Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 257: Hận không?
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:17:04
Lượt xem: 281
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ phủ một đêm ồn ào náo loạn cuối cùng cũng yên tĩnh trở .
Tạ tổng quản lê đôi chân mỏi nhừ về viện của .
Gã sai vặt tín sớm chuẩn nước nóng và cơm canh, thấy về liền hỏi: "Tổng quản tắm rửa dùng cơm ạ?"
"Người ngợm hôi rình thế , tắm rửa ."
"Vâng!"
Tạ tổng quản bước thùng tắm, nước tràn lênh láng khắp sàn.
Thoải mái quá!
Hắn thốt lên ba chữ thì một thanh nhuyễn kiếm lạnh toát kề ngay cổ.
Tạ tổng quản sợ đến run b.ắ.n , m.á.u trong như đông cứng .
"Đừng sợ, là , Lý Bất Ngôn đây."
Tạ tổng quản , trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc.
Lý Bất Ngôn trừng mắt một lúc mỉm : "Ta hỏi ngươi một câu, tổng quản đại nhân cứ thành thật trả lời thì sẽ bình an vô sự."
Tạ tổng quản nuốt nước bọt đ.á.n.h ực một cái: "Nếu trả lời thì ?"
Lý Bất Ngôn khẩy: "Vậy Tạ tổng quản sẽ trở thành Từ Thịnh thứ hai đấy, thử ?"
Cái đồ bà chằn .
Tạ tổng quản cúi xuống hạ bộ của , thầm nghĩ thứ dùng còn , thể để ngươi cắt phăng ?
"Hỏi !"
"Tam gia và Nhị gia Tạ phủ rốt cuộc thù oán gì?"
Tạ tổng quản quả thực dở dở .
Làm căng thế , còn tưởng nàng tra hỏi bí mật kinh thiên động địa gì, ai dè là chuyện cỏn con .
"Một là đích, một là thứ; một cưng chiều, một ghẻ lạnh, thế chẳng đủ để kết oán ?"
"Tạ tổng quản, ngươi tưởng là trẻ lên ba chắc?" Lý Bất Ngôn ấn mạnh thanh kiếm cổ thêm một chút.
"Ngươi... ngươi vội cái gì chứ?" Cả Tạ tổng quản run lẩy bẩy: "Ta bảo là tiếp ?"
"Nói mau!"
"Hồi nhỏ Tam gia từng bệnh thập t.ử nhất sinh, là do Nhị gia giở trò âm hiểm, khiến Tam gia dầm mưa rét suốt nửa canh giờ." Tạ tổng quản kể : "Với thể trạng yếu ớt của Tam gia lúc đó thì đừng là dầm mưa, chỉ cần mặc phong phanh một chút thôi cũng đủ ốm ."
Tạ tổng quản nhớ mãi hình ảnh Tam gia ướt sũng như chuột lột, lạnh đến mức run cầm cập, sắc mặt tái xanh.
Nhìn thấy , Tam gia thều thào như tiếng muỗi kêu: "Tiểu Hoa, lạnh quá, ngươi ôm một cái ."
Tim Tạ tổng quản đau như ai bóp nghẹt, vội lao tới ôm chầm lấy Tam gia, cắm đầu cắm cổ chạy như bay về nhà.
Suốt dọc đường , Tạ tổng quản cảm giác như đang ôm một tảng băng trong lòng, chẳng cảm nhận chút ấm nào.
Từ đó về , mối thù mới kết sâu như .
Tạ tổng quản thở dài: "Cũng vì thế mà Lão gia và Lão phu nhân đều ưa Nhị gia, đứa trẻ tâm địa quá âm độc."
Nếu đúng là chuyện như thật...
Thì lát nữa về nhắc nhở tiểu thư tránh xa lão nhị nhà họ Tạ một chút.
Lý Bất Ngôn thu kiếm về: "Tạ tổng quản, hóa tên thật của ngươi là Tạ Tiểu Hoa !"
"Ngươi... ngươi... ngươi..." Tạ tổng quản tức đến run , thầm rủa nếu ngươi còn dám gọi thêm một tiếng nữa, ông đây sẽ đào mả tổ tiên nhà ngươi lên.
"Cái tên đặt sai ." Lý Bất Ngôn liếc xuống mặt nước: "Phải gọi là Tạ Hùng Vĩ mới đúng chứ."
Tạ tổng quản: "Hả?"
"Đắc tội , ngài đừng để bụng nhé." Lý Bất Ngôn giắt nhuyễn kiếm thắt lưng: "Sau sẽ giúp ngươi mặt tiểu thư và Tam gia, thật nhiều lời ý luôn."
"Ta cần ngươi giúp chắc..." Lời còn dứt thì bóng mắt biến mất dạng, chỉ còn một cơn gió nhẹ. Tạ tổng quản giật kinh hãi.
Con nha đầu c.h.ế.t tiệt vô pháp vô thiên, con ranh con đê tiện...
Tạ tổng quản c.h.ử.i rủa một hồi chợt nhớ điều gì, cúi đầu xuống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-257-han-khong.html.]
Hề hề, con mắt cũng tinh đời đấy chứ.
