Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 244: Yên Chi
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:51
Lượt xem: 272
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đợi đến khi màn đêm buông xuống, vạn vật chìm tĩnh lặng, Chu Thanh mới dám gõ cửa Tĩnh Tư Cư.
Yến Tam Hợp vốn thiu thiu ngủ, tin mời qua thì đôi mắt đen láy bỗng sáng rực lên.
Lý Bất Ngôn đeo tay nải lên lưng, cẩn thận dìu nàng dậy.
Thang Viên xổm xuống xỏ một chiếc giày chân cho Yến Tam Hợp. Chân trái đang quấn băng gạc dày cộp nên cần giày.
"Thang Viên, em ngủ , cần đợi bọn ."
"Em chờ cô nương về." Thang Viên chỉ giỏ kim chỉ: "Tiện thể rảnh rỗi, em may cho cô nương mấy cái quần ống rộng mùa hè, như mặc cởi cho tiện cái chân đau."
"Đừng tiết kiệm dầu đèn quá, hại mắt đấy." Lý Bất Ngôn dặn dò một câu bế bổng Yến Tam Hợp lên ngoài.
Ra khỏi viện, nàng thì thầm: "Càng càng thấy con bé việc, suy nghĩ cho khác, còn bênh vực cô nữa chứ."
Yến Tam Hợp gật đầu đồng tình.
Thang Viên ít nhưng việc đấy. Chuyện ăn, mặc, ở, của nàng đều sắp xếp chu đáo, chẳng cần nàng và Lý Bất Ngôn bận tâm.
Con bé cũng giữ , rảnh rỗi chạy rông, tụ tập buôn chuyện với đám nha khác mà chỉ cặm cụi may vá trong phòng.
Điều đáng quý nhất là dù trong lòng đầy thắc mắc nhưng tuyệt nhiên bao giờ tò mò hỏi han, chỉ lẳng lặng bổn phận của .
"Sau chúng việc cần giấu giếm con bé nữa."
Lý Bất Ngôn khẽ: "Không giấu cũng , những việc sớm muộn gì nó cũng thôi."
Hai trò chuyện, chẳng mấy chốc đến viện Thế An. Chu Thanh xách đèn lồng đợi sẵn ở cửa viện.
Bước thư phòng, cả Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn đều sững sờ.
Trên chiếc giường La Hán đặt giữa phòng một cái bàn nhỏ. Một đầu là Tạ Tri Phi, còn đầu ...
Ngồi ở đầu là một nữ nhân xinh trong bộ váy lụa màu tím.
Lông mày lá liễu, eo thon như rắn nước, bộ n.g.ự.c căng tròn đầy đặn khiến cũng liếc mắt.
Nữ nhân đang bóc vải, mười ngón tay thon dài như búp hành, móng tay sơn đỏ chót, trông còn quyến rũ hơn cả trái vải trắng ngần tay.
Nàng bóc xong quả vải, đưa mắt lúng liếng đút tới tận miệng Tạ Tri Phi.
"Tam gia, a nào, há miệng ..."
Tạ Tri Phi lườm nàng một cái sắc lẻm, ý bảo: Bớt lẳng lơ , yên cho gia nhờ.
"Vị là Yến Tam Hợp, cô chuyện hỏi ngươi. Yến Tam Hợp, vị là Mai Nương, gì ngươi cứ hỏi thẳng cô ."
Yến cô nương? Yến Tam Hợp? Cuối cùng cũng gặp bằng xương bằng thịt.
Mai Nương bỏ quả vải xuống đĩa, yểu điệu dậy chào:
"Xin chào Yến cô nương."
"Mai Nương cần khách sáo."
"Yến Tam Hợp, cô đây ." Bùi Tiếu chỉ chiếc giường trúc bên cạnh: "Ta thử , êm lắm."
Lý Bất Ngôn cẩn thận đặt Yến Tam Hợp xuống. Bùi Tiếu nhanh nhảu kê thêm cái ghế thấp: "Gác chân lên đây cho đỡ mỏi, thế mới mau khỏi ."
"Đa tạ!" Yến Tam Hợp từ từ đặt chân lên ghế.
Bùi Tiếu hì hì, thầm nghĩ: Vợ chồng với , khách sáo gì.
Yến Tam Hợp định chỗ thẳng vấn đề: "Mai Nương, ngại nếu việc luôn chứ?"
"Cô nương cứ tự nhiên." Mai Nương liếc mắt đưa tình với Tạ Tri Phi: "Nếu nhờ phúc của cô nương thì phận hèn mọn như cả đời cũng đừng hòng bước chân qua cửa Tạ phủ."
Nếu Mai Nương câu thì Yến Tam Hợp cũng chẳng nghĩ ngợi gì sâu xa.
nàng , kết hợp với bộ dạng lả lơi và cách ăn mặc , Yến Tam Hợp chợt hiểu và cảm thấy chút thương cảm.
Trên đời mấy ai tự nguyện sa chân chốn bùn nhơ? Chẳng qua là do cảnh xô đẩy, vạn bất đắc dĩ mới bán nụ nuôi .
