Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 24: Chân Tướng
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:07:24
Lượt xem: 293
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Đạo Chi già tuy kiệt sức nhưng tay vẫn nắm chặt quải trượng buông, cuối cùng đành lòng, bèn gập gối quỳ xuống. Lão phu nhân thấy thế thì chán nản phịch xuống ghế, chậm rãi rũ mắt.
"Năm đó ông hưu thư cho , thế nhưng... xé ."
Một câu tựa như sét đ.á.n.h ngang tai. Gương mặt Yến Tam Hợp vốn dĩ lạnh nhạt cũng lộ vẻ thể tin nổi.
Bà thế mà xé? Tại chứ?
Tạ Đạo Chi chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, trong lòng tuyệt vọng thốt nên lời. Xong , xong hết .
"Mẫu , vì ?"
Tạ lão phu nhân há miệng, nhưng rốt cuộc chỉ khẽ thở dài: "Ta chỉ ... để cho chút gì đó để nhớ mong."
"Ông bỏ mà! Vì còn giữ chút nhớ mong gì?”
Tạ Đạo Chi gào lên xé lòng: "Nương, hồ đồ quá!"
"Ta đúng là hồ đồ." Tạ lão phu nhân con trai, ánh mắt bi thương: "Ta giả hồ đồ suốt bốn mươi năm, đủ . Ta tiếp tục nữa. Nếu cứ giả vờ mãi thì khi xuống suối vàng, còn mặt mũi nào gặp ông đây."
Tạ Đạo Chi mở to mắt. Nương đang gì ? Sao chẳng hiểu lấy một chữ?
"Con !" Tạ lão phu nhân run rẩy, cố nén tiếng nấc nghẹn: "Ông bao giờ với chúng . Là hai con nợ ông quá nhiều. Trả hết, bao nhiêu đời cũng trả hết!"
"Lão tổ tông, chuyện là ạ?" Ai nợ ai? Tạ Tri Phi mà chẳng hiểu đầu đuôi .
Tạ lão phu nhân thoáng qua đứa cháu út, ánh mắt toát lên vẻ quyết tuyệt lời nào tả xiết. Bốn mươi năm, cho dù lột da rút gân, cho dù tuổi tác ngày một cao, bà vẫn nhớ rõ từng chi tiết. Không dám quên! Không thể quên!
Đó là một ngày mùa đông của nhiều năm về , trời trút xuống một trận tuyết lớn.
Nàng và con trai cuộn trong ngôi miếu đổ nát, chốn dung duy nhất họ tìm . Tuy bốn bề gió lùa nhưng gì cũng che chút mưa tuyết.
Lương khô chỉ còn mấy mẩu bánh cuối cùng. Hai con chia mỗi một nửa, nướng sơ lửa vốc nước tuyết nuốt vội cho qua bữa.
Con trai sáu tuổi, đang độ tuổi vỡ lòng. Nàng tuy là quả phụ ít học nhưng cũng con tiền đồ thì cho nó học hành. Trước khi rời khỏi Tạ gia, nàng đắn đo mãi, cuối cùng quyết định đổi ba con gà mái già trong nhà lấy hai quyển sách của thầy đồ đầu thôn đông: một quyển Tứ Thư và một quyển Ngũ Kinh.
Con trai thông minh, lúc xin ăn cũng kè kè quyển sách bên , gặp ai chữ cũng hỏi han. Hơn nửa năm trời, cuối cùng nó cũng lõm bõm hiểu trong sách gì.
Đêm đó, như thường lệ, con trai cẩn thận lấy sách to. Đọc mệt , nó xuống đống cỏ khô, rúc lòng nàng ngủ .
nàng thì trằn trọc mãi ngủ . Trời càng lúc càng lạnh, nếu tìm chốn nương t.ử tế thì e rằng cả hai con sẽ c.h.ế.t cóng giữa trời băng đất tuyết .
Chợp mắt vài canh giờ khi trời còn sáng, nàng lặng lẽ trở dậy, định ngoài ruộng xem bới mót chút gì ăn . Vừa bước khỏi ngôi miếu hoang thì thấy một ở cửa, phục sức vô cùng sang trọng.
Thấy nàng , nọ phả một khói lạnh, rút trong n.g.ự.c một tấm lệnh bài.
"Ngươi Yến gia hạ nhân ? Nếu thì ngày mai cứ cầm lệnh bài tới."
Nàng ngẩn , tin đời chuyện đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-24-chan-tuong.html.]
"Có vẻ ngươi còn tin nhỉ!" Người nọ lẩm bẩm trong cổ họng vẻ khó chịu: "Không cần ký khế ước bán , công ăn lương thôi. Mỗi tháng một hai lượng bạc, bao ăn bao ở. Yên tâm , kẻ lừa đảo."
Lúc nàng mới mừng sợ, quỳ sụp xuống liên tục dập đầu tạ ơn.
