Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 213: Gây họa
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:19
Lượt xem: 275
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tại biệt viện của Thái Tôn, đèn đuốc sáng trưng.
Triệu Diệc Thời mặc một chiếc áo lót màu trắng, xếp bằng giường.
Phía lưng, Bùi Ngụ đang giúp rửa sạch hai vết thương.
"Bắt đầu từ ngày mai cần bôi t.h.u.ố.c mỡ nữa, nhưng vết thương ngàn vạn đừng để dính nước. Nếu thấy ngứa thì ráng nhịn một chút, đừng gãi."
Triệu Diệc Thời : "Bùi thúc vẫn còn coi như trẻ con !"
"Không trẻ con thì là gì?"
Từ nhỏ Bùi Ngụ khám bệnh cho y, đau ốm gì cũng do một tay ông chữa trị. Trong lòng Bùi Ngụ, Thái Tôn và Tam gia đều chẳng khác nào con ruột của .
Nghiêm Hỉ bưng t.h.u.ố.c : "Điện hạ, đến giờ uống t.h.u.ố.c !"
Triệu Diệc Thời nhíu mày: "Bùi thúc, t.h.u.ố.c uống tới khi nào đây, đắng quá."
"Còn bảo trẻ con, uống t.h.u.ố.c cũng chẳng khác gì hồi bé."
Bùi Ngụ : "Ngày mai là dừng ."
Lúc Triệu Diệc Thời mới miễn cưỡng cầm lấy chén thuốc, uống cạn một .
Nghiêm Hỉ nhận lấy bát bẩm báo: "Bùi thái y, tổng quản Quý phủ đang chờ ở bên ngoài, là việc gấp."
"Việc gấp gì mà tìm đến tận đây?"
Bùi Ngụ vội thu dọn đồ đạc, hành lễ với Triệu Diệc Thời: "Điện hạ dưỡng thương cho , ngày mai đến."
"Nghiêm Hỉ, tiễn ông giúp ."
"Vâng!"
Hai rời , Thẩm Trùng đang chờ sẵn lập tức tiến lên, ghé tai Triệu Diệc Thời thì thầm một hồi.
Sắc mặt Triệu Diệc Thời chợt biến đổi.
"Thật ?"
"Bẩm gia, chính xác. Vụ án Binh Mã Tư Tây Thành chuyển giao cho Cẩm Y Vệ. Từ Lai chắc chắn sẽ sang Hán Vương phủ lóc kể lể!"
"Thảo nào tổng quản Bùi gia tìm tới đây, thì là Từ gia sắp tuyệt hậu !" Triệu Diệc Thời trầm ngâm một chút: "Phía bên Cẩm Y Vệ tìm manh mối gì ?"
"Hồi bẩm gia, Lý cô nương mặc nam trang, xuống tay vô cùng nhanh gọn. Từ Thịnh một mực khẳng định kẻ hành hung là nam tử."
"Ngươi để tâm một chút, nếu manh mối gì bất lợi cho Lý cô nương thì âm thầm xóa sạch ."
"Vâng!"
Triệu Diệc Thời dậy, thong thả vài bước trong phòng chợt mỉm .
Nụ đậm nhạt, giống như gió đêm đầu hạ, khiến cho cảm thấy dễ chịu.
"Lý cô nương cũng thú vị đấy."
Thẩm Trùng cũng nhếch mép : "Gia, lá gan lớn, tay cũng thật tàn nhẫn."
" là lớn thật."
Đêm từ chùa Huyền Trang trở về kinh thành, năm chen chúc trong một chiếc xe ngựa. Mắt cô gái còn mở to hơn cả chuông đồng, chằm chằm chớp mắt.
Đưa mắt khắp thiên hạ, nữ t.ử dám thẳng như chỉ lác đác đếm đầu ngón tay.
Triệu Diệc Thời nhớ đôi mắt , nụ càng sâu hơn.
"Gia, còn một việc nữa. Vừa phía nam tin tức kinh: Tri phủ phủ Nam Ninh là Chu Dã tự thiêu mà c.h.ế.t."
"Tự thiêu?" Nụ khóe miệng Triệu Diệc Thời cứng : "Vì ?"
"Bị bệnh nặng, vô phương cứu chữa."
"Chuyện xảy khi nào ?"
"Một tháng rưỡi ."
"Chuyện hơn một tháng , vì bây giờ mới đưa tin đến kinh thành?"
"Nói là điều tra cho rõ nguyên nhân hỏa hoạn."
Triệu Diệc Thời suy nghĩ một lát: "Phủ Nam Ninh núi cao đường xa, là chốn nghèo nàn heo hút. Chức vị bỏ trống thì ai thèm để ý, khéo là cơ hội cho của chúng ."
"Gia sắp xếp đến nơi xa xôi như , chính là vì lão gia Quý phủ ?"
"Tâm tư của đều ngươi đoán trúng hết ." Triệu Diệc Thời : "Khi nào Quý Lăng Xuyên lên đường?"
"Ba ngày ."
"Ngươi sắp xếp , ba chúng sẽ đến tiễn !"
Thẩm Trùng đang định lên tiếng trả lời thì đột nhiên trợn mắt: "Ai ở bên ngoài?"
"Điện hạ, là !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-213-gay-hoa.html.]
Thẩm Trùng đưa mắt hỏi ý Triệu Diệc Thời. Khóe miệng Triệu Diệc Thời nhếch lên, một lát trở về dáng vẻ bình thường.
Hắn gật đầu, ý bảo Thẩm Trùng lui .
Một lát , một mỹ nhân ăn vận yêu kiều bước .
