Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 246: Túi Da

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:53
Lượt xem: 267

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Yến Tam Hợp." Giọng Tạ Tri Phi hạ xuống thật thấp, thật trầm.

"Chuyện ban chiều, mặt nương xin nàng. Nàng nể mặt đừng chấp nhặt với bà nhé."

Yến Tam Hợp: "..." Sao cũng chuyện đó?

Lồng n.g.ự.c Tạ Tri Phi phập phồng nhẹ: "Sau , Tam gia cũng sẽ chắn mặt nàng, ?"

Một cảm xúc khó tả trào dâng mãnh liệt như thủy triều, ập thẳng trái tim Yến Tam Hợp.

"Bất Ngôn! Bất Ngôn! Bế về mau!" Giọng nàng dồn dập, hoảng loạn như kẻ bại trận sa trường, chỉ còn tìm đường tháo chạy trối c.h.ế.t.

Lý Bất Ngôn vội vã buộc tay nải lên , bế xốc Yến Tam Hợp lên, liếc đàn ông đang giường La Hán.

Gương mặt sưng vù biến dạng chẳng hình thù gì, nhưng khóe miệng đang nhếch lên một nụ đắc ý.

Lão hồ ly tình trường!

Lý Bất Ngôn thầm mắng một câu cho Yến Tam Hợp.

...

"Tam Hợp nhà nhanh thế nhỉ?"

Chủ tớ hai khuất dạng mà Bùi Tiếu vẫn còn ngẩn ngơ: "Ta còn kịp với nàng câu nào mà!"

Tạ Tri Phi đáp, chỉ đưa mắt hiệu cho Chu Thanh.

Chu Thanh hiểu ý, bước sang căn phòng sáng đèn bên cạnh.

"Tiểu Hồng, ngươi báo nhà bếp chuẩn đồ ăn khuya cho gia. Lục Ỷ, ngươi sang viện Lão phu nhân thỉnh an giúp gia."

"Vâng!" Hai tỳ nữ lượt rời khỏi viện Thế An.

Chu Thanh đóng chặt cửa thư phòng tự canh gác bên ngoài.

Trong thư phòng, Mai Nương nghiêm chỉnh ghế tròn, hạ giọng báo cáo những tin tức quan trọng thu thập trong mười mấy ngày qua.

Mục đích mở sòng bạc ngoài việc kiếm tiền cho Tam gia thì còn một nhiệm vụ quan trọng hơn: thu thập tin tức.

Trên đời hai loại hình kinh doanh phản ánh rõ nhất sự hưng thịnh suy vong của một gia tộc: một là buôn bán đồ cổ, hai là sòng bạc.

Thế gia suy tàn thường để lộ ngoài, họ sẽ âm thầm bán dần của cải tổ tông để lấy tiền mặt, giật gấu vá vai. Kẻ mua , bán , giới buôn đồ cổ đều nắm rõ trong lòng bàn tay.

Còn sòng bạc thì ? Bỏ qua đám con bạc khát nước bán vợ đợ con, hãy những công t.ử nhà giàu. Ví dụ như Lưu công t.ử ở thành Đông, tháng đến tám , tháng chỉ đến năm . Sự sụt giảm cho thấy túi tiền của Lưu công t.ử vơi , đồng nghĩa với việc Lưu gia đang xuống. Ngược , nếu tháng đến mười thì chứng tỏ gần đây vớ bẫm khoản tiền phi nghĩa nào đó.

Tạ Tri Phi lợi dụng sòng bạc và Binh Mã Tư Bắc Thành để từng bước theo dõi động tĩnh của các gia tộc quyền quý trong kinh thành, hỗ trợ cho Thái Tôn.

Mai Nương báo cáo xong, Tạ Tri Phi liền cho nàng lui.

Người khỏi, liền than với Bùi Tiếu: "Minh Đình, chịu hết nổi ." Sau đó gọi Chu Thanh bế về phòng ngủ.

Thân thể tuy rèn luyện nhiều năm nhưng nền tảng vốn yếu ớt. Lúc nãy cố tỏ ngông cuồng để dọa Yến Tam Hợp bỏ chạy là vì để nàng thấy bộ dạng mệt mỏi rã rời đến mức của .

Chu Thanh đặt xuống giường, lấy khăn ướt lau mồ hôi cho chủ nhân.

"Gia cố ý cho tiết lộ tin Mai Nương đến đây ?"

"Chỉ ngươi là hiểu ."

"Là vì Yến cô nương ?"

"Ừ!" Mí mắt Tam gia khẽ động, về phía bạn thiết: "Ta chỉ cho bà thấy, cô nương nhà đắn, mà chính con trai bà mới là kẻ chẳng gì."

...

Tại Tĩnh Tư Cư.

Yến Tam Hợp thẳng đơ giường, đầu óc vẫn cuồng với những bí ẩn về Tĩnh Trần.

"Việc cấp bách bây giờ là tìm phận thực sự của Tĩnh Trần. Chỉ dựa mấy món đồ cũ nát e là khó. Bất Ngôn, ngày mai ngươi đến am Thủy Nguyệt một chuyến, giúp ..."

