Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 224: Đố Kỵ
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:30
Lượt xem: 259
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong Phật đường uy nghiêm, tượng Quan Âm Bồ Tát mỉm từ bi xuống cảnh tượng .
Tuệ Như thở hổn hển, chằm chằm Yến Tam Hợp, đôi môi run rẩy, hai mắt đỏ ngầu.
Ánh mắt Yến Tam Hợp rời khỏi gương mặt bà , chậm rãi dừng ở đôi bàn tay.
Đó là một đôi tay như thế nào?
Dù hiện tại là am chủ, tiểu ni cô hầu hạ, nhưng đôi tay vẫn thô ráp và sần sùi.
Người sở hữu đôi tay như chắc chắn từ nhỏ chịu nhiều cực khổ.
Yến Tam Hợp buộc bản một câu tuyệt tình: "Tuệ Như, Bồ Tát đang bà đấy!"
Câu đ.á.n.h tan chút giãy giụa cuối cùng của Tuệ Như.
Bà rũ mắt xuống, giọng khàn đặc: "Thực ... là ghen tị với cô ."
Dù Yến Tam Hợp thông minh đến cũng ngờ nguyên nhân là thế .
Người tu hành tránh xa "Tham, Sân, Si, Mạn, Nghi". Đố kỵ thuộc về "Sân", cũng là một trong những thứ khó buông bỏ nhất. Tuệ Như là am chủ am Thủy Nguyệt, tu hành bao nhiêu năm trời mà một chữ "Sân" cũng bỏ ư...
"Bà ghen tị điều gì ở bà ?" Ánh mắt Yến Tam Hợp dịu : "Không , ở đây chỉ , bà và Bồ Tát. Bồ Tát lòng bao dung, Ngài chắc chắn sẽ trách tội bà."
Tuệ Như ngẩng đầu, lặng lẽ Yến Tam Hợp, trong lòng thầm kinh ngạc.
Bà mơ cũng ngờ cái tâm tư đen tối giấu kín suốt mười tám năm nay, cuối cùng thổ lộ với một cô gái trẻ tuổi thế .
"Bồ Tát hiểu rõ tâm sự của ." Bà nghẹn ngào: "Mười tám năm nay, đêm nào là sám hối nghiệp chướng mặt Bồ Tát. vô dụng thôi, vẫn ghen tị với cô , ghen tị mãi thôi."
"Rốt cuộc bà ghen tị cái gì?" Yến Tam Hợp hỏi .
"Yến cô nương, cô tin nhân duyên ?"
"Tin!"
Tuệ Như thiếu nữ mặt. Sự trầm và kiên định gương mặt nàng vượt xa lứa tuổi, khiến tin tưởng vô điều kiện.
Vì thế bà : "Duyên thiện duyên và nghiệt duyên. Ta và Tĩnh Trần thuộc về vế ."
Năm bà theo lão am chủ mở cửa, ngay từ cái đầu tiên thấy Tĩnh Trần, trong lòng bà dấy lên cảm giác khó chịu mơ hồ.
Người đó , nhưng chỉ dùng hai chữ "xinh " là thể hình dung hết .
Gương mặt trắng, cổ trắng, cánh tay lộ cũng trắng. Cái trắng kiểu nhợt nhạt thông thường mà là trắng đến phát sáng.
Lúc bà nghĩ, một xác trắng như tuyết thế phối với mái tóc đen nhánh, nếu khoác lên bộ xiêm y lộng lẫy nhất thì sẽ còn đến nhường nào.
Am chủ hỏi: "Ngươi tên là gì?" Người đó đáp: "Một cô hồn dã quỷ."
Am chủ hỏi: "Vì đến am Thủy Nguyệt xuất gia?" Người đó đáp: "Đường nhân gian tuyệt."
Lão am chủ hỏi tiếp: "Ngươi từng câu 'nơi tuyệt địa ắt đường sống' ?" Người đó đáp: "Người sống, ắt lúc tận."
Lão am chủ biến sắc, chằm chằm phụ nữ hồi lâu phán: "Thôi , ngươi từ hồng trần mà đến, đặt pháp danh cho ngươi là Tĩnh Trần."
Mọi xung quanh đều sững sờ.
Chỉ vài câu đối đáp ngắn gọn mà những nhận am, còn ban ngay pháp danh. Đây là chuyện từng tiền lệ ở am Thủy Nguyệt.
Trong khi đó, để bước chân đây, Tuệ Như quỳ ròng rã năm ngày năm đêm ăn uống, mãi đến khi đói ngất mới lão am chủ sai khiêng .
Đã thế, bà còn lão am chủ âm thầm quan sát suốt ba tháng trời mới ban pháp danh.
"Yến cô nương." Ánh mắt Tuệ Như tối sầm : "Cô đời điều gì là bất công nhất ?"
Yến Tam Hợp chỉ nhạt đáp, nàng trong lòng Tuệ Như câu trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-224-do-ky.html.]
