Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 267: Hoa khôi (3)
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:14
Lượt xem: 241
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có viên ngọc quý Lan Hinh phía , bài thơ của Băng Thanh tiếp theo chẳng hề tạo gợn sóng nào, những thư sinh khó tính cũng lười mở miệng bình phẩm.
Tin tức sân khấu ngừng truyền tới hai nhà thủy tạ. Một nơi vui vẻ. Một nơi trầm mặc lời.
"Vị cuối cùng, Trúc Hương cô nương."
Trúc Hương mặc áo trắng bước , ai lúc tim nàng đập mạnh cỡ nào, bắp chân co rút từng cơn. Nàng tới bàn sách, , theo bản năng đầu về phía màn.
"Đã hai lượt , tiểu nương t.ử còn thơ?"
"Tiểu nương t.ử là sợ thơ , sợ đám sách chúng chê chứ gì!"
"Thế mới , đám các ngươi lo tích chút khẩu đức ."
"Tiểu nương t.ử đừng sợ, phía chúng cũng chê, sách đối xử bình đẳng, hoa khôi thì cũng bảng nhãn mà."
Trúc Hương xoay hít một thật sâu, bàn tay nhỏ nhắn nhấc bút...
Bùi Tiếu tự rót cho chén rượu: Huynh , tài nghệ bằng , uống rượu , đừng nghĩ nữa. Tạ Tri Phi một cạn sạch: Vẫn nghĩ xem lát nữa an ủi Hoài Nhân và đại ca thế nào chứ. Bùi Tiếu bĩu môi: Còn an ủi cái gì, thua một nữ nhân, mất mặt c.h.ế.t ! Tạ Tri Phi giơ nắm đ.ấ.m to như bao cát: Có tin đ.á.n.h ngươi ? Bùi Tiếu lườm : Ngươi còn mặt mũi nào đ.á.n.h ? Tạ phủ là dòng dõi thi lễ, chỉ ngươi là võ biền. Sao lo học thi từ ca phú ? Tạ Tri Phi khinh bỉ: Bùi gia là thế gia y d.ư.ợ.c chẳng cũng đẻ nghịch t.ử là ngươi ?
Hai đấu mắt một hồi, cuối cùng đồng thời thở dài, vỗ vai đối phương. Anh đừng chê , đừng chê , hòa nhé!
"Mau xem kìa, Trúc Hương tiểu nương t.ử xong ."
"Người xướng thơ !"
Thư sinh xướng thơ chậm rãi tới gần, hắng giọng: "Thấm Viên Xuân - Tuyết."
Hả? Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu ngẩng phắt đầu lên sân khấu. Không đúng, Hoài Nhân và đại ca hình như cái .
"Bắc quốc phong quang, Ngàn dặm băng ngưng, Vạn dặm tuyết đổ."
Thư sinh chấn động trong lòng, mắt dường như hiện cả một vùng trời đất mênh mang. Hai chữ "Bắc quốc" mang cảm giác tang thương cổ kính hào hùng, mở đầu thật ấn tượng.
"Núi múa rắn bạc, Đồi tựa voi phi, Muốn so cao thấp với trời già."
Thư sinh kinh hãi. "Trường Thành trong ngoài, Chỉ một màu trắng xóa; Dòng Hoàng Hà , Đã ngừng bặt dòng khơi."
Điểm kỳ diệu là câu "Muốn so cao thấp với trời già". Nếu câu là bút tích của nam nhi thì quả thực là bút thần. Nam nhi chí khí ngút trời, ôm hoài bão thiên hạ, tuổi trẻ ai mà chẳng so tài cao thấp với ông trời.
Lúc sắc mặt đám thư sinh phía cũng đổi khác. Kẻ uống rượu đặt ly xuống. Kẻ gắp thức ăn buông đũa xuống. Trong lòng đều thầm nghĩ: Tiểu nương t.ử so cao thấp với ông trời ? Quả thực cuồng vọng!
"Cần xem ngày nắng, Ngắm điểm hồng tuyết trắng, Thêm bội phần yêu kiều. Giang sơn đẽ bao, Khiến bao đấng hào khom lưng."
Thư sinh đến đây, môi run, tay run, run rẩy. Giang sơn như họa, quyền lực như họa. Các tướng sĩ vì mảnh giang sơn mà đẫm m.á.u sa trường. Các văn thần vì triều đình mà chông gai chẳng quản.
Thư sinh gần như lăn bò tới quyển trục, mắt sáng quắc như sói.
"Tiếc Tần Hoàng Hán Vũ, Kém phần văn nhã; Đường Tông Tống Tổ, Thiếu vẻ phong tao. Một đời kiêu hùng, Thành Cát Tư Hãn, Chỉ giương cung b.ắ.n đại điêu."
