Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 250: Diệu Chân

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:16:57
Lượt xem: 291

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảm giác như một cây búa tạ giáng mạnh xuống đầu.

Thanh Trúc ngã phịch xuống đất, đôi mắt thất thần dán chặt sàn nhà, thốt nên lời.

Tạ Tri Phi tỏ ung dung, chậm rãi nâng chén lên nhấp một ngụm vắt chân chữ ngũ.

Vẻ mặt hệt như một tay thợ săn lão luyện đang nhàn nhã ngắm con mồi dồn đường cùng.

Đến lúc , Lý Bất Ngôn mới vỡ lẽ đôi chút.

Hóa vị Chỉ huy sứ Binh Mã Tư đang áp dụng chiêu thức thẩm vấn phạm nhân lên ni cô.

Binh Mã Tư thường xuyên bắt giữ trộm cắp vặt vãnh. Đám lăn lộn chốn giang hồ, trơn như chạch, nếu buông lỏng một chút là khó nắm thóp họ.

chiêu áp dụng lên xuất gia hiệu quả kỳ diệu. Chẳng cần nhiều, chỉ dọa một cái là các nàng khai tuốt tuồn tuột như trúc ống đổ đậu.

So với cách "đào sâu cuốc bẫm" tỉ mỉ của Yến Tam Hợp thì phương pháp của Tam gia tiết kiệm thời gian và công sức hơn hẳn.

Căn phòng chìm sự im lặng ngắn ngủi.

Tạ Tri Phi uống cạn nửa chén mới nhẹ nhàng mở miệng:

"Thanh Trúc, ngươi cứ thật với . Yên tâm , bất kể ngươi gì, đều sẽ để ngoài tai, coi như từng thấy, tuyệt đối để lộ nửa lời ngoài."

Tam gia đợi Thanh Trúc mở miệng thì nhận cái liếc mắt đầy ẩn ý của Lý Bất Ngôn.

Nhìn cái gì mà ? Chiêu gọi là "công tâm vi thượng" – đ.á.n.h lòng là thượng sách. Lý đại hiệp cứ từ từ mà học hỏi nhé.

"Đại nhân..." Thanh Trúc nghẹn ngào: "Không dám giấu ngài, nếu là bần ni, đến lúc c.h.ế.t cũng mặc xiêm y của trần tục. Chỉ tiếc là bần ni gan ."

Giọng Tạ Tri Phi dịu xuống thêm vài phần: "Tại dám?"

Thanh Trúc ấp úng thôi.

Tạ Tri Phi thấu tâm can bà : "Có sợ đời đàm tiếu ?"

Thanh Trúc gật đầu lia lịa: "Trên đời mấy ai thực sự thấu hồng trần . Nếu dồn đến bước đường cùng thì ai cam tâm nương nhờ cửa Phật cả đời chứ?"

Lời mang theo vài phần oán thán.

Tạ Tri Phi: "Ý ngươi là, trong lòng Tĩnh Trần thực vẫn còn vương vấn những điều buông bỏ ở trần thế?"

"Ít nhất bần ni cảm thấy là ." Thanh Trúc ngập ngừng lầm bầm: "Bởi vì... bởi vì... chính bần ni cũng thế..."

Tạ Tri Phi hỏi sâu thêm "Thứ ngươi buông bỏ là cái gì". Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, đến Phật tổ còn chẳng độ hết chúng sinh thì phàm can thiệp .

"Ngươi chuyện Tĩnh Trần mặc quần áo tục nhân và hỏa táng ?"

"Biết ạ."

"Ngươi từng khuyên can ?"

"Ai mà khuyên nổi Tĩnh Trần sư tỷ chứ. Chuyện sư tỷ quyết thì dù thế nào cũng sẽ cho bằng ."

"Ý ngươi là Tĩnh Trần cố chấp?"

"Đại nhân để ý kỹ căn phòng ?"

Tạ Tri Phi giật : "Căn phòng gì đặc biệt ?"

Thanh Trúc lau nước mắt: "Làm gì ai kê đầu giường đối diện cửa , còn dựa sát cửa sổ như thế. Theo phong thủy thì đây là đại kỵ, điềm đấy ạ."

Tạ Tri Phi dậy, ngó sương phòng, quả nhiên thấy chiếc giường gỗ kê đúng như lời bà .

Ngồi trở chỗ cũ, hỏi: "Tĩnh Trần đó là điềm ?"

"Bần ni với sư tỷ , nhiều là đằng khác. Sư tỷ hiểu hết nhưng vẫn nhất quyết chịu đổi."

"Là tin phong thủy là bà căn bản quan tâm đến điềm lành điềm dữ?"

"Sư tỷ bảo kê giường như thì xuân nắng ấm, hạ gió mát, thu tiếng mưa rơi, đông ngắm tuyết phủ!"

Không hiểu , câu của Thanh Trúc, hình ảnh Tĩnh Trần trong đầu Tạ Tri Phi bỗng trở nên sống động lạ thường.

còn là khúc gỗ khô khan trong bộ áo tu hành, lặng lẽ, ít , ánh mắt như nước tù đọng gợn sóng nữa.

Phải ghi nhớ chi tiết để về kể cho Yến Tam Hợp .