"Thứ bất công nhất đời là dù ngươi cố gắng thế nào, liều mạng cũng thể so bì với ." Tuệ Như cay đắng: "Tướng mạo bằng, trí tuệ bằng, yêu mến bằng, và đáng sợ nhất là ngay cả vận may cũng bằng."
Sau khi Tĩnh Trần đến am Thủy Nguyệt, lão am chủ tỏ cực kỳ yêu thích, khen bà ngộ tính, Phật tính.
Lão am chủ đích truyền thụ Phật pháp cho bà . Chỉ ba tháng , bà thể đàm đạo Phật pháp ngang hàng với lão am chủ.
Từ kinh Kim Cang đến Chú Đại Bi, từ lý Vô Thường đến luật Nhân Quả, Luân Hồi... Còn Tuệ Như thì chỉ bên cạnh, vểnh tai lên mà .
Từng chữ từng câu bà đều rõ, nhưng khi ghép chúng với thì bà hiểu gì.
Bà về phòng nghiền ngẫm cả chục ngày trời mới vỡ vạc ý nghĩa của vài câu trong đó.
Sau , Tĩnh Trần thế lão am chủ giảng kinh cho các ni cô khác. Bà giảng còn hơn cả lão am chủ. Những triết lý sâu xa qua miệng bà trở nên dễ hiểu vô cùng. Ai nấy trong am đều quý mến, vây quanh bà , hễ chỗ nào thông suốt là tìm đến hỏi han.
"Bà từng hỏi ?"
"Ta hỏi nhiều, và nào cô cũng trả lời tận tình, chút kiêu ngạo." Tuệ Như hít sâu một : "Ta bảo với cô rằng quá ngốc, ngốc đến mức Phật tổ cũng chê . Cô bảo: Phật tổ chê ngốc, Phật tổ chỉ thương xót họ mà thôi."
Yến Tam Hợp nheo mắt. Người thể câu quả thực đơn giản.
"Bà bà ghen tị với ?" Tuệ Như lắc đầu.
Yến Tam Hợp: "Cho nên, bề ngoài quan hệ giữa hai vẫn ?"
" !" Tuệ Như hổ thẹn: "Ba tháng đầu khi cô mới am, lão am chủ sắp xếp cho chúng ngủ chung phòng. Cũng chính nhờ ba tháng đó mà tình cảm giữa và cô khăng khít hơn bất cứ ai trong am."
"Thảo nào Tĩnh Trần phó thác hậu sự cho bà."
Tuệ Như khổ: "Thực lão am chủ giao am Thủy Nguyệt cho cô , nhưng cô nhất quyết nhận nên chức am chủ mới rơi xuống đầu ."
Bà mãi quên cảnh lão am chủ lúc lâm chung cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y Tĩnh Trần đầy luyến tiếc mới nhắm mắt.
Trong khi đó, bà cũng túc trực bên cạnh suốt một ngày một đêm, nhưng ánh mắt lão am chủ chẳng hề liếc qua bà lấy một .
"Tại bà nhận?" Yến Tam Hợp nhíu mày: "Dù cũng lý do chứ?"
Tuệ Như nhắm mắt : "Cô Tuệ Như là nỗ lực cầu tiến, còn cô , chung quy chỉ là kẻ bạc phước."
Tim Yến Tam Hợp đập mạnh. Bà tự nhận là bạc phước ư?
"Tại ?"
"Yến cô nương." Tuệ Như hỏi: "Cô hiểu thế nào là 'của bố thí' ?"
Yến Tam Hợp cau mày: "Bà cảm thấy việc nhận chức am chủ từ tay lão am chủ chẳng khác nào nhận của bố thí từ Tĩnh Trần ?"
Tuệ Như mở to mắt Yến Tam Hợp, trả lời mà hỏi ngược : "Cô ghen tị nhất với cô ở điểm nào ?"
Yến Tam Hợp lắc đầu.
Tuệ Như: "Ta ghen tị với cô , ngay cả việc nhặt một đứa bé thôi, cô cũng nhặt đứa hơn ."
Yến Tam Hợp: "Ý bà là Minh Nguyệt xuất sắc hơn Lan Xuyên ?"
"Con bé đó xuất sắc thì yêu thích đến thế? Miệng mồm ngọt xớt, năng lúc nào cũng tít mắt, chẳng bao giờ giận dỗi là gì."
Tuệ Như chợt bật .
"Ngươi giận nó, nó cũng chấp, còn dỗ dành ngươi. Làm sai chuyện gì thì cứ rưng rưng nước mắt ngươi, im lặng chịu trận mặc cho ngươi mắng mỏ, đ.á.n.h đập."
Yến Tam Hợp khẽ chau mày.
Cái tính nết ... giống Tạ Tam gia thế nhỉ.
"Yến cô nương, cô ?" Tuệ Như ngập ngừng một chút: "Kỳ thực ngày đó vợ chồng Đường lão gia vốn dĩ chấm Lan Xuyên , là Lan Xuyên đó!"