thanh chui tọt lòng Ninh thị.

"Trở về nhắn với am chủ am Thủy Nguyệt: Muốn nắp quan tài của Tĩnh Trần khép thì đến Tạ phủ tìm tiểu thư nhà ."

"Sau... ... đó thì ?"

"Bảo am chủ tự cầu xin tiểu thư nhà , tiểu thư nhà tất nhiên sẽ giúp bà hóa giải chấp niệm, trừ tà diệt ma. Nếu , mấy các ngươi đều sẽ gặp xui xẻo đấy."

Bùi Tiếu và Tạ Tri Phi đầu Lý Bất Ngôn: Các nàng gặp xui xẻo á?

Lý Bất Ngôn nháy mắt: Cứ hù dọa .

Ninh thị thấy sẽ gặp xui xẻo, ba hồn bảy vía bay mất tiêu: "Ngươi... ngươi... tiểu thư nhà ngươi ... ... là phá án ?"

"Không !" Lý Bất Ngôn nghiêm mặt : "Tiểu thư nhà am hiểu việc chuyện với c.h.ế.t nhắm mắt, ừm, chính là 'bà đồng' trong lời đồn đại của các ngươi đó."

Quan tài?

Người c.h.ế.t?

Nói chuyện?

"Rầm" một tiếng.

Đầu Ninh thị và Quý Huệ đụng , cả hai lăn ngất xỉu.

"Mợ Ba, Mợ Ba!"

"Lục tỷ, Lục tỷ!"

Chà, đúng là yếu bóng vía quá mất.

---

 

Loading...