Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 240: Túi Áo Quần

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:47
Lượt xem: 282

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Tạ Tri Phi Chu Thanh cõng đến Tĩnh Tư Cư thì bên trong đang tất bật.

Thang Viên đang phơi quần áo giữa sân. Còn Lý Bất Ngôn thì bế Yến Tam Hợp từ trong sương phòng bước .

Yến Tam Hợp ngẩng lên thấy liền ngẩn .

Người ... tới nữa?

Tạ Tri Phi dối chớp mắt: "Ta mới kiếm hai lạng đông trùng hạ thảo nên mang qua cho nàng tẩm bổ. chủ yếu vẫn là đến chuyện của am Thủy Nguyệt."

Ta thấy ngươi rảnh rỗi sinh nông nổi thì !

Yến Tam Hợp thấy sắc mặt trắng bệch thì lòng mềm đôi chút, hất cằm về phía gốc cây: "Chu Thanh, đặt thiếu gia nhà ngươi xuống đó ."

Tạ Tri Phi nhướng mày: "Không , chỗ đó là dành cho khách quý, tài đức gì mà dám ?"

"Tam gia lo xa , đây là ghế dành cho tàn tật." Lý Bất Ngôn khúc khích.

"À, thế thì Tam gia là hợp lý ." Tạ Tri Phi vỗ vai Chu Thanh: "Thả xuống."

"Để kê thêm một cái giường trúc cho cô nương."

Thang Viên nhanh nhẹn mang giường trúc , sắp xếp chỗ thỏa cho hai vị "thương binh", tất tả pha , bưng mấy đĩa trái cây và điểm tâm.

Thấy trán hai lấm tấm mồ hôi, nàng bèn lấy cây quạt lớn, phía phe phẩy quạt cho cả hai.

Lúc , Lý Bất Ngôn đưa một hộp son cho Yến Tam Hợp.

Yến Tam Hợp liếc Chu Thanh: "Chu Thanh, đóng cửa ."

"Vâng!"

Tạ Tri Phi đầu, tò mò hỏi: "Cái gì thế?"

Yến Tam Hợp đáp, chỉ mân mê hộp son trong tay, lật qua lật ngắm nghía.

Trong bọc đồ Lý Bất Ngôn vớt về tổng cộng ba món.

Một bộ xiêm y, một đôi giày thêu, và hộp son nàng đang cầm tay. Do ngâm nước lâu nên son bên trong tan hết, giờ chỉ còn cái vỏ rỗng.

Nàng và Lý Bất Ngôn bao giờ dùng thứ nên cũng mù tịt.

Yến Tam Hợp đưa hộp son qua: "Tam gia xem, hộp son là kiểu dáng thịnh hành gần đây là đồ cũ?"

"Tam Hợp , đắn." Tạ Tri Phi tinh quái, bất chấp vết thương đang đau nhức: "Người đắn ai nghiên cứu mấy thứ ?"

Yến Tam Hợp phản bác: "Người đắn cũng chẳng ai lui tới chốn thanh lâu hát."

"Yến Tam Hợp, chuyện nàng giải thích." Tạ Tri Phi bày vẻ mặt oan ức: "Tuy đến thanh lâu, cũng hát, nhưng mà..."

"Đừng nhưng nhị gì nữa." Yến Tam Hợp nghiêm mặt: "Thứ quan trọng, ngươi mau xem giúp !"

"Ở thế?" Tạ Tri Phi thu vẻ cợt nhả, hỏi nghiêm túc.

"Đây là đồ vật Tĩnh Trần dùng khi c.h.ế.t, ném xuống sông cùng với bộ xiêm y . Thứ Bất Ngôn lặn xuống vớt lên chính là nó."

Tiếng quạt phía đột ngột dừng bặt.

Hai đồng thời đầu ...

Chỉ thấy Thang Viên mặt cắt còn giọt máu, mắt trợn tròn, hồn vía như bay mất tiêu.

Tạ Tri Phi ho khan: Nàng vẫn ?

Yến Tam Hợp chớp mắt: Ừ.

Tạ Tri Phi ho khan: Nha đầu của nàng, ít nhiều cũng nên cho nó chút chứ.

Yến Tam Hợp: Tự ngộ !

Tạ Tri Phi cầm hộp son lên, cúi đầu quan sát kỹ: "..."

"Kiểu dáng giống đồ bây giờ lắm."

Yến Tam Hợp: "Vậy bây giờ thịnh hành kiểu gì?"

"Ta là nam nhân đắn, rành mấy cái ." Tam gia tranh thủ thanh minh: "Lát nữa tìm am hiểu hỏi giúp nàng."

"Chắc chắn hiểu chứ?"

"Không chỉ hiểu, mà còn là cực kỳ sành sỏi."

"Vậy thì cảm ơn." Yến Tam Hợp chỉ bộ xiêm y đang phơi sào: "Tam gia bộ đồ đó xem, may ghép từ nhiều mảnh vải vụn thế ?"

Tam gia viện để ý thấy nó: "Đó là áo Thủy Điền, còn gọi là áo Bách Nạp."

"Áo Thủy Điền?"

"Là loại áo may ghép từ nhiều mảnh vải vụn đủ màu sắc với , trông giống như những thửa ruộng bậc thang nên gọi là Thủy Điền."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-240-tui-ao-quan.html.]

