Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 242: Luận Tội
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:49
Lượt xem: 285
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Tri Phi đưa về viện Thế An thì Bùi thái y hộc tốc chạy đến, theo là Bùi Minh Đình mất tich cả ngày nay.
Vừa thấy vết thương của Tạ Tri Phi, Bùi thái y tức đến mức lấy thạch tín đầu độc c.h.ế.t quách cho .
Cái thằng ranh con coi mạng như cỏ rác, đời loại như nó chứ?
cái miệng dẻo quẹo của Tạ Tri Phi lập tức hoạt động hết công suất, ngọt xớt như bôi mật. Chỉ vài câu nịnh nọt, Bùi thái y những hết giận mà lúc t.h.u.ố.c còn nhẹ tay như nâng trứng.
Thay t.h.u.ố.c xong, Bùi thái y liếc con trai với vẻ ghét bỏ: "Ta sang Tĩnh Tư Cư thăm Yến cô nương đây."
"Cha, con cùng cha."
"Không cần." Bùi thái y cốc đầu con trai một cái: "Ngươi ở đây với Thừa Vũ , đừng sang bẩn thanh danh con gái nhà ."
Bùi Minh Đình: "..."
Thôi xong, chỉ bẩn thanh danh, còn bắt cả về của riêng chứ.
"Vậy cha nhắn với Yến cô nương một câu, tối nay con sẽ qua thăm nàng."
Bùi thái y chẳng thèm để ý đến thằng con trời đánh, phất tay áo bỏ thẳng.
Bùi Minh Đình xuống mép giường: "Tạ Ngũ Thập, hôm nay là một ngày sóng yên biển lặng."
Huynh nối khố từ nhỏ, chẳng cần Tạ Tri Phi mở miệng, cũng thừa trong đầu bạn đang nghĩ gì.
Sáng nay, Lão Ngự sử Lục Thời mặc hồng bào dâng sớ hạch tội Từ Lai. Chiều đến, phủ Thuận Thiên tiếp nhận mấy vụ đ.á.n.h trống kêu oan, tất cả đều nhắm Từ Thịnh.
Bùi Tiếu kể tiếp: "Hán Vương đưa nhà trang viện 'nghỉ mát' . Giờ Từ Lai chẳng khác nào ch.ó nhà tang, chạy vạy khắp nơi cầu cứu."
"Còn Từ Thịnh?"
"Mấy em của ngươi ở Cẩm Y Vệ đang phiên 'chăm sóc' . Nghe khai ít án mạng. Không chừng thằng nhãi sẽ phán trảm quyết mùa thu đấy. Giờ chỉ còn xem Hán Vương chịu tay cứu thôi." Nói đến đây, Bùi Tiếu bỗng ngập ngừng.
"Tạ Ngũ Thập, ngươi quen rộng bên Cẩm Y Vệ, nếu ép thêm chút nữa, Từ Thịnh sẽ phun cả mấy chuyện đen tối của ông bô nhà ..."
"Tuyệt đối !" Tạ Tri Phi ngắt lời: "Đừng đ.á.n.h ch.ó rơi xuống nước, ch.ó cùng đường sẽ c.ắ.n càn đấy."
Bùi Tiếu: "Ngươi sợ Hán Vương..."
"Ừ!" Tạ Tri Phi nhớ lời dặn của phụ : "Thời gian tới sẽ đến Binh Mã Tư. Mỗi ngày ngươi đến Tăng Lục Tự điểm danh xong thì qua đây với ."
"Qua với ngươi gì?"
"Cùng ăn chơi hưởng lạc, ngủ ngày cày đêm, đ.á.n.h bạc rượu chè... À đúng , đợi vết thương của đỡ hơn chút nữa thì tiện thể 'ông đồng' luôn."
"Ông đồng là cái quỷ gì?"
"Đã bà đồng thì ông đồng chứ ? Với tính cách của nàng , một hai ngày còn yên , chứ mười ngày nửa tháng thì chắc sốt ruột c.h.ế.t mất. Chúng cùng giúp nàng một tay."
Được giúp đỡ "nương tử" tương lai, Bùi Tiếu hăng hái hẳn lên: "Được, sẽ ở đây với ngươi."
Tạ Tri Phi: "Huynh !"
Bùi Tiếu đùa cợt nữa, hạ giọng nghiêm túc: "Hôm nay Lão Ngự sử Lục Thời ngoài hạch tội Từ Lai còn hạch tội thêm một nữa."
"Ai?"
"Đại thái giám Nghiêm Như Hiền."
"Cái gì?" Tạ Tri Phi kinh hãi bật dậy, động đến vết thương băng bó rên lên một tiếng, mồ hôi lạnh túa như tắm.
Bùi Minh Đình hề ngạc nhiên phản ứng thái quá của bạn .
Nghiêm Như Hiền là ai? Là tâm phúc một bên cạnh Hoàng thượng.
Mười hai tuổi tịnh cung hầu hạ, lúc đó Bệ hạ còn phong Vương. Hắn lên từ một tiểu thái giám bưng rót nước, theo Bệ hạ nam chinh bắc chiến, bao giờ hai lòng. Chủ tớ gắn bó keo sơn suốt bao năm tháng thăng trầm. Một lên ngôi Cửu ngũ chí tôn, một trở thành Đại thái giám quyền uy bậc nhất hậu cung.
Với địa vị hiện tại, Nghiêm Như Hiền lẽ thể lui về an hưởng tuổi già, nhưng Hoàng thượng vẫn giữ bên hầu hạ, đủ thấy sự tín nhiệm lớn lao đến nhường nào.
Tạ Tri Phi hỏi gấp: "Lục Thời hạch tội Nghiêm Như Hiền những gì?"
