Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 243: Tới Cửa

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:50
Lượt xem: 289

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Tam Hợp ngờ Bùi thái y đích tới khám cho , ngoan ngoãn đưa tay để bắt mạch.

Qua vài khám , Bùi Ngụ nắm rõ mạch tượng của Yến Tam Hợp. Chỉ cần đặt ba ngón tay lên là ngay gì đáng ngại.

"Cái chân của cô nương tuyệt đối phép chạm đất, nhất là trong nửa tháng đầu. Đây là thời điểm quan trọng để gân cốt tự liền , nếu để lệch lạc thì sẽ khó khăn đấy."

Yến Tam Hợp chột gật đầu.

"Chuyện là..." Bùi thái y hắng giọng: "Nhà gửi lời cảm ơn cô nương, chuyện của Quý gia may mà cô nương giúp đỡ..."

"Không cần khách sáo." Yến Tam Hợp ngắt lời: "Đó là cuộc giao dịch công bằng, qua thôi. Thang Viên, tiễn Bùi thái y giúp ."

"Vâng."

Hai khỏi, Yến Tam Hợp Lý Bất Ngôn đang buồn thiu trong góc, khẽ thở dài.

Nha đầu chắc chắn hết những lời cay nghiệt của Ngô thị .

"Nếu ngươi thấy ở Tạ phủ thoải mái, đợi chân đỡ hơn, chúng sẽ dọn khách điếm ở."

" là nên thế thật." Lý Bất Ngôn hậm hực: "Cái gì mà phóng túng, ngả ngớn chứ? Làm như thiên hạ chỉ mỗi bà là phụ nữ đoan chính bằng?"

Ngô thị mà mắng nàng thì nàng còn nhịn , chứ mắng Yến Tam Hợp thì động thủ là nể mặt lắm .

"Lão gia đến!"

Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn ngạc nhiên: Sao ông tới đây?

Rèm cửa vén lên, Tạ Đạo Chi bước , hai lời liền chắp tay hành lễ với Yến Tam Hợp.

Yến Tam Hợp hành động liền đoán ông đến vì chuyện của Ngô thị. Chân đau dậy , nàng đành nghiêng nhận nửa lễ đáp .

Tạ Đạo Chi xuống ghế, thở dài sườn sượt khi mở lời: "Nội nhân ngu , mặt bà xin cô nương."

Yến Tam Hợp nhíu mày: "Tạ lão gia cần ."

"Phải , vẫn còn đủ." Vẻ mặt Tạ Đạo Chi đầy thành khẩn: "Sau sẽ quản thúc bà nghiêm ngặt, để bà đến phiền cô nương nữa. Mong cô nương nể mặt và Lão phu nhân mà bỏ qua cho."

Ông hạ đến mức , Yến Tam Hợp cũng tiện gì thêm, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Tạ Đạo Chi lúc mới nở nụ nhẹ nhõm: "Đa tạ cô nương nể mặt ông già . Thú thật, trong lòng cũng thấy hổ vô cùng."

"Không ." Yến Tam Hợp thản nhiên đáp: "Đại thiếu phu nhân đối xử với . Ta chỉ nhớ chuyện vui, nhớ chuyện buồn."

Nghe xem, đây mới gọi là khí độ chứ.

"Đã , cô nương cứ an tâm dưỡng thương." Tạ Đạo Chi nán lâu, vội vã cáo từ như đang việc gấp.

Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn , trong đầu cùng hiện lên một cái tên: Thang Viên.

Chưa kịp để họ gọi, Thang Viên chạy quỳ sụp xuống mặt Yến Tam Hợp.

"Cô nương, là nô tỳ báo tin cho Tạ tổng quản ạ."

Yến Tam Hợp nhíu mày: "Tại ngươi ?"

"Làm hầu hạ cô nương, mấy ngày nay nô tỳ cũng hiểu tính cô nương đôi chút. Dù chịu ấm ức đến , cô nương cũng sẽ bao giờ mở miệng than vãn biện minh cho ."

"Nên ngươi đòi công bằng?"

"Hạ nhân trong cái phủ quen thói nịnh nọt kẻ chèn ép . Cô nương chịu thiệt một , họ sẽ coi thường cô nương một . Cô nương chịu thiệt hai vẫn im lặng, họ sẽ càng lấn tới. Lâu dần, chịu khổ, chịu đau lòng chính là cô nương."

"Ta đau lòng cái gì chứ?" Yến Tam Hợp sang Lý Bất Ngôn.

Lý Bất Ngôn đỡ nàng xuống : "Mấy kẻ đó vốn dĩ chẳng chỗ trong lòng tiểu thư nhà . Hơn nữa, nếu thực sự thấy khó chịu, chúng sẽ cuốn gói ngay lập tức, ai thèm ở chứ."

Thang Viên lí nhí: "Nô tỳ đoán là các mà."

Lý Bất Ngôn trêu chọc: "Sao? Ngươi nỡ xa bọn ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-243-toi-cua.html.]