"Ôi tiểu thư của ơi, bảo đ.á.n.h thì , chứ bảo điều tra hỏi han thì..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-246-tui-da.html.]

Lý Bất Ngôn sợ đụng chân đau của Yến Tam Hợp nên chuyển sang ngủ ở giường trúc kê cửa sổ: "Ta cái đầu óc đó chứ? Tìm Tam gia ."

Yến Tam Hợp giờ đến cái tên đó chút nào.

Trên đời nhiều kẻ vẻ ngoài hào nhoáng nhưng bên trong rỗng tuếch. Tam gia thì . Hắn một vẻ ngoài hảo, nhưng khi lột bỏ lớp vỏ đó, lộ một con khác mà luôn che giấu. Lột tiếp lớp nữa, thấy một con khác... Rốt cuộc bao nhiêu bộ mặt, ngoài chính bản thì chẳng ai .

Nguy hiểm hơn là, kẻ thỉnh thoảng vẫy tay mời gọi nàng, dụ dỗ nàng bước khám phá thế giới nội tâm đầy bí ẩn - nơi chẳng là kho báu cạm bẫy c.h.ế.t .

"Tìm gì?" Giọng nàng đầy vẻ hờn dỗi.

"Hắn thẩm vấn phạm nhân, chắc chắn sẽ lanh lợi hơn khoản ."

"Lanh lợi chỗ nào chẳng thấy, thôi để tự..."

"Yến Tam Hợp, ngươi ơn lời Bùi thái y . Bị thương gân cốt đùa , tĩnh dưỡng tuyệt đối." Lý Bất Ngôn hiểu rõ tâm tư của nàng: "Đừng ngại, chẳng chắn gió che mưa cho ngươi ?"

"Ai cần chắn?" Yến Tam Hợp cáu: "Hắn tưởng là cái ô chắc!"

Lý Bất Ngôn hiếm khi thấy Yến Tam Hợp đùa, bật : "Làm cái ô ? Che nắng, che mưa, che gió, tiện quá còn gì."

Yến Tam Hợp chống tay nhổm dậy Lý Bất Ngôn chằm chằm.

"Trước đây ngươi với như . Ngươi bảo phụ nữ dựa cái gì cũng bằng dựa chính mà."

"Không sai, nhưng giờ chân ngươi đang què thế thì dựa ai?"

Lý Bất Ngôn dậy, nhét cái gối tay Yến Tam Hợp ấn nhẹ vai nàng xuống giường.

"Tâm ma của Tĩnh Trần mới khơi , trong am bắt đầu biến. Tam gia thương sáu bảy ngày , thấy cũng sắp khỏi hẳn. Còn ngươi thì cần dưỡng thương."

Lý Bất Ngôn nàng dịu dàng: "Nếu thì chúng cứ nhờ vả, cần trả ơn thế nào thì trả thế . Còn nếu chỉ ba hoa chích chòe thì chúng cạch mặt, tin nữa."

Yến Tam Hợp: "..." Nghe cũng lý phết.

"Được , đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, ngủ . Vết thương của ngươi kỵ nhất là suy nghĩ nhiều đấy."

"Ta thương ở chân chứ ở đầu ."

"Thì cũng ảnh hưởng đến cả thôi. Ngủ, ngủ, ngủ ngay!"

Yến Tam Hợp nắm chặt chiếc khăn tay, nhắm mắt . Không do quá mệt Lý Bất Ngôn bên cạnh mà thở nàng dần trở nên đều đặn.

Phải nắm khăn mới ngủ , chẳng ai chiều hư cái tật của ngươi nữa.

Lý Bất Ngôn giường trúc, gối đầu lên tay, mắt mở thao láo chút buồn ngủ.

Nguyên nhân thực sự khiến nàng chịu am Thủy Nguyệt, ngoài việc tự nhận đủ thông minh, thì lý do chính là nàng dám rời Yến Tam Hợp nửa bước.

Hôm nay mụ Ngô thị mới chỉ buông lời cay nghiệt, nhỡ ngày mai mụ điên lên đòi động thủ thì ? Nha đầu chân đang thương, chỉ nước im chịu trận.

Cái gì mà am Thủy Nguyệt, cái gì mà Tĩnh Trần... Tất cả đều quan trọng bằng sự an của Tam Hợp.

...

Đêm khuya thanh vắng.

Một bóng đen nhẹ nhàng đáp xuống viện Thế An.

Chu Thanh mở bừng mắt, tay đặt sẵn lên chuôi kiếm để đầu giường.

"Chu Thanh ca, là đây!"

Chu Thanh buông kiếm, nhảy xuống giường, khẽ khàng đẩy cửa sổ: "Nửa đêm nửa hôm, ngươi mò sang đây gì?"

"Gia nhà ?" Hoàng Kỳ ghé sát cửa sổ thì thầm: "Bên Tăng Lục Tự việc gấp, gọi ngài dậy ngay."

Chu Thanh ngơ ngác.

Cái nha môn " chơi xơi nước" như Tăng Lục Tự thì việc gì gấp gáp chứ?

---

 

Loading...