Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 222: Yên Tĩnh
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:28
Lượt xem: 270
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Tam Hợp thấy ngạc nhiên.
Ấn tượng đầu tiên về một thường là tướng mạo: , cao thấp, béo gầy... Đó là những thứ trực quan nhất đập mắt.
Vậy mà Tĩnh Trần mang đến cảm giác "trầm tĩnh"?
Trầm tĩnh là một loại khí chất.
Loại khí chất cực kỳ xuất chúng mới thể khiến bỏ qua những đặc điểm ngoại hình khác.
Vì thế, Yến Tam Hợp tiếp tục hỏi: "Tại sư thái cảm giác đó?"
"Không nữa." Tuệ Như ngoài cửa sổ với vẻ buồn bã: "Chỉ cảm thấy bà an phận, điều, kiểu nhiều lời, khác biệt so với những phụ nữ bình thường."
Yến Tam Hợp: "Vậy thực tế thì ?"
Tuệ Như: "Quả đúng là như thế. Tĩnh Trần kiệm lời, gây chuyện thị phi, gặp ai cũng khách khí. Mười tám năm qua, từng thấy bà nổi nóng với ai bao giờ."
Yến Tam Hợp: "Không một nào ?"
Tuệ Như: "Yến cô nương, tu hành như chúng mong cầu, tranh đoạt thì còn lý do gì để nổi nóng với ai chứ?"
Trầm tĩnh, nhẹ nhàng, thiện lương.
Yến Tam Hợp thầm ghi nhớ những đặc điểm hỏi tiếp: "Diện mạo của bà thế nào? Bình thường, xinh xắn, xuất chúng là kinh diễm?"
Tuệ Như: "Đẹp, và trắng."
Yến Tam Hợp truy vấn: "Trắng ở đây là chỉ cái gì?"
Tuệ Như: "Gương mặt sạch sẽ, đến nửa nốt ruồi cũng ."
Yến Tam Hợp: "Hôm qua thấy trong quan tài, dáng tay của bà ."
Tuệ Như gật đầu: "Lúc còn trẻ, tay của bà còn hơn cả khuôn mặt, ngón tay thon dài như cọng hành. Ta thường trộm nghĩ, đôi tay nên là tay của một ni cô mà là đôi tay hưởng phúc của phu nhân quyền quý."
Yến Tam Hợp: "Lời sư thái từng với bà ?"
Tuệ Như: "Người xuất gia dối, chỉ nghĩ trong lòng thôi."
Yến Tam Hợp: "Bà chữ ?"
Tuệ Như: "Biết, nhưng bà bảo nhiều lắm."
Yến Tam Hợp: "Có chữ ?"
Tuệ Như: "Có."
Yến Tam Hợp: "Nét chữ thế nào?"
Tuệ Như lấy một xấp kinh Phật đưa : "Đây là chữ bà , Yến cô nương xem thử ."
Yến Tam Hợp nhận lấy lật vài trang, ánh mắt tối . Nét chữ thực sự bình thường, giống của học thức cao.
Yến Tam Hợp: "Công việc thường ngày của bà là gì? Có giặt giũ, nấu cơm, dọn dẹp, may vá ?"
Tuệ Như: "Ngoại trừ nấu ăn ngon lắm thì việc gì bà cũng ."
Yến Tam Hợp: "Bà đến am Thủy Nguyệt ngày Đông Chí, khi đó đôi tay trông thế nào?"
Tuệ Như đáp cần suy nghĩ: "Da mịn thịt mềm, giống hệt tay của thiên kim tiểu thư, bảo dưỡng vô cùng kỹ lưỡng."
Thiên kim đại tiểu thư mười ngón dính nước, những việc chân tay như giặt giũ nấu cơm hẳn là , thế nhưng Tĩnh Trần hết.
Một quen lao động chân tay thì thể đôi tay ngọc ngà như , đằng Tĩnh Trần sở hữu cả hai điều mâu thuẫn đó.
Thật kỳ lạ!
Yến Tam Hợp: "Sư thái bà giống thiên kim tiểu thư, lúc mới đến am Thủy Nguyệt, dáng vẻ của bà trông giống thiếu nữ ?"
Tuệ Như: "Là phụ nữ, từng trải qua chuyện chăn gối ."
Yến Tam Hợp: "Chắc chắn như chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-222-yen-tinh.html.]
"Yến cô nương, nét mặt thiếu nữ và phụ nữ khác lắm." Tuệ Như nàng: "Giống như cô nương đây, lông mày tự nhiên, ánh mắt trong veo, là xử nữ, từng trải qua chuyện nam nữ."
Yến Tam Hợp trúng tim đen nên đỏ mặt.
"Tĩnh Trần khi đó ánh mắt phần hỗn loạn, tròng trắng tròng đen phân minh, ánh vẩn đục, đó chính là tướng của phụ nữ trải mùi đời. Hơn nữa, ở Đại Hoa quốc , phụ nữ hai mươi bảy tuổi mà lập gia đình thì hiếm lắm."