Hai câu là từ, mà là búa tạ, nện mạnh từng sợi thần kinh của đám thư sinh. Tần Hoàng, Hán Vũ, Đường Tống, Tống Tổ, Thành Cát Tư Hãn... Những đều là đế vương, là minh quân cái thế, tiểu nương t.ử dám chỉ khiếm khuyết của họ?
Điên ! Điên thật !
"Còn nữa? Điểm mặt phong lưu, Còn xem thời nay!"
Chữ cuối cùng buông xuống, đám thư sinh quỳ rạp xuống đất, hai hàng lệ nóng tuôn trào.
Đều qua ! Những nhân vật phong lưu xưa cũ là dĩ vãng. Những nhân vật phong lưu hào kiệt hiện tại! Các vĩ nhân xưng hùng một thời đều về với cát bụi, tan thành mây khói. Anh hùng kiến công lập nghiệp xem Hoa quốc bây giờ, xem con cháu Viêm Hoàng mảnh đất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-267-hoa-khoi-3.html.]
Đây là tấm lòng thế nào? Đây là khí phách ? Đây là ngạo khí gì?
Không gian tĩnh lặng như tờ. Tĩnh đến mức tiếng hít thở cũng thấy.
Bùi Tiếu đám thư sinh há hốc mồm xung quanh, huých tay Tạ Tri Phi: "Ta nổi da gà , ngươi thì ?"
Tạ Tri Phi: "Ta cũng ."
Bùi Tiếu: "Hình như kích động, còn ngươi?"
Tạ Tri Phi: "Ta cũng thế."
Bùi Tiếu: "Ta chỉ kích động, còn quỳ như đám thư sinh ."
Tạ Tri Phi: "Ta cũng ."
Rào... Ba chữ " cũng " nhấn chìm trong tiếng vỗ tay sấm dậy, những thư sinh như bừng tỉnh khỏi cơn mộng.
"Thơ quá!”
“Thiên cổ tuyệt xướng! Thiên cổ tuyệt xướng!”
“Trước ai, cũng sánh kịp!"
Lúc ai dẫn đầu hô lớn: "Nàng mới xứng hoa khôi!" Một tiếng vang lên khơi ngàn đợt sóng, tất cả thư sinh nhao nhao dậy, vung tay hô to với Trúc Hương sân khấu.
Hoa khôi! Hoa khôi! Hoa khôi!
Trúc Hương từng trải qua cảnh tượng , sợ hãi lùi phía , theo bản năng về phía tấm màn che.
Sau tấm màn, Lý Bất Ngôn khoanh tay ngực, ngẩng đầu bầu trời đêm vô tận, vẫn cái dáng vẻ lưu manh bất cần . Ta gì nào, chuyện với nương chỉ là chuyện vặt!
Trong tiếng hoan hô, hai nam t.ử trong góc uống rượu thì thầm. "Màn khiến nhớ đến chuyện hai mươi mấy năm .”
“Ta còn nhớ, tiểu nương t.ử cũng nhờ một bài thơ mà đoạt danh hiệu hoa khôi.”
“Ngươi còn nhớ bài thơ đó ?”
“Đương nhiên là nhớ, còn thường xuyên lấy thưởng thức, cũng là một tài nữ xuất chúng!”
“Ta ấn tượng sâu sắc với nét chữ Sấu Kim hơn, cứ như khắc trong đầu .”
“ , tiểu nương t.ử tên gì nhỉ?”
“Hình như gọi là Thệ Thủy.”
“, chính là cái tên ."
Bên cạnh, Tạ Tam gia và Tiểu Bùi gia dựng cả tóc gáy. Tiểu Bùi gia trợn tròn mắt: Ngũ Thập, ngươi thấy ? Thể Sấu Kim đó? Tạ Tam gia: Tổ tông, thấy ? Hai mươi mấy năm ?
Oa ha ha! Cố ý trồng hoa, hoa chẳng nở. Vô tình cắm liễu, liễu xanh.
"Đã qua nhiều năm như , thật nét Sấu Kim của Thệ Thủy cô nương.”
“Đơn giản thôi, tìm chủ nơi . Nghe mỗi tuyển hoa khôi, Giáo Phường Ti đều sẽ cất giữ mực bảo."
Con ngươi Tiểu Bùi gia đảo một vòng: Tạ Ngũ Thập, một ý định xa. Tạ Ngũ : Tổ tông, cũng . Tiểu Bùi gia c.ắ.n răng: Ngươi xem, ? Đôi mắt hoa đào của Tạ Ngũ Thập nhướng lên: Mẹ kiếp, chứ!
---