Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 217: Lão ni cô

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:23
Lượt xem: 261

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xe ngựa chạy tới cửa thành phía nam, Tạ Tri Phi nhảy xuống, ngẩng đầu thấy Chu Thanh đang chờ sẵn.

Tạ Tri Phi bước tới, Chu Thanh đưa dây cương, cả hai cùng lên ngựa phi thẳng về nha môn.

Về tới Binh Mã Tư, Chu Thanh đóng cửa , đạp ghế nhảy phắt lên xà nhà, lấy xuống một bọc tay nải.

Tạ Tri Phi ngạc nhiên: "Hồ sơ vụ án tới ?"

"Gia, tất cả đều ở đây." Chu Thanh tiếp đất nhẹ nhàng, đặt túi hồ sơ lên bàn: "Có cần đưa qua cho Yến cô nương luôn ?"

Tạ Tri Phi trầm ngâm một lúc lâu.

"Chuyện ở am Thủy Nguyệt qua ba ngày, đoán hôm nay đám Tam phu nhân cũng nên đến nhà , việc cứ tạm gác ."

Chu Thanh khó hiểu: "Mấy hôm gia giục gấp gáp thế, giờ đồ đến tay thong thả ?"

"Nàng cũng chỉ một cái đầu, hai tay chứ ba đầu sáu tay." Tạ Tri Phi vỗ vỗ lên bọc hồ sơ: "Tìm chỗ nào kín đáo cất ."

"Vâng!"

"Chu Thanh, xuống ."

Tạ Tri Phi tiếp tục dặn dò: "Tìm giúp một nhận tội cho Lý Bất Ngôn."

Chu Thanh: "Gia định..."

Tạ Tri Phi gật đầu: "Chỉ cần điều kiện đối phương đưa quá đáng thì cứ đồng ý. Việc nhanh lên, Từ gia sắp tay ."

"Ta ngay đây." Chu Thanh buộc túi đồ lên , nhanh nhẹn đẩy cửa rời .

Tạ Tri Phi ngả ghế, gác hai chân lên bàn, ánh mắt toát lên vẻ lạnh lùng xa cách.

Hoài Nhân đặt và Bùi Tiếu ở Binh Mã Tư và Tăng Lục Tự thực đều dụng ý cả. Binh Mã Tư tiếp xúc với đủ loại tam giáo cửu lưu. Trong đó, cũng , quỷ cũng , thiện , ác , quan trọng là lợi dụng họ thế nào mà thôi.

Còn về phần Bùi Minh Đình...

Tạ Tri Phi nhạt.

Tác dụng của chỉ đơn giản là đến mấy chùa chiền oai, mà còn hữu dụng hơn thế nhiều!

...

Bùi đại nhân kịp tới Tăng Lục Tự chặn đường.

Kẻ cản đường , ngoài Ninh thị và Quý Huệ , còn thêm một lão ni cô mặc áo xám.

Bùi đại nhân thừa nửa lời, lập tức lệnh cho Hoàng Kỳ đầu xe ngựa, thẳng đến Tạ phủ.

Tạ tổng quản thấy Bùi gia dẫn ni cô tới tìm Yến Tam Hợp thì hai chân bủn rủn, quỵ xuống.

Mẹ kiếp!

Tâm ma tìm tới cửa .

mà...

Ni cô chẳng sáu căn thanh tịnh , cũng dính tâm ma thế ?

Tạ tổng quản nén sự tò mò trong lòng: "Bốn vị, mời theo ."

Đoàn thẳng đến Tĩnh Tư Cư.

Đến cửa viện, Tạ tổng quản đang định cất tiếng gọi "Yến cô nương" thì ngẩng đầu thấy nàng chắp tay mái hiên, đôi mắt đen thẳm lạnh lẽo .

Bên cạnh nàng, Lý Bất Ngôn lười biếng dựa cửa, môi nở nụ hờ hững.

Tạ tổng quản gượng: "Yến cô nương, bọn họ..."

"Ta đoán hôm nay các sẽ đến, mời !"

Yến Tam Hợp chẳng thèm liếc Tạ tổng quản, thẳng trong phòng.

Bùi Tiếu theo , lúc bước qua cửa, theo bản năng liếc Lý Bất Ngôn.

Hắn c.h.ế.t cũng quên con chặn ở ngoài cửa, ngay cả cái ngưỡng cửa cũng chạm .

, Lý Bất Ngôn hề đưa tay ngăn cản, còn tươi rói để lộ hàm răng trắng bóng khiến trong lòng Tiểu Bùi gia chút ớn lạnh.

Ninh thị theo Bùi Tiếu, một chân định bước thì cánh tay Lý Bất Ngôn chắn ngang.

"Tam phu nhân xin dừng bước, Quý Lục cô nương xin dừng bước." Lý Bất Ngôn sang lão ni cô: "Bà thể ."

"A Di Đà Phật!"

