Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 255: Hắn Thì Sao?
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:17:02
Lượt xem: 284
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chẳng đều về hết !"
Bùi Minh Đình thành thật gật đầu.
" tra gì cả?"
Bùi Minh Đình gật đầu chán nản.
Tạ Tri Phi cảm thấy nghẹn ứ trong lòng: "Chẳng lẽ nha đầu nứt từ khe đá thật?"
"Ta cũng nghĩ y hệt ngươi đấy." Bùi Minh Đình tặc lưỡi: "Cả cái cô Lý Bất Ngôn nữa, cũng bặt vô âm tín. Có những đêm gác tay lên trán suy nghĩ, chợt rùng , hai bọn họ là trần mắt thịt nữa!"
Đến thế mà ngươi cũng nghĩ .
Tạ Tri Phi định mắng cho một trận thì tiếng gọi vọng : "Tiểu Bùi gia, Bùi lão gia và Bùi phu nhân chuẩn về ạ."
Bùi Minh Đình Tạ Tri Phi với ánh mắt tội nghiệp như ch.ó con bỏ rơi: "Ta về đây, chuyện ở am Thủy Nguyệt để tiếp nhé."
"Để tiễn ngươi."
Hai bước khỏi viện, Bùi Minh Đình đột ngột dừng bước.
"Ngũ Thập, nhờ ngươi chuyển lời tới Yến Tam Hợp giúp . Chỉ cần nàng gật đầu, sẵn sàng chọc thủng trời vì nàng ."
"Ngươi sợ nàng là ma quỷ hiện hình nữa ?"
"Là ma quỷ cũng yêu!" Bùi Minh Đình lườm bạn: "Thôi bỏ , kẻ như ngươi hiểu cảm giác si tình ."
Tạ Tri Phi: "..."
"Đừng tiễn nữa, lo mà dưỡng thương cho !"
Nhìn theo bóng lưng lầm lũi của bạn, Tạ Tri Phi đ.ấ.m cho một cái, thấy thương cảm cho .
Vì cái gọi là "đồng bệnh tương lân", Minh Đình chủ vận mệnh của , còn thì ?
Hắn thể chủ ?
Đáp án hiện rõ qua cuộc hôn nhân của đại ca và đại tẩu.
Trước khi thành , thực cả hai đều trong mộng, nhưng rốt cuộc chẳng ai chống bốn chữ "lệnh của cha". Tuy rằng mấy năm nay hai tương kính như tân, vợ chồng hòa thuận, nhưng chỉ cận nhất như mới , sâu thẳm trong lòng họ vẫn chất chứa những nỗi niềm uẩn ức thành lời.
Chu Thanh thấy Tam gia ngẩn ngơ, bèn nhắc khẽ: "Gia, nhà thôi."
"Ừ."
Tạ Tri Phi , chợt thấy mấy bà v.ú già đang thập thò ngóng, sắc mặt sầm xuống.
"Chu Thanh."
"Gia."
"Đi gọi Tạ tổng quản tới đây."
"Vâng!"
Tạ tổng quản tin Tam gia cho gọi liền ba chân bốn cẳng chạy tới.
"Tam gia tìm lão nô gì sai bảo ạ?"
Tạ Tri Phi lạnh lùng ông : "Lại đây, sờ thử tim xem."
Tạ tổng quản dám thất lễ, chỉ len lén quan sát sắc mặt chủ nhân: "Tam gia... ngài thấy trong khó chịu ạ?"
", gọi ngươi tới để xoa bóp cho đây."
Tạ Tiểu Hoa vốn khôn khéo lọc lõi, vội vàng nhận : "Gia thấy thoải mái chắc chắn là do lão nô phục vụ chu đáo. Gia cứ dạy bảo, lão nô xin sửa ngay ạ."
Tạ Tri Phi ngoáy lỗ tai, cố tình kéo dài giọng: "Con , ghét nhất là mấy lời đồn đại nhảm nhí."
Đồn đại? Nhảm nhí?
Tạ Tiểu Hoa đảo mắt liên tục, nhớ vụ ầm ĩ của Bùi gia hôm nay, liền hiểu ngay vấn đề: "Tam gia yên tâm, kẻ nào dám bép xép chuyện Bùi gia ngoài, lão nô sẽ xé xác ."
"Chỉ chuyện của Tiểu Bùi gia thôi ?"
Tạ tổng quản giật . Ngoài Tiểu Bùi gia thì còn...
À đúng ! Chủ nhân của Tĩnh Tư Cư!
"Tam gia cứ yên tâm một trăm phần trăm." Tạ tổng quản vội cam đoan: "Danh tiết của cô nương nhà quan trọng ngàn vàng. Lão nô sẽ răn đe kỹ đám , đứa nào dám hó hé nửa lời bất lợi về Yến cô nương, lão nô sẽ đ.á.n.h gãy chân nó."
"Ngươi việc thì yên tâm ."
Tạ Tri Phi nở một nụ "hòa ái dễ gần" đến rợn với Tạ tổng quản.
"Đi , cho mạnh tay . Nếu thì cái ghế dọn phân ở trang trại ngoại thành đang chờ Tạ Tiểu Hoa ngươi đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-255-han-thi-sao.html.]
Tạ Tiểu Hoa: "..." Lạnh sống lưng.
...
Có một vẫn bình thản việc của , bỏ ngoài tai lời đồn đại thị phi.
Sau khi chép xong mấy trang kinh Phật, Yến Tam Hợp gọi Lý Bất Ngôn bế trở giường trúc. Chân đang thương, thể để buông thõng lâu quá, kê cao lên mới .
