Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 258: Diễn kịch

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:17:05
Lượt xem: 266

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Yến Tam Hợp "lai lịch bất minh" lúc đang thẫn thờ bộ y phục của Tĩnh Trần treo giá áo.

Giữa một quý phu nhân và một ni cô, cách là cả một vùng biển sâu thăm thẳm.

Chắc chắn biến cố kinh thiên động địa nào đó xảy trong vùng biển mới thể kết nối hai phận với .

Và cơn sóng gió , lẽ chính là tâm ma của Tĩnh Trần.

Tiếng động trong phòng kéo Yến Tam Hợp bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.

Lý Bất Ngôn suýt chút nữa thì lao bổ nàng: "Tam Hợp, ngờ Nhị gia là loại như thế."

"Loại nào?"

Lý Bất Ngôn vắn tắt kể sự tình.

Yến Tam Hợp xong, trầm ngâm hồi lâu mới : "Ân oán là chuyện riêng của họ, chúng cứ giữ thái độ như , cần lạnh nhạt cũng chẳng cần vồn vã. À, trong tay chúng còn bao nhiêu bạc?"

"Sao tự nhiên hỏi chuyện tiền nong?" Lý Bất Ngôn tò mò: "Xưa nay ngươi chỉ kiếm tiền, chứ bao giờ quan tâm xem bao nhiêu tiêu pha thế nào ."

"Ra ngoài thuê nhà ở ."

"Muốn dọn ngoài ?" Lý Bất Ngôn ranh mãnh: "Không sợ Lão phu nhân và Lão gia chạy tới lóc ỉ ôi với ngươi ?"

"Cứ chuẩn ." Yến Tam Hợp đáp: "Đợi giải xong tâm ma cho Tĩnh Trần thì chúng chuyển ngay."

Quan trọng nhất là nàng nhận lời điều tra vụ án Trịnh phủ. Vụ án một khi đụng , chừng sẽ liên lụy đến cả Tạ phủ.

Tính nàng vốn thế, khác thể nợ ân tình của nàng, nhưng nàng nợ ân tình của khác thì ăn ngủ yên!

"Bạc thì dư sức." Lý Bất Ngôn hạ giọng: "Chưa tiêu đến bao nhiêu . Chúng cứ mua một căn nhà nhỏ, loại hai cửa , thuê thêm vài nha , gia nhân về hầu hạ là ."

Yến Tam Hợp vốn mù tịt về mấy chuyện vặt vãnh : "Ngươi tự quyết định !"

"À đúng , lúc nãy ngang qua viện Thế An, định bụng vài câu với Tam gia, ngươi đoán xem thế nào?"

"Thế nào?"

"Tam gia lành của chúng tót Câu Lan hát ."

Lý Bất Ngôn đưa tay chống cằm: "Ta thật hiểu nổi, là do nhịn mấy ngày chịu nổi, là cố tình diễn kịch cho thiên hạ xem nữa?"

"Diễn kịch cho khác xem là một lẽ, còn lẽ thứ hai là..." Yến Tam Hợp nhạt: "Cũng cần an ủi trái tim đang rỉ m.á.u của Bùi đại nhân chứ."

...

Trái tim tổn thương của Bùi đại nhân chỉ cần Tạ Tam gia an ủi, mà còn cần rượu ngon để giải sầu, và đương nhiên thể thiếu các tiểu nương t.ử xinh vây quanh.

Lần đầu tiên trong đời rung động một cô nương, thế mà cái gọi là môn đăng hộ đối cản trở. Nào là gìn giữ danh tiếng cao môn đại tộc, nào là dòng dõi y gia hiển hách, tất cả những thứ đó đối với Tiểu Bùi gia lúc chỉ là gánh nặng ngàn cân.

Suốt ba ngày liền, Bùi đại nhân và Tạ Tam gia say bí tỉ ở Lệ Xuân viện.

Hai ban ngày thì ngủ li bì, đêm đến đàn ca sáo nhị tưng bừng. Tiểu Bùi gia và Tạ Tam gia còn bày trò cá cược ngay tại Lệ Xuân viện.

Cược cái gì?

Cược xem vị khách tiếp theo bước Lệ Xuân viện bằng chân trái chân .

Cược xem Lưu đại nhân thể trụ bao lâu bên cạnh tiểu nương tử.

Cược xem tối nay Hầu thế t.ử sẽ gọi tiểu nương t.ử tiểu quan nhân.

Có nực cơ chứ! Quá là nực !

Nhất là Tam gia Tạ phủ, vết bầm tím nơi khóe mắt còn tan hết, đúng là "khỏi vòng cong đuôi", chẳng khác gì tên Từ Thịnh "thiến" .

Đến tối ngày thứ tư, hai vị lão gia Bùi, Tạ đích đến tận Lệ Xuân viện xách cổ lôi về.

Nghe đồn Bùi lão gia bộ dạng bê tha của Tiểu Bùi gia, tức khí quá tát cho một cái nổ đốm mắt.

Tạ lão gia thì nho nhã hơn chút, sai trói gô Tạ Tam gia mang về nhà dạy dỗ.

Ai bảo cứ rồng sinh rồng, phượng sinh phượng? Nhìn hai vị công t.ử bột mà xem, đúng là bùn loãng trát tường, sớm muộn gì cũng phá sạch cơ nghiệp tổ tông để thôi.

Tạ Tam gia về đến nhà, tắm rửa quần áo sạch sẽ, ngợm thơm tho chạy tót sang Tĩnh Tư Cư.

