Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 245: Nói Dối

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:52
Lượt xem: 292

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy im lặng, Mai Nương chỉ đôi giày thêu hỏi:

"Yến cô nương, đôi giày cần xem qua nữa ?"

"Phiền cô nương xem kỹ giúp một nữa."

Mai Nương cầm đôi giày lên, lật qua lật ngắm nghía.

"Tay nghề thì khỏi bàn, chỉ cần đường kim mũi chỉ tỉ mỉ thế hàng thượng hạng. quan trọng nhất là, đôi giày tuy cũ theo năm tháng nhưng mang thì chắc quá bốn năm ."

Nàng chỉ đế giày: "Yến cô nương , đế giày gần như vết mòn, vẫn còn mới nguyên."

Yến Tam Hợp gật đầu ghi nhận.

"Còn hình thêu ..." Mai Nương giãn lông mày cau .

"Hình thêu ?"

"Thêu quá, thật là vui mắt, rực rỡ."

Mai Nương vốn là thích chưng diện, kìm dậy ướm thử bộ xiêm y lên .

"Đáng tiếc, giờ phát tướng nên mặc nữa . Chứ giá mà trẻ mười tuổi, bộ mặc lên thì... chậc chậc chậc..."

Câu vô tình của Mai Nương khiến Yến Tam Hợp chợt nhận một vấn đề.

Tĩnh Trần ngoài bốn mươi, khi lâm chung vẫn thể mặc bộ xiêm y cũ , chứng tỏ bà giữ dáng cực kỳ , chẳng khác nào thiếu nữ đôi mươi.

Điều hề dễ dàng. Tuy ni cô ăn chay thanh đạm nhưng cả ngày chỉ thiền tụng kinh, ít vận động nên phần thường sẽ đẫy đà hơn.

Lý Bất Ngôn cũng nghiêm túc nhớ .

"Ta quan sát kỹ , trong năm mươi vị ni cô ở am Thủy Nguyệt, chỉ mấy tiểu ni cô hai mươi là dáng còn mảnh mai. Số còn đa phần đều là nhỏ, thô."

Ánh mắt Yến Tam Hợp sắc bén như móc câu: "Ngươi nghĩ Tĩnh Trần là tạng trời sinh gầy gò là cố tình giữ dáng?"

Lý Bất Ngôn nhún vai: "Cái thì chịu, ai mà ."

"Khoan... khoan !" Hàm răng Mai Nương va cầm cập, cả run lên bần bật: "Yến cô nương... bộ... bộ... bộ đồ ... các ... lấy từ thế?"

Lý Bất Ngôn thản nhiên đáp: "Lột từ c.h.ế.t xuống đấy!"

"Á á á..." Mai Nương hét lên thất thanh, ném vội bộ quần áo lao thẳng lòng Tiểu Bùi gia, ôm chặt cứng lấy thắt lưng .

Biến ! Thê t.ử tương lai của đang đây đấy!

Bùi Tiếu đẩy mãi mà .

Tiểu Bùi gia sợ toát mồ hôi hột, vội giơ hai tay lên trời như đầu hàng, cứng đờ như tượng gỗ: "Tam Hợp, thề là chạm nhé!"

Ngươi chạm thì với gì?

Yến Tam Hợp thấy mặt Mai Nương cắt còn giọt máu, run như cầy sấy bèn lên tiếng trấn an: "Cô đùa thôi. Bộ đồ chỉ là đồ cũ lâu năm, lột từ xác c.h.ế.t ."

Lý Bất Ngôn: "..." Nói dối chớp mắt!

Bùi Tiếu: "..." Bà đồng mà cũng dối ?

Tạ Tri Phi: "..." Tại bà đồng dối chứ?

"Làm sợ c.h.ế.t ." Mai Nương buông Tiểu Bùi gia , vỗ n.g.ự.c thùm thụp, vẫn còn hồn mà lườm Lý Bất Ngôn.

"Cô nương mặt mũi hiền lành thế tâm địa ác độc thế? Dọa kiểu đó ngày c.h.ế.t thật đấy."

Lý Bất Ngôn: "..." Ta mà ác độc á?

Yến Tam Hợp chột ho khẽ một tiếng: "Mai Nương, khỏi cánh cửa , những lời chúng , mong cô nương để ngoài tai, coi như từng thấy, ?"

Chà! Yến cô nương e là mối quan hệ thực sự giữa với Bùi gia và Tam gia !

"Mai Nương nếu dám hé răng nửa lời thì ngày mai sẽ đến dập đầu tạ tội mặt Tiểu Bùi gia và Tam gia. Yến cô nương cứ yên tâm một trăm phần trăm , tài cán gì, chỉ cái mồm miệng kín như bưng thôi."

Vừa dứt lời, Chu Thanh đột ngột đẩy cửa bước : "Gia, phu nhân đang ở bên ngoài, nhất quyết đòi thăm gia một cái mới chịu về."

Nụ môi Tạ Tri Phi vụt tắt, khóe miệng từ từ trễ xuống.

...

Cánh cửa viện mở .

Bùi Tiếu phe phẩy quạt, dáng vẻ lảo đảo bước ngoài chặn đường: "Sao phu nhân tới đây giờ ?"

Ngô thị thấy liền gượng gạo: "Ta đến thăm Tam nhi chút thôi."

"Phu nhân , Thừa Vũ nó ngủ say , là để mai phu nhân nhé!"