Nàng mặc một bộ y phục mỏng manh màu xanh đá, hình mềm mại như nhánh liễu non, tư thái yểu điệu, trong tay cầm một hộp thức ăn nho nhỏ.
"Thiếp cho điện hạ bát canh thanh tâm nhuận phổi, điện hạ nếm thử xem hương vị miệng ?"
"Ừ."
Mỹ nhân tới gần, e lệ liếc Triệu Diệc Thời một cái lập tức cúi đầu.
Khoảnh khắc nhất của con gái chính là nụ thẹn thùng khi thấy tình lang, thôi.
Triệu Diệc Thời tới bên cạnh nàng, đưa tay nhẹ nhàng gạt một cái, mái tóc đen mượt xõa xuống.
"Điện hạ gì thế?" Miệng nàng oán trách, nhưng mặt tràn ngập ý dịu dàng.
"Ngọc Nương, tóc mới gội ?"
Triệu Diệc Thời cầm lấy một lọn tóc, đưa lên chóp mũi ngửi nhẹ.
Hắn dịu dàng như thế, phong thái tuấn mỹ như ngọc khiến Ngọc Nương kìm lòng đậu mà ghé sát mặt qua, hít hà mùi đàn hương thoang thoảng .
"Không riêng gì tóc mới gội, cái khác cũng ..." Ngọc Nương ngẩng mặt lên, c.ắ.n nhẹ đôi môi đầy đặn kiều diễm, ánh mắt quấn quýt si mê: "Điện hạ..."
Triệu Diệc Thời bật , đôi môi tái nhợt nhẹ nhàng phủ xuống.
"Điện hạ."
Giọng Thẩm Trùng ở bên ngoài bất chợt vang lên: "Trong cung tin tới."
Triệu Diệc Thời khựng , ngón tay đặt lên môi Ngọc Nương: "Nàng về , khi nào thời gian sẽ tới thăm nàng."
"Vâng, xin cáo lui." Ánh mắt Ngọc Nương vạn phần nỡ dính chặt lấy Triệu Diệc Thời, chậm chạp đầu rời .
Thẩm Trùng chờ nàng khuất mới bước trong: "Gia, tới muộn chứ!"
"Vừa đúng lúc!" Ánh mắt Triệu Diệc Thời trở nên lạnh lẽo.
Ngọc Nương là Trắc phi mà Hoàng đế đích chọn cho . Xuất cao nhưng khuôn mặt và dáng đều vô cùng xuất sắc.
Nụ mặt nàng là thật, tình ý trong mắt là thật, lẽ tình cảm đối với cũng là thật.
ai , đằng sự chân thành đang ẩn giấu mưu kế gì?
...
Đỗ phủ, nội trạch.
"Tiểu thư, tiểu thư, hỏi thăm ." Nghê Nhi chạy tới báo: "Tiện nhân chẳng xảy chuyện gì cả, lúc đang dùng cơm với Tạ Tam gia ở lầu Xuân Phong!"
Đỗ Y Vân nổi giận, cầm chén ném mạnh xuống đất.
"Choang!"
Nghê Nhi sợ mảnh vỡ nàng thương, vội dìu nàng phòng trong hét lớn với nha bên ngoài: "Còn mau đến dọn sạch sẽ !"
Cửa đóng , Nghê Nhi thấp giọng : "Theo nô tỳ nghĩ, chắc chắn là do Tam gia cứu , nếu thì ả thể nào như ."
"Nhất định là !" Ngực Đỗ Y Vân phập phồng: "Hắn ở Ngũ Thành Binh Mã Tư nên tin tức linh thông nhất."
"Vậy... Mệnh căn của Từ công t.ử cũng là do phái ..."
Đỗ Y Vân giật , phắt đầu Nghê Nhi.
"Tiểu thư nghĩ thử xem, nếu như Tam gia thì ai lá gan lớn như , dám động con trai độc nhất của Hình bộ Thị lang chứ?"
Đỗ Y Vân khoát tay hiệu cho cô im lặng, còn thì phịch xuống ghế suy ngẫm.
Vốn nàng cho rằng mệnh căn của Từ Thịnh là do Yến Tam Hợp đứt, nhưng nếu Yến Tam Hợp vẫn bình an vô sự thì chứng tỏ bên cạnh ả trợ giúp đắc lực.
Lai lịch của Yến Tam Hợp nàng điều tra kỹ , chỉ là một nha đầu hoang dã cha , thích ở phủ Vân Nam, ỷ việc chút quan hệ họ hàng với Lão phu nhân mới dám đến kinh thành nương nhờ.
Kinh thành to lớn như , kẻ thể giúp đỡ ả chỉ một Tạ Lão Tam.
Từ đó thể thấy lời Nghê Nhi là đúng.
Muốn dẫn dụ Tạ Lão Tam lộ mặt thì báo chuyện Từ Thịnh định bắt cóc Yến Tam Hợp cho lão già nhà .
Đầu óc Đỗ Y Vân nảy nhanh.
"Tỳ nữ của Yến Tam Hợp đến Bắc Thành Binh Mã Tư báo án, việc giấy trắng mực đen thể chối cãi . Ngươi hãy tìm cách truyền tin tức tới Hình bộ."
Nghê Nhi hỏi: "Sau đó thì ?"
"Sau đó ư..."
Đỗ Y Vân lạnh lẽo: "Từ Lai sẽ tự khắc suy luận rằng: Con trai chân bắt , chân cắt đứt mệnh căn. Trên đời gì chuyện trùng hợp đến thế?"