Thang Viên đỏ mặt cúi đầu im lặng.

"Yên tâm , nếu bọn thật thì cũng sẽ bắt cóc ngươi theo cùng." Lý Bất Ngôn vỗ vai nàng, nháy mắt tinh nghịch.

Thang Viên: "..."

Sao cứ như là rủ bỏ trốn vì tình thế nhỉ!

...

Tạ Đạo Chi chỉ gấp gáp mà trong lòng đang bốc hỏa ngùn ngụt.

Lửa giận càng lớn, bước chân càng nhanh, nhoáng cái đến viện của Ngô thị.

Ngô thị từ chỗ Lão phu nhân về, kịp thở thì báo Lão gia tới, vội vàng cửa đón.

Tạ Đạo Chi thẳng trong, cho lui hết hầu, câu đầu tiên thốt khiến Ngô thị mặt cắt còn giọt máu.

"Từ nay về , bà cấm bén mảng đến Tĩnh Tư Cư nữa."

"Lão gia, tại ?"

"Bà còn mặt mũi hỏi tại ư?" Tạ Đạo Chi đập bàn cái rầm: "Không cho bà là để giữ chút thể diện cuối cùng cho bà đấy. Nếu nể tình các con thì cấm túc bà luôn ."

Ngô thị sợ đến phát : "Lão gia, gì sai mà ông nỡ đối xử với như ? chỉ thấy Yến cô nương thương nên lòng nhắc nhở nó cẩn thận chút thôi mà."

Tạ Đạo Chi: "Bà gọi đó là nhắc nhở ? Bà rõ ràng là đang bóng gió c.h.ử.i xéo an phận thủ thường thì ."

"..." Ngô thị nức nở: " là vì cho cái nhà thôi. Tạ phủ cô nương nào suốt ngày chạy rông ngoài đường, chẳng chịu ở nhà lấy một khắc."

"Cô là cô nương bình thường. Chuyện của cô đến Lão phu nhân còn chẳng quản, bà lấy tư cách gì mà xen hả?"

"Chính vì Lão phu nhân dung túng nên mới lên tiếng." Ngô thị lý sự: "Nếu , nó gây họa lớn, ô uế thanh danh Tạ gia thì ăn thế nào?"

"Bà..."

Nhìn gương mặt già nua đầy vẻ "chính nghĩa" của Ngô thị, ngọn lửa giận trong lòng Tạ Đạo Chi bỗng vụt tắt, đó là sự bất lực và mệt mỏi tột cùng.

Hắn và Ngô thị cũng từng những năm tháng ân ái mặn nồng. Khi đó dùi mài kinh sử, nàng tần tảo lo toan việc nhà, phụng dưỡng già. Cuộc sống tuy thanh bần nhưng êm ấm hòa thuận.

Sau đỗ đạt quan, gia nghiệp ngày càng hưng thịnh thì cách giữa hai càng lớn dần. Không tham sang phụ khó, mê đắm phồn hoa đô hội bên ngoài, mà thực sự là hai còn tiếng chung nữa. Ông gà, bà vịt, chẳng thể nào thấu hiểu .

"Phu nhân." Tạ Đạo Chi thở dài não nề: "Hôn sự của Lão Tam tự tính toán. Chuyện bên Tĩnh Tư Cư bà đừng can thiệp nữa. Bà chỉ cần an phận phụng dưỡng Lão phu nhân, tròn bổn phận phu nhân của Tạ Đạo Chi ."

Ngô thị nhận sự chán chường trong lời của chồng, suy diễn theo hướng tiêu cực: "Ý ông là, nếu còn quản chuyện Tĩnh Tư Cư thì ông sẽ bỏ ?"

"Ông gà bà vịt!”

là đàn gảy tai trâu mà!"

Tạ Đạo Chi tức giận đập bàn quát lớn: "! Nếu bà còn dám xía chuyện bên đó thì đừng trách niệm tình nghĩa vợ chồng bao năm qua."

Ngô thị c.h.ế.t lặng, nước mắt tuôn rơi như mưa.

"Ông vì một dưng nước lã mà đòi bỏ ? Mấy chục năm nay nhịn nhục hầu hạ gia đình ông, công lao cũng khổ lao... Hồi ông lên kinh ứng thí ba năm, ba năm đó và Lão phu nhân..."

"Phu nhân! Phu nhân! Lão gia ạ!"

"Đi ư?" Ngô thị kêu lên một tiếng ai oán òa: " khổ quá mà... ông ơi là ông..."

Mỗi cãi lôi chuyện cũ kể lể, đừng Lão gia phát ngán, đến cũng điếc cả tai.

Lý Chính Gia thầm nghĩ trong bụng. Nhớ đến mấy tờ ngân phiếu Đỗ cô nương lót tay, mụ bắt đầu đổ thêm dầu lửa.

"Phu nhân thấy , nô tỳ sai . Con nha đầu ghê gớm lắm, Lão gia vì nó mà đến cả đầu ấp tay gối cũng bỏ đấy!"

---

 

Loading...