"Được , đừng lạy nữa, lát nữa dập đầu với lão gia nhà mới đúng." Người nọ xoa xoa tay, dậm chân cho đỡ lạnh: "Lão gia nhà hôm qua ngang qua đây, tiếng con trai ngươi sách, khen là nên sáng sớm sai tới đây chờ. Các ngươi mệnh thật đấy!"
Đến khi thực sự bước chân cửa Yến gia, nàng mới mệnh đến nhường nào.
Yến gia nhà cao cửa rộng, chỉ riêng hạ nhân trăm . Nàng sắp xếp việc ở nhà tắm, quản sự còn chia cho hai con một gian phòng nhỏ. Phòng tuy hẹp nhưng kín gió che mưa, chăn đệm đều bằng bông vải thượng hạng. Con trai nàng đầu tiên trong đời ngủ đệm êm chăn ấm như .
Khoảng hơn nửa tháng , nàng mới thấy vị "lão gia" trong lời . Người nọ trạc ngoài ba mươi, dáng vẻ nhã nhặn, thư sinh, sạch sẽ, khí chất thoát tục như bước từ trong tranh. Nàng dám lâu, vội quỳ xuống dập đầu.
"Mẹ con ngươi tuy nghèo khó nhưng vẫn quên đèn sách cầu tiến, điều khiến cảm động." Người nọ từ cao xuống: "Yến gia nuôi vô dụng. Sau ngươi hãy việc cho , chuyên tâm dạy dỗ con cái, ắt ngày khổ tận cam lai."
Giọng lạnh lùng, pha chút ngạo khí. Nói xong, phẩy tay cho nàng lui . Ra đến gian ngoài, nghĩ đến tấm lòng thiện lương của , nàng quỳ giữa sân dập đầu ba cái mới rời .
Nàng việc chăm chỉ hơn khác. Mỗi giặt y phục cho , nàng đều để tâm hơn vài phần, hễ thấy chỗ nào sút chỉ là lén khâu vá cẩn thận.
Quá khứ của dần dần truyền đến tai nàng qua lời kể của đám hạ nhân. Từ nhỏ thiên tư thông minh, tính tình cao ngạo lạnh lùng. Mười tám tuổi cưới vợ, từng nạp , gối ba trai một gái. Ba mươi tuổi thê t.ử lâm bệnh qua đời, tục huyền, ngoài chuyện quan trường thì chỉ đam mê cầm kỳ thi họa và du sơn ngoạn thủy.
Người còn đồn tính tình , quái gở. Lúc vui thì dăm ba câu, lúc trái gió trở trời thì mười ngày nửa tháng cũng chẳng thèm mở miệng. Yến phủ từ xuống , chẳng mấy ai là sợ .
Nàng cũng sợ, nhưng đến mức kinh hãi như họ. Một nam nhân thể vì tiếng sách của một đứa trẻ mà động lòng trắc ẩn, đại phát thiện tâm thì chung quy vẫn là . Mà thì cần sợ!
Công việc ở phòng giặt là quá nặng, những lúc xong việc nàng thường chạy sang phòng may vá bên cạnh để giúp một tay. Phòng may một tú nương chuyên may y phục cho . Một nọ tú nương cảm, kịp thêu, thấy nàng tay nghề thêu thùa xuất chúng bèn nhờ nàng giúp bộ y phục của .
Nàng thích trúc nên thêu thêm hai lá trúc ở cổ tay áo. Nàng thêu dụng tâm, từng đường kim mũi chỉ sống động như thật.
Vài ngày , tìm đến nàng. Vẫn là một , một quỳ. Hắn nàng lâu, đột nhiên hỏi: "Ngươi cầu xin chuyện gì?"
Nàng kinh hoảng vì tâm tư nhỏ bé của thấu, thẹn hổ, nhưng vẫn đ.á.n.h bạo mở miệng: "Cầu xin lão gia dạy con sách."
Hắn trầm mặc hồi lâu. Nàng quỳ rạp mặt đất, chỉ thấy đôi giày của . Đôi giày vải thượng hạng đang nhịp nhịp nhẹ nhàng mặt đất. Nàng cảm thấy trái tim cũng phập phồng lên xuống theo nhịp chân .
"Ngươi ngẩng đầu lên."
Nàng lời, từ từ ngẩng mặt. Khi bốn mắt chạm , nàng thấy ánh mắt chợt sáng lên một chút, đó trầm ngâm thật lâu mới phất tay bảo nàng lui .
Ra khỏi sân, nàng cúi đầu, vội vàng đưa mu bàn tay lên lau môi. Không ai , để chuẩn cho gặp , nàng lén c.ắ.n đầu ngón tay nặn một chút m.á.u bôi lên môi, cốt để trông tươi tắn hơn đôi chút.
, nàng dùng tâm kế.
Được Yến gia, tuy con nàng còn lo cái ăn cái mặc, nhưng con trai dù thông minh đến mấy cũng thể tự học mà thành tài, nhất định thầy dạy dỗ. Yến phủ Tộc học, nhưng chỉ con cháu Yến gia mới học, con cái hạ nhân dù chen chúc thế nào cũng bước qua nổi cánh cửa .
Nàng buộc nghĩ cách.
---