Nhìn sang Tạ Tri Phi, Yến Tam Hợp bỗng thấy ngứa mắt vô cùng.
Mời về tận nhà, chứng tỏ quan hệ tầm thường. Thân thiết với kỹ nữ lầu xanh đến mức thì chắc chắn Tam gia đây cũng là khách quen nhẵn mặt chốn yên hoa .
Thấy ánh mắt khác lạ của Yến Tam Hợp, Tạ Tri Phi ngay nha đầu nghĩ linh tinh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-244-yen-chi.html.]
Hắn cũng lười giải thích: "Chu Thanh, ngoài canh cửa, nội bất xuất ngoại bất nhập."
"Vâng thưa gia!"
Cửa đóng , Lý Bất Ngôn đặt bọc đồ lên bàn mặt Mai Nương.
"Mai Nương!" Yến Tam Hợp : "Hôm nay phiền ngươi một chuyến là nhờ ngươi xem giúp những món đồ thuộc niên đại nào?"
Mai Nương ngơ ngác sang Tam gia. Tam gia im lặng, Tiểu Bùi gia lên tiếng:
"Nhìn cho kỹ , soi cái gì ho thì Bùi gia đây sẽ thưởng hậu hĩnh."
Mai Nương lúc mới cầm hộp son lên, lật qua lật ngắm nghía.
Càng , lông mày nàng càng nhíu chặt.
Yến Tam Hợp sốt ruột: "Sao ? Có vấn đề gì ?"
Mai Nương : "Yến cô nương, hộp son kiểu dáng thịnh hành bây giờ . Từ chất liệu đến hoa văn chế tác đều cổ, hiện nay thị trường còn bán loại nữa ."
Yến Tam Hợp: "Ngươi thể ước chừng nó đời năm nào ?"
Mai Nương bấm đốt ngón tay tính toán: "Ít nhất cũng hơn hai mươi năm . Từ lúc dùng son phấn đến giờ từng thấy loại bao giờ."
Hơn hai mươi năm? Đó là lúc Tĩnh Trần hơn hai mươi tuổi.
Bà giữ gìn một hộp son lâu đến thế để gì?
Yến Tam Hợp và Tạ Tri Phi liếc đầy ẩn ý, hỏi tiếp: "Mai Nương, ngươi nhận chất lượng của loại son phấn ?"
Mai Nương cầm hộp son lên ước lượng: "Yến cô nương, hộp nặng tay. Hộp son càng nặng chứng tỏ chất liệu càng , giá cả càng đắt đỏ."
Yến Tam Hợp: "Ý ngươi là thứ bình thường dùng nổi?"
"Phải là bậc phu nhân tiểu thư nhà quyền quý cao sang mới dùng."
Mai Nương lả lơi: "Tất nhiên, mấy cô nương hồng bài (kỹ nữ nổi tiếng) trong thanh lâu như bọn cũng thể dùng ."
Vừa dứt lời, Tiểu Bùi gia trừng mắt nàng .
Mai Nương nhướng mày: Tiểu Bùi gia, ngài thế?
Bùi Tiếu lườm: Đừng bậy bạ bẩn tai thương của .
Nhìn thái độ của Bùi gia, nhớ đến vẻ ân cần lúc nãy dành cho Yến cô nương, Mai Nương lập tức hiểu vấn đề.
À, hóa là trong mộng của Tiểu Bùi gia!
Yến Tam Hợp để ý đến màn "liếc mắt đưa tình" của hai : "Mai Nương, ngươi xem giúp bộ áo Thủy Điền nữa."
Mai Nương quan sát kỹ lưỡng, đưa tay sờ chất vải.
"Bộ Thủy Điền y cũng là đồ cũ lâu năm , chất liệu thượng hạng. Yến cô nương ống tay áo xem."
Nàng chỉ hình thêu hoa mẫu đơn tinh xảo cổ tay áo.
"Kiểu áo Thủy Điền vốn xuất phát từ trong cung, đó lan truyền ngoài và các phu nhân nhà quan ưa chuộng. Ống tay áo thường thêu các loại hoa tứ quý như mai, lan, trúc, cúc hoặc mẫu đơn phú quý."
"Thế còn bây giờ?"
"Bây giờ thì dân thường cũng mặc nhiều, nhưng ít khi thêu hoa cầu kỳ thế lắm."
"Tại ?"
"Cô nương xem, bản chiếc áo ghép từ nhiều mảnh vải màu sắc sặc sỡ đủ rối mắt , cần gì thêu thêm hoa lá cho rườm rà."
Yến Tam Hợp ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt của Tạ Tri Phi.
Cả hai đều thấy sự kinh ngạc trong mắt .
Son phấn của hơn hai mươi năm . Xiêm y cũng của hơn hai mươi năm . Khỏi cần đoán cũng đôi giày thêu chắc chắn cũng cùng thời.
Tĩnh Trần chọn bộ trang phục để mặc lúc , rõ ràng là dụng ý sâu xa.
"Vậy rốt cuộc, dụng ý đó là gì?"