Hắn dậy, đỡ Thanh Trúc lên.

"Ta là Tạ Tri Phi, tự Thừa Vũ, con trai thứ ba của Tạ Đạo Chi. Sau nếu khó khăn gì cứ đến Tạ phủ tìm ."

Vừa đ.ấ.m xoa, thủ đoạn thu phục lòng của Tam gia quả thực cao tay.

Lý Bất Ngôn một nữa ngộ lý do vì Tạ Tam gia lòng đến thế.

là con cáo già thành tinh!

...

Thanh Trúc xúc động rời . Người tiếp theo bước là một ni cô gầy gò.

Vị ni cô những gầy mà còn đen nhẻm. Không chỉ đen, mắt bà còn nhỏ tí, lông mi ngắn ngủn gần như thấy .

Với dung mạo ... Tạ Tri Phi thực sự chịu thua, đoán nổi tuổi tác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-250-dieu-chan.html.]

"Tên gì?"

"Bần ni Diệu Chân."

"Bao nhiêu tuổi?"

"Ba mươi ba."

Tạ Tri Phi thầm nghĩ, khuôn mặt của ngươi già tuổi quá thể.

"Ở am phụ trách việc gì?"

"Phụ trách chữ."

"Viết chữ ư?"

"Tất cả chữ nghĩa trong am, từ câu đối treo cửa, hoành phi chính điện đến kinh Phật chép tay mà các vị thấy đều là do bần ni ."

Tạ Tri Phi thầm kinh ngạc.

Hôm nọ đợi Yến Tam Hợp gốc cây, để ý thấy câu đối dán cửa am. Nét chữ thảo thư bay bướm, phóng khoáng như rồng bay phượng múa.

Không ngờ là tác phẩm của phụ nữ đen gầy .

"Ngươi từng học ?"

"Tứ thư Ngũ kinh đều từng qua."

Hèn gì bước cửa, bà toát lên vẻ điềm tĩnh, kiêu ngạo cũng khúm núm. Hóa là một nữ trí thức học vấn.

Đối với học, dùng cách hỏi khác.

Tạ Tri Phi vẫn vắt chân chữ ngũ nhưng còn vẻ ngả ngớn, nét mặt cũng bớt vài phần hung dữ, dáng đoan chính dáng một bậc quân tử.

"Lý cô nương, lấy ghế mời sư thái ."

Lý Bất Ngôn tuy hiểu tên định giở trò gì nhưng vẫn ngoan ngoãn mang ghế mời Diệu Chân xuống.

Đợi khách an tọa, Tạ Tri Phi mới từ tốn mở lời:

"Ngươi thiết với Tĩnh Trần ?"

"Những kinh Phật sư tỷ biên soạn đều do bần ni chép . Chú giải kinh Phật trong tàng kinh các của am Thủy Nguyệt cũng là do hai chúng cùng ." Diệu Chân đáp: "Người gọi đùa chúng là Hắc Bạch Song Sát của am Thủy Nguyệt."

Một da trắng bóc, một da đen nhẻm. Một ngộ tính Phật pháp cao siêu, một thiên phú thư pháp trác tuyệt.

Diệu Chân kém Tĩnh Trần đúng một con giáp. Nhìn qua thì đúng là giống Hắc Bạch Song Sát thật.

Tạ Tri Phi mỉm : "Trong mắt ngươi, Tĩnh Trần là thế nào?"

Diệu Chân: "Làm việc nghiêm túc, cẩn trọng dè dặt."

Tám chữ chứa đựng nhiều thông tin hơn hẳn ba chữ " nhiều" của Thanh Trúc.

"Làm việc nghiêm túc thì hiểu, nhưng cẩn trọng dè dặt nghĩa là ?"

Diệu Chân lấy từ trong n.g.ự.c áo mấy tờ giấy, cung kính đưa cho Tạ Tri Phi: "Đại nhân xem qua cái ạ."

Tạ Tri Phi cúi xuống . Trên giấy là một đoạn kinh Phật chép nắn nót nền giấy vàng.

"Quan gia thấy nét chữ thế nào?"

"Nét bút linh hoạt, thanh thoát mà lực. Chữ ."

"So với chữ của bần ni, đại nhân thấy ai hơn?"

"Mỗi một vẻ, mười phân vẹn mười, khó phân cao thấp."

"Thực đây là chữ do Tĩnh Trần ."

"Cái gì?"

Lần Tạ Tri Phi thực sự sửng sốt, sang trừng mắt Lý Bất Ngôn.

Lỗi tại ?

Lý Bất Ngôn bĩu môi chiều vô tội. Là bà am chủ bảo chữ của Tĩnh Trần bình thường mà. Bà còn đưa cho Tam Hợp xem tận mắt nữa chứ!

"Ngươi chắc chắn đây là chữ Tĩnh Trần chứ?"

"Đại nhân, xuất gia dối."

Đầu óc Tạ Tri Phi nảy nhanh: "Ý ngươi là bà cố tình giấu nghề, chữ ?"

Diệu Chân khẽ gật đầu.

Sự tò mò của Tạ Tri Phi lập tức kích thích.

Tại như ?

"Làm ngươi phát hiện ?"

---

 

Loading...