Trong lòng Ngô thị bắt đầu khó chịu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-245-noi-doi.html.]

Lúc nãy thì Chu Thanh cản, giờ đến Bùi Tiếu chặn đường. Thế nào? Mẹ ruột đến thăm con trai mà cũng phép ?

"Ta trong viện của Tam nhi lạ tới?"

"Cũng dám giấu phu nhân, là nó gọi từ bên ngoài ."

"Cái gì mà gọi từ bên ngoài ?"

"Là... ôi dào, phu nhân đừng hỏi kỹ gì. Dù Thừa Vũ cũng chẳng coi là thật , chỉ gọi đến chơi bời cho vui thôi mà."

Gương mặt già nua của Ngô thị đỏ bừng lên vì giận. Bà đẩy mạnh Bùi Tiếu sang một bên, xồng xộc .

Cái thằng ranh con , chơi lúc nào chơi, chọn đúng lúc . Lỡ chơi bời quá độ hỏng cả thì ?

"Ơ kìa..." Mai Nương dựa cửa, giọng lả lơi: "Đường đường là cao môn đại viện mà nửa đêm nửa hôm chồng xông phòng con trai thế ? Chuyện mà đồn ngoài thì khó lắm đấy phu nhân ạ!"

Ngô thị thấy bộ dạng lẳng lơ của Mai Nương thì giận tím mặt.

Nghĩ đến thanh danh của con trai, bà nghiến răng kèn kẹt: "Lão Tam! Con... thể quan trọng hơn, đừng ngày đêm..." Nói hết câu, bà hổ quá mà mặt bỏ .

Trong phòng.

Trên chiếc giường La Hán.

Tạ Tri Phi ngả ngớn, tóc đen xõa tung chỉ buộc hờ bằng một sợi dây, áo quần xộc xệch, trông hệt như một tay chơi sành sỏi chốn phong tình.

Yến Tam Hợp bộ dạng của , tuy trong lòng chút ngượng ngùng nhưng cũng bất ngờ vì dám dùng cái cớ hạ lưu như để đối phó với ruột.

Con cái chuyện thường giấu giếm phụ , đằng phô , cứ như chỉ hận thể chọc cho tức c.h.ế.t mới thôi.

Không đúng!

Ánh mắt Yến Tam Hợp chợt trầm xuống suy tư.

Tạ Tri Phi lúc mới lười biếng lên tiếng: "Mai Nương là chủ sòng bạc."

"Sòng bạc?"

Yến Tam Hợp sang Lý Bất Ngôn đầy kinh ngạc.

Biểu cảm của Lý Bất Ngôn còn "sốc" hơn cả nàng.

Chủ sòng bạc là nữ nhân? Lại còn là một nữ nhân xinh lả lơi thế ?

Không đợi hai nàng kịp hồn, ngón tay Tạ Tri Phi gõ nhẹ hai cái lên tay vịn giường.

"Mai Nương là của . Sòng bạc đó thực chất là do mở, nàng chỉ mặt quản lý việc thôi."

Ầm!

Dù Yến Tam Hợp lạnh lùng bình tĩnh đến thì lúc cũng trợn mắt há hốc mồm, chằm chằm Tạ Tri Phi chớp mắt.

Hắn hưởng thụ ánh mắt chăm chú của nàng: "Ta còn tưởng đời chẳng chuyện gì Yến cô nương giật chứ."

Yến cô nương tự giễu: "Tạ Tam gia, rốt cuộc ngươi bao nhiêu bộ mặt thật ?"

"Hình như đều nàng thấy hết cả đấy."

Có ma mới tin.

Thấy thẳng thắn như , Yến Tam Hợp hỏi thẳng: "Ngươi mở sòng bạc là vì..."

"Vì ."

"Vậy ngươi cố tình để Mai Nương quang minh chính đại Tạ phủ, cố tình để mẫu ngươi hiểu lầm là vì..."

"Đã mang tiếng phong lưu ăn chơi thì diễn cho dáng. Ngày mai cả kinh thành sẽ đồn ầm lên là Tạ Tam gia dù đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t vẫn quên tìm hoa hỏi liễu, đam mê cờ bạc."

Tạ Tri Phi hất hàm kiêu ngạo: "Nếu thế, Tam gia sẽ trở thành cái bia cho thiên hạ nhắm ."

"Tam gia năng lực lớn đến thế, là vì Tạ gia ?" Yến Tam Hợp nhạt.

Tạ Tri Phi chỉ cần động đậy một cái là Tạ gia sẽ mũi chịu sào nơi đầu sóng ngọn gió. Tạ gia yên thì buộc "cụp đuôi" mà sống.

Tam gia ngước mắt lên, thẳng nàng, nhạt.

"Tam gia là Tam gia của Tạ gia, Tạ gia là Tạ gia của Tam gia. Có gì khác ?"

"Có chứ!" Giọng Yến Tam Hợp trầm xuống: "Tam gia chắn Tạ gia, Tạ gia núp lưng Tam gia. Một vị thế khá thông minh đấy."

"Thông minh gì , chẳng đều nàng thấu hết ?"

Giọng điệu tủi kết hợp với đôi mắt to tròn ngây thơ vô tội, cộng thêm hai lúm đồng tiền ẩn hiện bên khóe miệng...

Yến Tam Hợp bỗng nhiên cảm thấy bối rối, đặt ánh mắt cho .

---

 

Loading...