Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 266: Hoa khôi (2)

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:13
Lượt xem: 262

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong thủy tạ.

Tạ Nhi Lập chắp tay hành lễ: "Điện hạ."

Triệu Diệc Thời ôn hòa : "Mộ Bạch cần đa lễ, mau ."

"Mộ Bạch" là tên tự của Tạ Nhi Lập, ít, Thái Tôn điện hạ gọi mật như khiến Tạ Nhi Lập thấy ấm lòng, thần sắc càng thêm cung kính.

"Thực hiện hạ sách thật sự là hành động bất đắc dĩ, mong Mộ Bạch chớ trách."

"Điện hạ thế?" Tạ Nhi Lập đầu lão tam: "Chỉ sợ tài sơ học cạn, thơ từ giúp gì lớn hỏng đại sự của điện hạ thôi."

"Mộ Bạch khiêm tốn , cứ hết sức , còn theo ý trời, xem tiểu nương t.ử phúc phận thôi."

"Điện hạ đúng."

Tạ Nhi Lập miệng nhưng trong lòng thực nhẹ nhõm. Tuy học đạo Khổng Mạnh, khoa cử cũng thi thơ từ ca phú, nhưng thời niên thiếu phụ rèn giũa, cũng từng nghiên cứu phương diện , trong lòng vẫn nắm chắc bảy tám phần. Huống chi chỉ là giúp tranh hoa khôi. Thơ của nữ t.ử đến mấy cũng chỉ quanh quẩn chút tình cảm khuê các, nỗi oán sầu khuê phòng mà thôi.

Trong lòng Triệu Diệc Thời cũng nghĩ như . Hắn từ nhỏ theo học bên cạnh bệ hạ, học đạo quân vương, học đạo trị nước. Thi từ ca phú đối với chẳng qua chỉ là thú vui học đòi văn vẻ của thư sinh. Thái phó tài, tứ thư ngũ kinh làu thông, thi từ ca phú cũng tinh tường. Hắn học năm sáu phần thì ít nhất cũng lĩnh hội một hai. Một hai phần dùng để tranh hoa khôi là đủ .

Thẩm Trùng đẩy cửa : "Điện hạ, hỏi thăm , đề là dùng bốn mùa thơ hoặc phú."

Triệu Diệc Thời trầm ngâm một lát: "Cũng khó, Mộ Bạch cho rằng thế nào?"

"Quả thật khó!"

Hai gì nữa, đều nhíu mày trầm tư. Bên cạnh, Tạ Tri Phi thấy hai đều tính thì yên tâm. Hắn biếng nhác dựa cửa sổ, vẫy vẫy Thẩm Trùng: "Phái ngóng thử xem vòng thứ hai ai hơn ai."

Thẩm Trùng: "Tam gia, phái ."

...

Phía bên thủy tạ.

"Vương gia, vòng đầu tiên Lan Hinh đầu. Cầm kỹ mới kết thúc, Lan Hinh bất phân thắng bại với một cô nương tên Trúc Hương."

Tôn Phù : "Vòng thi từ cuối cùng, mấy ngày tiểu nhân cũng báo cho Lan Hinh đề, nàng chuẩn từ sớm. Thơ nàng cũng xem , khá là xuất sắc, xin Vương gia cứ yên tâm."

Triệu Ngạn Tấn: "Ngươi việc bổn vương yên tâm."

Tôn Phù lấy trong n.g.ự.c một tờ giấy: "Đây là thơ tiểu nhân chuẩn cho Vương gia. Lan Hinh chỉ cần thấy bài thơ sẽ mời Vương gia phòng."

Triệu Ngạn Tấn ném tờ giấy cho bên cạnh: "Sao chép nữa cho , chữ ."

Tôn Phù ôm quyền: "Tiểu nhân chúc mừng Vương gia , chúc mừng Vương gia ôm mỹ nhân về."

Nam nhân mà, cả đời chỉ theo đuổi hai thứ: Một là thiên hạ, hai là mỹ nhân.

"Đi, bảo bọn họ mau lên, đừng lề mề lãng phí thời gian của bổn vương."

"Vâng!"

...

Tạ Tri Phi khỏi thủy tạ, thẳng đến sân khấu. Bùi Tiếu thấy y trở về mới yên tâm. Hai vô cùng ăn ý đưa tay xuống gầm bàn, kẻ đưa nhận. Bùi Tiếu nhận đồ chẳng dám chậm trễ, thẳng đến nhà xí.

Tạ Tri Phi lo lắng đề phòng cả buổi tối, lúc mới tâm trí xuống uống ngụm . Trong cảnh ồn ào như thế, đột nhiên nhớ Yến Tam Hợp. Nha đầu đang ở nhà gì nhỉ? Có đang chống cằm ngóng trông bọn họ trở về ? Lý Bất Ngôn ở bên cạnh, nàng quen ?