"Lộng quyền, tham ô, và còn..." Giọng Bùi Minh Đình hạ thấp xuống mức thì thầm: "...Dâm loạn chốn cung đình."
"Cái gì cơ?" Tạ Tri Phi há hốc mồm, nửa ngày thốt nên lời.
Thái giám là mất khả năng đàn ông, chuyện thường thấy nhất là lén lút cặp kè với cung nữ trò "đối thực" cho đỡ cô quạnh. Nếu tình cảm thật sự thì đợi cung nữ già xuất cung đón về phủ nuôi dưỡng.
"dâm loạn cung đình" là chuyện khác. Đó là dám động đến phụ nữ của Hoàng đế. Sao thể như !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-242-luan-toi.html.]
"Thế Bệ hạ phản ứng ?"
"Bệ hạ mắng một câu 'Lục Thời, ngươi to gan càn', sầm mặt bãi triều luôn."
Tạ Tri Phi thực sự tò mò. Người cầu cạnh Nghiêm Như Hiền nhiều vô kể, trong phủ đến tên gã sai vặt dọn phân cũng kiếm bộn tiền, nên chuyện tham ô chẳng gì lạ.
dâm loạn cung đình? Ai mà tin ? Ai dám tin cơ chứ? Chuyện thâm cung bí sử, một quan ngoại thần như Lục Thời ?
Bùi Tiếu nhún vai: "Ngươi hỏi thì hỏi ai? Ta cũng đang thắc mắc c.h.ế.t đây, nghĩ nát óc mà ."
"Nghiêm Như Hiền năm nay bao nhiêu tuổi nhỉ?"
"Chắc cũng ngoài năm mươi ."
"Ngoài năm mươi mà vẫn còn..." Khóe mắt Tạ Tri Phi giật giật: "Chẳng lẽ Lão Ngự sử hồ đồ ?"
"Chắc là !"
"Có cũng chẳng chuyện chúng cần bận tâm." Bùi Tiếu nhướng mày: "Ngươi cứ chờ mà xem, quá ba tháng nữa Lục Thời kiểu gì cũng cáo lão hồi hương. Đấu với Nghiêm Như Hiền ư? Hắn lấy cái gan đó mà đòi thắng?"
Vừa dứt lời, bên ngoài tiếng vọng : "Tam gia, cơm tối tới , bày ở ạ?"
Bùi Tiếu biến sắc: "Trong viện của ngươi giọng nữ?"
Tạ Tri Phi khổ: "Mẫu nhét đấy. Sau ăn cẩn thận một chút."
"Sao Tạ tổng quản đích tới đây?"
"Đưa hộp thức ăn cho , các ngươi lui hết ngoài ."
"Vâng!"
Một lát , Tạ tổng quản xách hộp cơm , mặt mày nhăn nhó khổ sở như quả mướp đắng.
Tạ Tri Phi liếc : "Xảy chuyện gì ?"
Tạ tổng quản vội đặt hộp cơm xuống, kể đầu đuôi câu chuyện xảy ở Tĩnh Tư Cư.
Sắc mặt Tạ Tri Phi sa sầm : "Chuyện ai báo cho ngươi ?"
"Là Thang Viên lén chạy tới báo. Lão nô nghĩ mãi, thấy cần bẩm báo với Tam gia một tiếng."
Rất .
Tạ Tri Phi Tạ tổng quản: "Việc , ngươi định xử lý thế nào?"
"Hồi bẩm Tam gia, lão nô vẫn nghĩ cách, đang xin ý kiến của Tam gia đây ạ." Thái độ Tạ tổng quản càng thêm cung kính.
Một bên là Phu nhân, một bên là Yến cô nương, bên nào cũng đắc tội nổi. Phận hạ nhân chỉ theo chủ t.ử phân phó.
Tạ Tri Phi cũng đau đầu, ngước mắt sang Bùi Minh Đình cầu cứu.
Bùi Minh Đình tức sôi m.á.u từ nãy giờ, mặt đen sì : "Ta thật nhé, bà quý hóa của ngươi , một là ăn , hai là cách cư xử, ba là lúc nào cũng tự cho là đúng. là kiểu ngu mà ngu."
Nói sai một chữ nào.
Im lặng hồi lâu, Tạ Tri Phi đưa quyết định: "Ngươi đem chuyện kể cho cha , sót một chữ nào."
Tạ tổng quản ngờ Tam gia chơi bài ngửa, trực tiếp mách Lão gia. Hắn ngập ngừng khuyên:
"Tam gia, Lão gia mà chuyện e là sẽ càng chán ghét Phu nhân hơn, ngài xem..."
"Cái tính nết của Phu nhân, chỉ Lão gia mới trị bà thôi." Tạ Tri Phi mệt mỏi nhắm mắt : "Nếu cho nhẽ thì sợ sẽ còn nữa. Ngươi ."
Tạ tổng quản liếc mắt Tiểu Bùi gia cầu cứu mới lui .
Bùi Tiếu đời nào thèm khuyên, đổ thêm dầu lửa là may phước cho nhà họ Tạ .
Mụ Ngô thị , coi con như vàng ngọc, coi con như cỏ rác, đáng lẽ trị cho một trận từ lâu mới .
"Ta , chính tại hai em nhà ngươi bao bọc bà kỹ quá đấy. Càng động não thì đầu óc càng mụ mẫm thôi."
"Vị tráng sĩ ..." Tạ Tri Phi yếu ớt mở mắt: "...Cho con đường sống ?"
"Tráng sĩ" trợn mắt, đáp bốn chữ:
"Sự thật mất lòng!"
---