"Nếu là tướng phụ nữ, thì..." Yến Tam Hợp ngập ngừng: "Sư thái đoán bà từng sinh nở ?"
"Chưa từng!" Giọng Tuệ Như cực kỳ chắc chắn.
"Tại ?"
"Muốn phụ nữ sinh con chỉ cần vòng eo. Eo Tĩnh Trần thon thả như liễu rủ, tuyệt đối từng sinh nở."
Đã từng trượng phu nhưng từng sinh con. Tướng mạo xinh trắng trẻo. Có đôi tay ngọc ngà của thiên kim tiểu thư. Từng sách, chút chữ nghĩa, giỏi nấu nướng.
Yến Tam Hợp nhanh chóng chắt lọc những thông tin quan trọng trong đầu.
"Mười tám năm nay, hai sớm chiều bên , chắc hẳn còn thiết hơn cả nhà, đúng ?"
" !"
"Vậy thì sư thái hẳn những chuyện xảy với bà trong mười tám năm qua chứ?"
"Cô nương hỏi sai, chuyện khi bà am, đều nắm rõ."
"Sư thái hãy chọn ba sự kiện quan trọng nhất, khiến sư thái nhớ rõ nhất và kể cho ."
"Để nhớ xem nào."
Tốc độ tràng hạt của Tuệ Như bỗng nhanh hơn, nhưng chỉ vài cái, tay bà đột ngột dừng .
"Yến cô nương, bà bao giờ đón sinh nhật."
"Ồ?" Trái tim Yến Tam Hợp như ai đó khẽ chạm .
"Người xuất gia chúng thực coi trọng ngày sinh nhật. Ngày mẫu sinh là ngày thập t.ử nhất sinh, là ngày chịu khổ. Đến ngày , chúng chỉ hai việc: một là phóng sinh, hai là tụng kinh."
Tuệ Như tiếp tục: "Phóng sinh thì buổi sáng, tụng kinh thì tụng cả ngày. Có những t.ử thành kính, từ nửa tháng sinh nhật bắt đầu chép Tâm Kinh để đến ngày đó hồi hướng công đức cho mẫu ."
Yến Tam Hợp: "Thế còn bà ?"
Tuệ Như lắc đầu: "Mấy năm nay, từng thấy bà phóng sinh bao giờ."
Yến Tam Hợp: "Sư thái sinh nhật bà là ngày nào ?"
"Chính vì nên mới tò mò." Tuệ Như đáp: "Lúc lão am chủ còn sống cũng từng hỏi, bà chỉ chuyện trần thế quên sạch ."
Yến Tam Hợp nhíu mày: "Là thực sự quên là nhớ tới?"
"Cái thì ai mà ." Tuệ Như đáp: "Người xuất gia hỏi nhân quả, chỉ chú trọng tu hành nên đó lão am chủ cũng hỏi . Còn thì cũng quên bẵng mất!"
Yến Tam Hợp nâng chén lên, che vẻ u ám trong đáy mắt: "Còn chuyện gì nữa ?"
Tuệ Như: "Bà một đứa con nuôi. Yến cô nương, chuyện tính là quan trọng ?"
"Con nuôi?"
Mắt Yến Tam Hợp sáng lên: "Đứa bé đó ?"
Tuệ Như: "Nhặt ở cửa am, cũng giống như Lan Xuyên . Trên đời kẻ bỏ vợ bỏ con nhiều vô kể, am Thủy Nguyệt cứ cách một hai năm nhặt bé gái bỏ rơi cửa. Lâu dần thành lệ bất thành văn: ni cô nào chịu bế đứa bé thì sẽ chịu trách nhiệm nuôi nấng nó. Con nuôi của Tĩnh Trần tên là Minh Nguyệt. Tĩnh Trần nuôi con bé tám năm, đó một cặp vợ chồng đến am chọn trúng Minh Nguyệt nên xin mang về con."
Yến Tam Hợp cảm thấy câu chuyện vẻ đầu đuôi, chợt nhớ đến thế của Lan Xuyên bèn hỏi: "Những tiểu ni cô như Minh Nguyệt, Lan Xuyên, trong am sắp xếp cho họ mấy con đường lui?"
"Một là giống như Minh Nguyệt, nhận nuôi tục. Hai là ở am Thủy Nguyệt ni cô cả đời. Chỉ hai con đường đó thôi."
"Con đường thứ nhất nhiều hơn con đường thứ hai?"
"Cô nương hỏi câu chứng tỏ tuổi đời còn trẻ, thực sự nếm trải mùi đời." Tuệ Như khỏi mỉm chua chát: "Am Thủy Nguyệt tồn tại bao nhiêu năm nay, con đường thứ nhất đếm hết một bàn tay. Thời buổi , ai nhận nuôi một đứa con gái rõ lai lịch từ am ni cô về chứ?"
---