Yến Tam Hợp nhốt trong phòng suốt ba ngày, giờ thấy con chim bay trời, con chuột chạy đất con cá bơi nước cũng thấy thèm thuồng sự tự do.

Thấy Tạ Tri Phi đến, đầu tiên nàng cảm thấy trông cũng dáng con , mắt mũi đàng hoàng, thế nào cũng thấy thuận mắt.

Chưa đợi Tạ Tri Phi kịp ấm chỗ, nàng hỏi dồn: "Sao , điều tra ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-258-dien-kich.html.]

Tạ Tri Phi uống rượu suốt ba ngày, mũi mùi men nồng nặc, lúc ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c dán thoang thoảng Yến Tam Hợp, chẳng hiểu thấy thơm lạ lùng.

Hắn kéo ghế trúc xích gần, hít sâu một : "Trong vòng mười tám năm trở đây, nữ t.ử thuộc dòng dõi vương hầu tướng quân, quan , thương nhân giàu ở kinh thành xuống tóc tu tổng cộng là tám mươi sáu ."

Yến Tam Hợp: "Nói tiếp ."

Tạ Tri Phi vẻ mặt sốt ruột của nàng, buồn : "Trong tám mươi sáu , bốn mươi bảy vẫn còn sống."

Yến Tam Hợp nhẩm tính nhanh: "Vậy còn ba mươi chín ."

Tạ Tri Phi: "Trong ba mươi chín , chín tục."

Yến Tam Hợp: "Còn ba mươi ."

Tạ Tri Phi: "Trong ba mươi , mười năm mươi tuổi, mười bốn mươi tuổi."

Yến Tam Hợp: "Còn chín ."

Tạ Tri Phi: "Trong chín , bảy đều qua đời trong năm nay."

Yến Tam Hợp giật : "Vậy chỉ còn hai ."

Tạ Tri Phi: "Hai còn , một ở am Long Tuyền bế quan ngoài, một ở viện Vân Tháp lánh đời."

Yến Tam Hợp sững sờ Tạ Tri Phi, cõi lòng lạnh toát.

Một lúc , nàng cố vớt vát hy vọng: "Tam gia, liệu ngươi bỏ sót ai ?"

Tam gia đáp, chỉ hất hàm về phía Chu Thanh đang lưng.

Chu Thanh lên tiếng: "Hồi bẩm Yến cô nương, mấy ngày nay ngoài của Ngũ thành Binh Mã Tư, Tam gia còn nhờ cậy cả các bên Cẩm Y Vệ giúp sức, tuyệt đối thể bỏ sót ai ạ."

Ánh mắt Yến Tam Hợp dừng Tam gia, lộ vẻ áy náy.

Vậy là phán đoán của nàng sai ?

thể chứ?

Biết chữ, đôi tay trắng trẻo mịn màng, khí chất thoát tục, rõ ràng chỉ những xuất cao môn đại hộ mới .

"Vậy khả năng nào nàng chồng bỏ, đó mới xuất gia ?"

Tạ Tri Phi: "Trong tám mươi sáu , năm hưu thê."

Yến Tam Hợp: "Còn một khả năng nữa, liệu gia đình Tĩnh Trần bãi quan hoặc tịch biên gia sản?"

Câu khiến Tạ Tri Phi giật : "Có khả năng đó."

"Thật ?" Ánh mắt Yến Tam Hợp bỗng chốc sáng bừng lên.

"Có thật!" Tạ Tri Phi khẳng định: "Khả năng bãi quan thì thấp hơn, còn khả năng tịch biên gia sản thì cao hơn."

Yến Tam Hợp hỏi dồn: "Ý ngươi là ?"

Tạ Tri Phi giải thích: "Đàn ông bãi quan đồng nghĩa với việc gia cảnh sa sút, nghèo túng. nghèo túng đến cũng ít ai dám vứt bỏ vợ con tào khang, trừ phi Tĩnh Trần chỉ là phận tỳ ."

Yến Tam Hợp gật đầu: "Ừ."

"Còn nếu tịch biên gia sản, nữ quyến thường sẽ rơi mấy trường hợp : hoặc là cùng xử tử, hoặc là lưu đày. Những trẻ tuổi, xinh thì đưa Giáo Phường Ti." Tạ Tri Phi tiếp tục: "Lớn tuổi hơn chút thì bán nô tỳ. Còn một khả năng nữa là quen mua ."

Yến Tam Hợp chợt cảm giác như tìm thấy ánh sáng cuối đường hầm: "Được quen mua , nhưng lâm đường cùng nên đành xuất gia ni cô?"

Tạ Tri Phi chút do dự gọi: "Chu Thanh?"

"Gia cứ phân phó."

"Chuyện bãi quan, tịch biên gia sản mười tám năm khó tra cứu, Lại bộ đều ghi chép tỉ mỉ." Tạ Tri Phi : "Ta nhớ đại ca một đồng môn đang nhậm chức ở Lại bộ. Ngươi sang Hàn Lâm viện một chuyến, nhờ đại ca giúp đỡ xem ."

"Vâng!"

"Khoan , Chu Thanh." Yến Tam Hợp gọi giật : "Phiền ngươi nhắn với Tạ đại gia, tra cứu thêm cả thời gian vài năm mười tám năm đó nữa."

"Yến cô nương, cụ thể là thêm mấy năm nữa ạ?"

"Năm năm."

"Đợi chút." Lần lên tiếng là Tạ Tam gia.

Tam gia liếc cái chân đau của Yến Tam Hợp: "Lúc ngoài, tiện đường gọi Tạ Tiểu Hoa đây."

---

 

Loading...