Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 249: Thanh Trúc
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:56
Lượt xem: 275
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lúc Tạ phủ đang náo loạn như cái chợ vỡ thì đoàn của Tam gia đặt chân đến am Thủy Nguyệt.
Tam gia vốn dĩ là theo chủ nghĩa: "Ngồi thì , thì . Việc gì bớt thì bớt, tuyệt đối chịu tốn thêm chút sức lực thừa thãi nào."
"Yến cô nương thương ở chân nên đến hỏi giúp cô ." Hắn rút tấm lệnh bài của Binh Mã Tư , đặt cái "cạch" xuống mặt Tuệ Như sư thái.
"Tính vốn thô lỗ nóng nảy, thiếu kiên nhẫn. Bà bảo với trong am, đại nhân hỏi cái gì thì trả lời cái đó, đừng giở trò ấp úng chối quanh co với ."
Tuệ Như xong mặt cắt còn giọt máu.
Lần thăm mộ, chỉ lẳng lặng theo Yến cô nương, chẳng năng gì, ngờ là một hung thần ác sát thứ thiệt.
Bà nào dám chậm trễ, vội vàng kéo Lan Xuyên tập hợp .
Lý Bất Ngôn huých tay mạng sườn Chu Thanh, che miệng thì thầm: "Gia nhà ngươi thế? Dưỡng thương mấy ngày thanh lâu xả xui nên bức bối trong ?"
Chu Thanh suýt ngã ngửa: "Cô nương con gái gì mà mở miệng là thanh lâu với kỹ viện, ngượng ?"
Lý Bất Ngôn tỉnh bơ: "Còn đỡ hơn cái loại lén lút hạ độc thủ lưng khác."
Chu Thanh: "..." Cứng họng.
Chẳng mấy chốc, các ni cô tập hợp đông đủ mặt Tạ Tam gia. Một màu áo nâu sồng ảm đạm cộng thêm mấy chục cái đầu trọc lóc.
Trong giới quan và võ tướng ở kinh thành một kiêng kỵ bất thành văn: Ra đường mà gặp ni cô là điềm gở.
Tam gia thầm niệm chú "Bách vô cấm kỵ" trong lòng, liếc mắt hiệu cho Lý Bất Ngôn.
Lý Bất Ngôn hắng giọng dõng dạc:
"Các vị tự chia thành hai nhóm. Nhóm nào thiết với Tĩnh Trần sang bên trái, nhóm nào thiết sang bên ."
Các ni cô ngơ ngác, dám ho he nửa lời, lẳng lặng chia nhóm.
Tạ Tri Phi ngẩng lên , ngạc nhiên đến mức quên cả vắt chân chữ ngũ.
Nhóm bên trái vỏn vẹn chỉ hai : một béo, một gầy.
Sống ở đây mười tám năm trời mà ít bạn bè thế !
Tạ Tri Phi dậy, lạnh lùng lệnh: "Hai các ngươi theo . Số còn giao cho Chu Thanh phụ trách."
"Vâng!" Chu Thanh đám đông mặt, đang định gọi Lý Bất Ngôn ở giúp một tay thì thấy nàng lon ton chạy theo Tam gia mất .
"Lý..."
Lý Bất Ngôn đầu , ném cho một cái với thông điệp: "Bà đây thèm việc chung với kẻ tiểu nhân đ.á.n.h lén."
Chu Thanh đành nuốt cục tức trong, thầm niệm "A Di Đà Phật" để hạ hỏa.
...
Phòng ở của Tĩnh Trần đơn sơ mộc mạc đến mức khiến Tạ Tri Phi bĩu môi chê bai.
Lan Xuyên bưng nóng lên mời. Hắn nhấp một ngụm đặt mạnh chén xuống bàn cái "cạch": "Trà gì mà nhạt thếch thế , khó uống c.h.ế.t . Đổi loại ngon hơn lên đây!"
Lan Xuyên thấy vị quan lớn hung dữ quá, sợ run , dám thật là trong am ngon, chỉ lui .
Lý Bất Ngôn vò đầu bứt tai khó hiểu.
Kỳ lạ thật! Chuyến phủ Nam Ninh gian khổ thế mà Tam gia than vãn nửa lời , hôm nay giở chứng khó ở, xoi mói đủ điều ?
Hắn cố tình ?
Lần thứ hai bưng lên, Lan Xuyên dám đợi Tạ đại nhân uống thử, đặt vội xuống chuồn lẹ. Vừa chạy nghĩ: Vẫn là vị Bùi đại nhân hôm nọ dễ tính hơn nhiều.
Lúc , Tạ đại nhân lạnh lùng gọi vọng : "Người đầu tiên đây!"
Bước là vị ni cô béo, sắc mặt tái. Sau khi hành lễ xong, bà cứ khúm núm, nên , trông cực kỳ căng thẳng.
Tạ Tri Phi cũng chẳng buồn mời , hỏi thẳng: "Tên gì?"
"Thanh Trúc."
"Vào am bao lâu ?"
"Mười lăm năm ạ."
"Vào Tĩnh Trần ba năm?"