Lão ni cô chắp tay ngực, bước qua ngưỡng cửa.

Lý Bất Ngôn đợi bà hẳn mới đóng cửa , đó tựa lưng khung cửa nhạt, coi Tạ tổng quản như khí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-217-lao-ni-co.html.]

Tạ tổng quản cảm thấy nụ của ả nha như đang : Tên mập c.h.ế.t tiệt , chỗ việc của ngươi , biến chỗ khác mà chơi.

...

Trong nhà chính, bốn góc đều đặt chậu nước đá.

Bùi Tiếu xuống cảm thấy luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xộc lên tận gáy, khiến rùng .

Yến Tam Hợp ở vị trí chủ tọa, một tay đặt lên bàn, lạnh lùng quan sát lão ni cô bên .

trông tới sáu mươi tuổi, tướng mạo bình thường, vóc dáng cao hơn phụ nữ trung bình một chút, làn da ngăm đen, nếp nhăn hằn sâu từ gò má xuống khóe miệng.

Gương mặt bà nghiêm nghị, vui cũng chẳng giận.

Người xuất gia chẳng đều mặt mũi hiền lành, từ bi ?

Tại tướng mạo của lão ni cô sắc sảo đến thế?

Yến Tam Hợp quan sát lão ni cô, lão ni cô cũng đáp bằng ánh mắt lạnh lùng kém.

Người xuất gia chỉ tin Thần Phật, tin chuyện ma quỷ.

Nếu Tam phu nhân Quý phủ nằng nặc lôi kéo thì bà căn bản chẳng thèm đến đây.

Cô gái còn trẻ như , chẳng lẽ định lừa gạt cả Quý gia?

Không khí trong phòng trở nên nặng nề.

Bùi Tiếu phá tan sự im lặng: "Để giới thiệu hai vị với nhé. Vị là Yến Tam Hợp, còn vị là Tuệ Như sư thái."

Tuệ Như nghiêng thi lễ: "A Di Đà Phật!"

Yến Tam Hợp khẽ gật đầu đáp lễ.

Không khí chìm im lặng.

Này!

Bùi Tiếu liếc lão ni cô, thầm nghĩ: Nương t.ử nhà lạnh lùng đành, còn bà thì thế hả?

"Sư thái, chứ!"

Lão ni cô như thấy. Sau khi đ.á.n.h giá Yến Tam Hợp xong, bà bắt đầu mắt mũi, mũi tim, trạng thái nhập định.

Bùi Tiếu áy náy trừ với Yến Tam Hợp.

Nương t.ử , chúng nên chấp nhặt với loại dầu muối ăn , cứ đợi bà gặp xui xẻo khắc .

Yến Tam Hợp hiển nhiên hiểu thâm ý trong nụ .

Nàng dậy, tới mặt lão ni cô, một lời, chỉ giơ một ngón tay ấn nhẹ giữa trán bà .

Sư thái Tuệ Như chỉ cảm thấy trán lạnh toát, mắt bỗng chốc tối sầm .

"Bộp..."

Một chùm ánh sáng rọi xuống, chiếu lên một nữ tử.

Cô gái chân trần giữa sa mạc mênh mông, từng bước, từng bước chậm chạp.

Trên đỉnh đầu là mặt trời gay gắt như thiêu đốt.

Nước mắt ngừng tuôn rơi nhưng kịp lăn xuống má bốc ngay tức khắc.

Hai bàn chân cát nóng cho bỏng rát, m.á.u thịt be bét, mỗi bước đau đớn như dẫm mũi d.a.o nhọn.

nàng dường như hề , cứ lầm lũi bước trong sa mạc vô tận , như thể mãi cho đến khi thiên hoang địa lão mới thôi.

Tuệ Như cảm thấy tim đau nhói như ai đâm, đau đến mức thở nổi.

Cảm giác mát lạnh trán chợt biến mất. Khi bà hồn thì chuỗi tràng hạt tay rơi xuống đất tự bao giờ, mồ hôi lạnh to như hạt đậu túa đầm đìa trán.

Bùi Tiếu trợn tròn mắt kinh ngạc. Sao nương t.ử nhà chỉ dùng một ngón tay khiến lão ni cô biến sắc, như trở thành một khác ?

"Nàng quàn linh cữu ba ngày, tất cả ni cô am Thủy Nguyệt tụng kinh vãng sinh cho nàng suốt ba ngày ba đêm. Vậy mà quan tài khi chôn cất nứt toác ." Giọng Yến Tam Hợp bình thản, chút hỉ nộ.

"Quan tài nứt, mộ phần sụp đổ, bia mộ dựng lên cũng vỡ đôi: bên trái rộng ba tấc, bên hẹp ba tấc."

Tuệ Như ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi tột độ: "Ngươi... ngươi ..."

!

Nương t.ử thế?

Lông tóc Bùi Tiếu dựng ngược cả lên.

 

 

Loading...