Tạ Tri Phi giải thích thêm: "Sau khi Thái tổ giành thiên hạ, quốc khố trống rỗng. Tiên hoàng hậu vốn là tiết kiệm nên cho ghép những mảnh vải thừa may thành xiêm y cho các công chúa và phi tần mặc."

"Về kiểu áo lan truyền ngoài cung và trở thành trào lưu các tiểu thư, phu nhân ở kinh thành ưa chuộng."

"Loại áo phổ biến ?"

"Trước thì hiếm, nhưng bây giờ thì nhiều ."

"Ý là ?"

"Đồ vật từ trong cung truyền , ban đầu chỉ lưu hành trong giới quý tộc, quan quyền quý. Dần dần mới lan truyền xuống tầng lớp thường dân."

"Vậy áo Thủy Điền bắt đầu phổ biến trong dân chúng từ khi nào?"

"Chuyện ..."

Làm ?

Tạ Tri Phi nhíu mày suy nghĩ một chút sang Chu Thanh.

Chu Thanh hiểu ý chủ nhân, vội : "Để mời tới."

Tạ Tri Phi nhớ đến lời dặn của phụ , nhắc nhở: "Đi đường hoàng bằng cửa chính, cần lén lút ."

"Vâng!" Chu Thanh vài bước , lo lắng: "Gia, thì ai chăm sóc ngài?"

"Lo cái gì chứ?" Tạ Tri Phi trừng mắt: "Chẳng lẽ Yến cô nương và Lý cô nương để mặc ?"

Chu Thanh sang Yến Tam Hợp: "Phiền cô nương để mắt đến Tam gia giúp , một lát sẽ về ngay."

Yến Tam Hợp: "..." Bắt một tàn phế như chăm sóc một tên thương binh đầy ư?

Chu Thanh mở cửa bước .

Người trong và ngoài cửa đồng thời sững .

"Đại thiếu phu nhân?"

Chu thị mỉm : "Tam gia ở bên trong ?"

Chu Thanh tránh sang một bên nhường đường. Chu thị bước sân, thấy hai chiếc giường trúc đặt song song, trong lòng chỉ gọi hai một tiếng "tổ tông".

Cả cái Tạ phủ đang rối tinh rối mù vì vết thương của hai , thế mà họ nhàn nhã đây hóng mát. Một thì thái y dặn nửa tháng xuống giường, giờ chễm chệ ngoài sân. Người thì chẳng thèm ở yên trong viện của .

"Đại tẩu." Tạ Tri Phi nhíu mày: "Sao tẩu tới đây?"

Chu thị chỉ hai nha cùng: "Đây là của Lão phu nhân, đưa sang để Tam sai bảo. Đệ xem ý , nếu thì về bẩm để phu nhân chọn khác."

Bẩm với phu nhân?

Tạ Tri Phi ngay là chủ ý của mẫu , tiện từ chối: "Vậy cứ giữ , phiền đại tẩu sắp xếp giúp ."

Hai nha Tam gia nhận liền vội vàng dập đầu tạ ơn.

Lúc , Chu thị tới bên cạnh Yến Tam Hợp, vén váy xổm xuống: "Chân cô nương thế nào , còn đau ?"

Yến Tam Hợp đáp: "Đã đỡ nhiều , Thiếu phu nhân đừng xổm, mau lên ."

"Cô nương nhớ dưỡng thương cho , còn chút việc ngay." Chu thị vỗ nhẹ lên tay Yến Tam Hợp dẫn hai nha rời .

Nàng , cánh cửa viện khép .

Chu thị dừng bước, cánh cửa đóng kín, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu .

Lão Tam bình thường tuy vẻ phóng túng nhưng trong chuyện nam nữ giữ chừng mực. Vậy mà lúc bản còn đang thương nặng, khó khăn mà vẫn cứ khăng khăng chạy sang Tĩnh Tư Cư...

Là do hai họ việc quan trọng cần bàn? Hay là... trong lòng Lão Tam thực sự buông bỏ trong viện ?

"Tiểu Hồng, Lục Ỷ!" Giọng Chu thị đột ngột trở nên nghiêm nghị.

"Dạ, Đại thiếu phu nhân."

"Làm việc trong viện Tam gia, một điều tối quan trọng các ngươi nhớ." Chu thị trầm mặt: "Mắt thấy, tai , nhưng cái gì nên , cái gì im lặng thì trong lòng tự cân nhắc."

"Vâng ạ!"

Chu thị: "Đồ đạc của các ngươi chuyển đến , cần theo nữa. Ở đây canh chừng bên ngoài Tĩnh Tư Cư !"

"Vâng!" Hai nha cúi đầu nhanh chóng chạy đến gác hai bên cửa Tĩnh Tư Cư.

Xuân Đào tiến lên đỡ tay Chu thị, thì thầm chỉ đủ để hai thấy: "Đại thiếu phu nhân, để họ ở đây?"

"Để cho phu nhân xem đấy." Chu thị thở dài.

Một nam nhân vợ như Lão Tam suốt ngày ở lì trong viện của Yến cô nương, trong lòng phu nhân chắc chắn sẽ vui. Bà xót con nỡ mắng, kiểu gì cũng trút giận lên đầu Yến cô nương mà thôi.

---

 

Loading...