"Lúc Tĩnh Trần những dòng , tâm trạng bà tĩnh cho lắm." Yến Tam Hợp xoa cổ tay mỏi nhừ: "Bà đang dùng thư pháp để trấn áp cảm xúc trong lòng."
Lý Bất Ngôn: "Giống như ngươi bây giờ hả?"
Yến Tam Hợp gật đầu: "Thế nên ngươi xem , nét chữ của bà , nhất là nét thu bút, gấp gáp và sắc cạnh. Nếu tâm trạng bình hơn, chắc chắn bà còn hơn thế nhiều."
Lý Bất Ngôn nghiêng đầu ngắm nghía mãi mà vẫn chẳng hiểu "thu bút gấp gáp" là cái quái gì.
Phán đoán của Tạ Tam gia quả nhiên chính xác, Tĩnh Trần xuất từ danh gia vọng tộc.
Yến Tam Hợp: "Lát nữa ngươi một chuyến, nhờ điều tra xem mười tám năm , ở kinh thành tiểu thư khuê các phu nhân nhà quan nào xuất gia tu ."
"Không cần phiền , tự đến kìa."
Lý Bất Ngôn đẩy cửa sổ , với bóng đang bên ngoài: "Tam gia , lén chân tường nhà khác hành vi của bậc quân tử."
Tạ Tri Phi bình thản đáp trả: "Lý cô nương giống quân t.ử ?"
Lý Bất Ngôn: "..." Không giống quân tử, giống phường trộm hương cướp ngọc thì .
Tạ Tri Phi thẳng mắt Yến Tam Hợp: "Ta cho của Binh Mã Tư điều tra ."
Yến Tam Hợp giấu vẻ ngạc nhiên, ánh mắt ánh lên sự tán thưởng.
"Kinh thành tuy lớn nhưng những gia đình quyền quý cũng chỉ vài trăm hộ. Không quá ba ngày chắc chắn sẽ kết quả." Tạ Tri Phi tiếc nuối: "Chỉ tiếc là bức họa chân dung của Tĩnh Trần, nếu thì còn nhanh hơn nhiều."
"Vất vả cho ngươi , cảm ơn nhé."
Yến Tam Hợp lời cảm ơn chân thành, nhưng vẫn cảm thấy đủ: "Yến Tam Hợp, chỉ một câu cảm ơn nhẹ tênh thế thôi ?"
Có quả táo xanh tiền lệ, Yến Tam Hợp đoán sẽ đưa yêu cầu gì quá đáng: "Nói , thế nào mới là nhẹ tênh?"
"Vậy thì..."
Khóe miệng Tạ Tri Phi nhếch lên, vẻ mặt xa hiện rõ: "Nói cho , tại nàng từ chối Tiểu Bùi gia?"
Yến Tam Hợp trả lời ngắn gọn, dứt khoát: "Không thích, trèo cao, chịu ấm ức."
"Không để ai chịu ấm ức?"
"Chính ."
"Không thích ai?"
"Hắn!"
Yến Tam Hợp , ánh chiều tà nhuộm vàng gương mặt tuấn tú, khiến nét của rạng rỡ dịu dàng: "Tam gia còn hỏi gì nữa ?"
Tam gia đưa tay xoa mũi, tủm tỉm.
Cười đến mức vững.
Cảm giác giống như đang cất giấu một món bảo bối quý giá, bỗng dưng khác nhòm ngó suýt cướp mất. Kết quả là một hồi náo loạn, món bảo bối vẫn ngoan ngoãn trong lòng .
"Hết câu hỏi ."
Tạ Tri Phi cố nén , nghiêm trang : "Trên đường về, nghĩ giúp nàng vài trường hợp sử dụng thanh la, nàng thử ?"
Yến Tam Hợp kịp trả lời, Lý Bất Ngôn trừng mắt.
Trên đường về thì lo sốt vó chuyện của Yến Tam Hợp và Tiểu Bùi gia, còn tên Tạ Tam gia rảnh rỗi nghĩ mấy thứ ư?
"Muốn , ngươi !"
"Tang lễ, mai táng, cưới hỏi đều dùng đến thanh la. Ngoài , Hoàng đế vi hành, quan lớn xuất môn cũng cần chiêng trống mở đường. Tú tài thi đỗ, nhà hỉ sự tang sự cũng đều gõ thanh la. Ngay cả đám mãi võ sơn đông bán t.h.u.ố.c dạo ngoài đường cũng dùng thanh la để thu hút sự chú ý."
Tạ Tri Phi tiếp tục: " , hát kịch cũng dùng thanh la nhỏ và trống. Tiếng la tiếng trống cùng vang lên là báo hiệu mở màn một vở kịch. Đợi chân nàng khỏi, hôm nào đó sẽ đưa nàng hát kịch."
Câu cuối cùng Yến Tam Hợp để ngoài tai, đầu óc nàng đang xoay chuyển liên tục.
Nơi thể thấy tiếng thanh la quá nhiều. Vậy tiếng thanh la nào mới là thứ khiến Tĩnh Trần khắc cốt ghi tâm, đến mức biến thành tâm ma đây?
"Ô kìa, trùng hợp thế, Tam cũng ở đây ?"
Trùng hợp cái con khỉ, đây gọi là âm hồn bất tán thì .
Ánh mắt Tạ Tri Phi sắc lạnh như dao, nhưng khi thì bằng nụ xã giao hòa nhã: "Nhị ca đấy , lâu gặp!"