Chẳng là hùng vĩ !
...
Cổ Nguyệt Lâu là tửu lâu chuyên món chay nổi tiếng nhất kinh thành.
Chưởng quầy nơi vốn xuất là hòa thượng, tục mở tửu lâu .
Lầu ba tầng, tầng một đón khách vãng lai, tầng hai là các phòng riêng trang nhã, còn tầng ba thì cứ tiền là đặt chỗ, mà phận quan chức sắc.
Tạ Bất Hoặc theo chân tiểu nhị lên đến tầng ba, đẩy cửa bước một gian phòng, lập tức cảm nhận luồng khí lạnh ập mặt.
Bốn mắt .
Đỗ Y Vân dậy mỉm : "Nhị ca, lâu gặp, mau ."
Tạ Bất Hoặc xuống đối diện, năng gì, ánh mắt con gái mặt lạnh lùng cũng chẳng vồn vã.
Tiểu nhị bưng rượu và thức ăn lên, khi bày biện xong xuôi, tỳ nữ Nghê Nhi cũng ý lui ngoài.
Lúc , Đỗ Y Vân mới : "Nhị ca, rượu hoa quế ở đây nổi tiếng lắm, kính một chén."
Tạ Bất Hoặc khẩy hai tiếng.
Người trong nhà thì đang ghen ăn tức ở với .
Còn thì đủ bản lĩnh uống rượu đàm đạo chuyện trời biển với đàn ông .
Hắn nâng chén rượu lên, chạm nhẹ chén của Đỗ Y Vân uống cạn một .
Đỗ Y Vân đặt chén rượu xuống, giọng dịu dàng: "Nhị ca, thật lòng với , hận Tạ Tri Phi."
Tạ Bất Hoặc tự rót cho một chén nữa, chậm rãi : "Hận cưới ?"
Giọng Đỗ Y Vân yếu ớt: "Hận lòng đổi quá nhanh."
"Lòng đàn ông vốn dễ đổi ." Tạ Bất Hoặc chằm chằm chén rượu trong tay, nhạt: "Sáng nắng chiều mưa là chuyện thường tình, chẳng lẽ Y Vân ?"
"Nhị ca hận ?" Đỗ Y Vân trả lời mà hỏi ngược .
"Rõ ràng là học giỏi nhất trong ba , mà đến tư cách tham gia khoa cử cũng tước đoạt, suốt ngày giao du với đám thương nhân đầy mùi tiền, tính toán chi li từng đồng từng cắc."
Tạ Bất Hoặc lạnh lùng nàng.
"Muội tin rằng với tài năng của Nhị ca, chỉ cần quan thì tiền đồ chắc chắn sẽ xán lạn."
Vẻ mặt Đỗ Y Vân thoáng buồn: " thế gian vốn dĩ bất công, cái danh phận con thứ đè nặng khiến Nhị ca cả đời ngẩng mặt lên , cam tâm ?"
Tạ Bất Hoặc vẫn giữ vẻ mặt lạnh băng, khiến đoán hỉ nộ ái ố.
"Cho dù Nhị ca cam tâm, thế còn Liễu di nương thì ? Uyển Xu thì ?"
Tạ Bất Hoặc bỗng cau mày.
Cái nhíu mày qua mắt Đỗ Y Vân.
"Luận về nhan sắc, khí chất, sự thông minh bản lĩnh, Liễu di nương điểm nào thua kém phu nhân , mà lúc nào cũng nhún nhường, khép nép mặt bà , dám vượt quá phận sự nửa bước." Đỗ Y Vân lắc đầu buồn: "Uyển Xu càng đáng tiếc hơn, một cô nương xinh , dịu dàng đến thế mà chỉ vì hai chữ 'thứ nữ' mà chuyện hôn nhân đại sự ..."
Nói đến đây, nàng đột ngột chuyển hướng: "Muội thật sự thấy bất bình cho , ngay cả một Yến Tam Hợp lai lịch bất minh cũng thể đè đầu cưỡi cổ ."
Vẻ mặt Tạ Bất Hoặc thoáng chút kinh ngạc.
"Không giấu gì Nhị ca, chuyện của Tiểu Bùi gia cả ." Đỗ Y Vân thở dài: "Chuyện đây, xứng đôi lứa với Tiểu Bùi gia lẽ là Uyển Xu chứ Yến Tam Hợp."
"Cho nên..." Cuối cùng Tạ Bất Hoặc cũng lên tiếng: "Ý của Y Vân là..."
"Nhị ca là thông minh, mà thông minh thì nên chuyện của thông minh."
Đỗ Y Vân tươi như hoa : "Muội gọi một tiếng Nhị ca là thật lòng coi như một nhà.
Bữa cơm hôm nay, dốc hết bầu tâm sự với , chi bằng Nhị ca hãy thử suy nghĩ xem bản thực sự gì."
"Vậy ?" Giọng Tạ Bất Hoặc hờ hững: "Thứ liệu chắc chắn đạt ?"
"Có đạt thì khó lắm."
Đỗ Y Vân khẳng định: " Nhị ca chỉ cần nhớ một điều, và Đỗ gia lưng sẽ luôn dốc sức hỗ trợ ."
---