Vòng thi đấu thứ ba là thơ phú, chủ đề bốn mùa, trong thời gian một tuần , ba vị tiểu nương t.ử ai xong thì mời đến đài.

Quy tắc tuyên bố xong, các thư sinh bên bắt đầu nghị luận.

"Bốn mùa xuân hạ thu đông, từ xưa đến nay thơ phú dạng quá nhiều, ba vị tiểu nương t.ử thể ý tưởng gì mới mẻ ."

"Ta thấy khó đấy!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-266-hoa-khoi-2.html.]

"Xuân hoa, hạ nguyệt, thu mưa, đông tuyết. Hai mùa dễ nhất là mùa xuân và mùa thu."

"Bởi vì cái gọi là xuân thương thu bi, các tiểu nương t.ử chỉ cần nắm bắt hai chữ bi thương là thắng một nửa ."

"Theo thì đề thật chẳng ho gì, chi bằng lấy đề trường phù dung cho các nàng , để các nương t.ử tả chuyện mây mưa ở Vu Sơn."

"Ha ha ha ha..."

Chúng thư sinh rầm rộ.

...

Tiểu Bùi gia cả đời bao giờ cảm thấy thời gian trôi qua lâu như thế. Người ? Sao còn tới?

Đang đợi đến lòng như lửa đốt thì nọ vung vẩy hai tay tới, mặt mũi còn đầy vẻ tò mò. Nhìn ngang ngó dọc, chỉ thiếu nước thốt lên "Mới mẻ thật, hóa nhà xí nam lớn như ".

"Được Lý đại hiệp, đừng nữa." Tiểu Bùi gia vội nhét hai tờ giấy tay nàng: "Mau đưa cho tên Hương gì đó . Nhớ kỹ, bảo học thuộc sót một chữ nào."

"Vội gì?" Lý đại hiệp tới bên ánh nến: "Ta xem ."

Nàng còn xem nữa? Tiểu Bùi gia tức c.h.ế.t: "Được bà cô ơi, ngươi cũng hiểu , đừng lỡ thời gian nữa."

Bà cô nọ chẳng thèm để ý đến , thong thả mở một tờ giấy, đó mở tờ khác... Sau đó, nàng nhíu mày, buông nhẹ hai chữ: "Chỉ thế thôi ?"

"Chỉ thế thôi ?" Ta nhầm chứ? Không, chắc chắn là nhầm . Nàng chỉ là một cô ngốc đ.á.n.h đấm, thể thốt mấy chữ ngạo mạn .

"Xem xong ?"

"Đi đây!"

Lý Bất Ngôn cất tờ giấy, chẳng năng gì thêm mà chạy như bay. Đây mới là thái độ việc nên chứ! Tiểu Bùi gia chỉnh xiêm y mới khỏi nhà xí.

Trở bàn vuông, Tạ Tri Phi nhướng mày với : Ổn thỏa ? Bùi đại nhân ném cho cái biểu cảm "Tạ Ngũ Thập, ngươi con tin ".Tạ Tri Phi đưa chung qua: "Không tin ngươi, mà là tin vị Lý đại hiệp ."Bùi Tiếu thế thì trong lòng đột nhiên bất an: hùng sở kiến lược đồng!

"Mau xem kìa, tiểu nương t.ử ."

"Là Lan Hinh."

"Mới bao lâu chứ?"

"Cô nương múa , đàn , nếu thơ mà hơn một bậc thì danh hiệu hoa khôi năm nay chắc chắn về tay nàng ."

"Theo thấy là danh xứng với thực."

"Mau , nàng cầm bút ."

Trên sân khấu, Lan Hinh cầm bút, tay thoăn thoắt cuộn trục dài, gần như ngừng nghỉ, liền mạch lưu loát. Hai tỳ nữ chờ mực khô giăng ngang cuộn trục . Một thư sinh đến gần từng câu từng chữ...

"Một nữ t.ử thể bài thơ tinh diệu tuyệt luân như thế, thật tài tình!"

"Cực kỳ kinh khí!"

" là tuyệt phẩm!"

"Xuất sắc!"

"Không lo lắng, thắng chắc ."

Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu , đồng thời mặt ủ mày chau: Không lo lắng, thua chắc .

Tuy rằng bọn họ dốt đặc cán mai khoản thơ phú, nhưng vẫn phân biệt dở. Thật thể tin nổi, bài thơ của Lan Hinh rõ ràng vượt xa trình độ của Hoài Nhân và đại ca , dù đặt trong đám thư sinh cũng là nhân tài kiệt xuất.

Xong . Thật phí công, còn chậm trễ chính sự.

---

 

Loading...