"Vâng."
"Trong mắt ngươi, Tĩnh Trần là thế nào?"
Ni cô béo ngớ , còn kịp suy nghĩ thì vị quan sai đại nhân mất kiên nhẫn đập bàn quát: "Nghĩ cái gì mà nghĩ? Nói ngay!"
Ni cô béo giật b.ắ.n , buột miệng: "Rất ít , trầm tính lắm ạ."
Trầm tính. Ít .
Tạ Tri Phi nhanh chóng ghi chú hai điểm mấu chốt giấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-249-thanh-truc.html.]
Viết xong, ngẩng đầu hỏi tiếp:
"Ngươi với bà như thế nào?"
"Bần ni vốn chậm chạp, ngốc nghếch, học Phật pháp mãi thông nên mặt dày đến hỏi sư tỷ. Hỏi mãi thành quen, dần dần trở nên thiết."
"Thân thiết đến mức nào?"
"Bần ni phụ trách việc bếp núc trong am."
"Khoan ." Tạ Tri Phi lạnh lùng ngắt lời: "Ta hỏi thiết thế nào, ngươi lôi chuyện nấu cơm gì? Đừng trả lời ông gà bà vịt với !"
"Đại nhân oan uổng cho bần ni quá." Thanh Trúc đỏ mặt tía tai: "Bần ni với sư tỷ cũng chính vì lý do mà."
"Nói là mỗi trong am Thủy Nguyệt các ngươi đều nhiệm vụ riêng?"
"Vâng, thưa đại nhân."
"Ngươi lo việc bếp núc, Tĩnh Trần gì?"
"Sư tỷ am hiểu kinh Phật nên phụ trách giảng kinh cho các ni cô trong am."
"Giảng ở ?"
"Ở Đại điện ạ."
"Giảng khi nào?"
"Mỗi ngày bữa cơm chiều, giảng một canh giờ."
"Ngoài bà còn gì nữa ?"
"Sắp xếp, chỉnh lý kinh sách, còn thì gì đặc biệt."
Tạ Tri Phi ngả lưng ghế: "Được , giờ cụ thể xem ngươi đối với bà thế nào?"
"Vâng, thưa đại nhân." Thanh Trúc vội kể: "Vì sư tỷ giảng kinh nên ngày nào cũng ăn cơm tối sớm hơn . Bần ni thường lén nấu riêng cho sư tỷ, mấy món hợp khẩu vị của sư tỷ."
"Bà thích ăn món gì?"
"Sư tỷ thích đồ ăn quá thanh đạm, khẩu vị đậm đà, thích ăn cay một chút."
Ồ?
Đôi lông mày kiếm của Tạ Tri Phi nhướng lên.
Người xuất gia thường quen ăn uống thanh đạm, cơm chay chùa Quan Âm chẳng hạn, nhạt như nước ốc. Sở thích ăn uống của bà thú vị đấy chứ!
Hắn cúi đầu ghi chép thêm giấy.
"Bà bao giờ kể chuyện quá khứ cho ngươi ?"
"Chưa bao giờ ạ."
"Bà hành động gì khiến ngươi bất ngờ ?"
"Cũng ạ."
Hai câu hỏi dứt, Tạ Tam gia nổi cơn tam bành đập bàn cái rầm: "Ngươi liệu hồn mà nhớ cho kỹ ! Bổn đại nhân ghét nhất là hai từ ' '."
Thanh Trúc sợ quá quỳ sụp xuống đất, đang định thanh minh thì chợt nhớ điều gì đó.
"Đại... đại nhân, một chuyện tính là bất ngờ ."
"Nói!"
"Tĩnh Trần sư tỷ... Sư tỷ ít khi khỏi cửa am. Suốt mười tám năm hình như chỉ ngoài ba . , am chủ cũng bảo là chỉ ba thôi."
Mười tám năm chỉ khỏi am đúng ba ? Thời gian còn ru rú ở trong ?
Tạ Tri Phi kinh ngạc.
"Ni cô các ngươi thường xuyên ngoài lắm ?"
"Quy định trong am là hễ đến ngày lễ tết đều thể ngoài. Mấy tiểu ni cô trong am thích chơi ngày tết lắm ạ."
"Thế chứng tỏ lục căn của các nàng thanh tịnh!"
Thanh Trúc đỏ mặt biện hộ: "Đại nhân, các tiểu ni cô tuổi còn nhỏ, tâm tính còn ham chơi, các em ..."
"Thế còn Tĩnh Trần?" Tạ Tri Phi hết kiên nhẫn: "Bà lục căn thanh tịnh ?"
Thanh Trúc ngập ngừng một chút đáp: "Hồi... hồi bẩm đại nhân, nếu sư tỷ mà lục căn thanh tịnh thì đời chẳng còn ai thanh tịnh nữa ạ."
"Nói láo!"
Tạ Tri Phi quát lớn một câu thô tục.
"Trước khi c.h.ế.t bà cởi bỏ áo tu hành, y phục lộng lẫy, tô son điểm phấn, giày thêu hoa. Thế mà gọi là lục căn thanh tịnh ?"