Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 268: Trộm

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:15
Lượt xem: 281

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong thủy tạ.

Tôn Phù đầu đầy mồ hôi vọt : "Vương gia, Vương gia!"

Khóe miệng Triệu Ngạn Tấn hiện lên ý : "Mỹ nhân của đoạt hoa khôi ?"

Tôn Phù lấy tờ giấy trong n.g.ự.c : "Vương gia, ngài xem cái ."

"Đây là cái gì?"

"Thơ của Trúc Hương cô nương ."

"Xem cái gì mà xem, gì đáng xem?" Triệu Ngạn Tấn mất kiên nhẫn.

Tôn Phù đau khổ: "Vương gia, các thư sinh bên ngoài đều vì bài thơ mà náo loạn cả lên ."

"Đưa xem."

Đổng Tiêu nhận lấy tờ giấy, xem . "Bắc quốc phong quang, Ngàn dặm băng ngưng, Vạn dặm tuyết đổ. Ngắm Trường Thành trong ngoài, Chỉ một màu trắng xóa; Dòng Hoàng Hà , Ngừng bặt dòng khơi..."

Chữ cuối cùng rơi xuống, trong thủy tạ lặng ngắt như tờ.

Triệu Ngạn Tấn kinh ngạc Đổng Tiêu, đáy lòng dâng lên cỗ chí khí hào hùng, hận thể uống say điên cuồng ca hát ba ngày ba đêm. Lúc phụ còn trẻ trấn thủ đất Bắc, thể ông lớn lên trong gió tuyết biên cương. Sau khi trưởng thành theo phụ sinh t.ử lưng ngựa, đ.á.n.h Thát Đát, diệt Hung Nô, bình định giang sơn. Hắn tận mắt chứng kiến vẻ hùng vĩ , cũng thấu hiểu cảm giác kỳ diệu .

Ai nhân vật phong lưu kiến công lập nghiệp thể là ? Hắn thua kém gì tên Thái t.ử béo què ? Không! Giang sơn là của , chỉ thể là của .

"Bá Nhân."

"Vương gia!"

"Kỳ nữ như thế, bổn vương nên đoạt lấy ? Ngươi !"

"Hồi bẩm vương gia." Đổng Tiêu khó nén kích động: "Nhất định lấy, nếu Vương gia sẽ tiếc nuối cả đời."

"Được!" Triệu Ngạn Tấn hét lớn: "Tôn Phù, bản vương buộc , nếu ngươi thất thủ thì cầm đầu đến gặp ."

"Tiểu nhân, tiểu nhân ngay."

...

"Thơ , từ !"

Tạ Nhi Lập vốn điềm đạm, nay bất chấp Hoàng Thái Tôn ở bên cạnh, nhấc bút chép bài thơ lên quyển trục. Viết xong ném bút lớn: "Thơ là thiên cổ tuyệt xướng, say một hồi vì nó. Điện hạ, hạ quan cáo từ."

"Mộ Bạch cứ tự nhiên."

Triệu Diệc Thời bình tĩnh khiến Tạ Nhi Lập nghi ngờ tuổi tác thật của vị Thái Tôn điện hạ . Một bài thơ đến thế mà chẳng hề kích động?

Tạ Nhi Lập rằng khi rời , Triệu Diệc Thời tới quyển trục, cúi đầu xem hồi lâu. Trong đôi mắt đen thẫm lóe lên ánh sáng rúng động ai .

"Thẩm Trùng?"

"Điện hạ."

Hắn giơ tay chỉ về phía thủy tạ bờ bên : "Bản điện hạ tranh giành với Hoàng thúc ."

Thẩm Trùng nhíu mày: "Điện hạ, Hán Vương hùng hổ như , e là dễ."

"Ta thể để một kỳ nữ kẻ như thế chà đạp." Triệu Diệc Thời mỉm : "Ngươi hỏi thăm xem Trúc Hương cô nương đề gì."

"Vâng!"

...

Trong Giáo Phường Ti giờ phút , bất kể là thư sinh nơi tửu điếm quan lầu các đều đang bận rộn một việc: Làm thơ!

Hoa khôi thể nghi ngờ gì chính là Trúc Hương. Trúc Hương cô nương lấy đề tài "Tương tư", mời hữu duyên cùng hưởng một khắc đêm xuân.

Thiên hạ bao nhiêu mỹ nhân, bao nhiêu tài nữ, nhưng tâm tư nam nhân đều giống : Lão t.ử thơ xịn, nhưng lão t.ử chắc chắn ngủ với tiểu nương t.ử bài thơ xịn .

Lý đại hiệp trở bàn vuông, híp mắt: "Ơ, hai vị gia động lòng ?"

Tiểu Bùi gia: "Ngươi tiếng đấy ? Ta là oan gia !"

Tam gia: "Ngươi tiếng đấy ? Ta là hiểu chuyện."

Không tồi, định lực!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-268-trom.html.]

Lý đại hiệp xuống ghế: "Tam gia, xong việc , chúng chính sự , đừng nữa."

"Không vội." Tạ Tam gia đáp: "Chờ Chu Thanh trở về chúng sẽ dẹp đường hồi phủ."

"Chưa gì mà hồi phủ ư?" Lý Bất Ngôn thắc mắc: "Cứ thế về thì báo cáo kết quả thế nào với tiểu thư?"

Tạ Tri Phi ném cho nàng cái biểu cảm "Tam gia việc thể kết quả", ngón tay gõ nhẹ lên chung của nàng. Lý Bất Ngôn Tạ Tri Phi, mắt sáng lên. Ơ, xem ngóng !

Ánh mắt sáng lên kịp tắt thì Chu Thanh và Hoàng Kỳ chạy tới, mồ hôi nhễ nhại. Tạ Tri Phi phắt dậy, dùng ánh mắt hỏi: Được ? Chu Thanh vỗ ngực: Thành công!

"Hồi phủ!"

"Ấy!" Lý Bất Ngôn đuổi theo Chu Thanh, thấp giọng: "Ngươi nãy giờ thế?"

Chu Thanh: "Đi ăn trộm."

Lý Bất Ngôn: "..." Ta chỉ màn giúp thơ một tí, Tam gia và Tiểu Bùi gia thành đạo chích ?

Nửa canh giờ .

Lầu ba của một tiểu lâu, hai tỳ nữ thanh tú lên. Một đặt đèn lồng xuống, móc chìa khóa chuẩn mở cửa.

"Kỳ quái, khóa mở thế ?"

"Không thể nào, nơi cất vàng bạc châu báu, ai trộm mấy thứ đồ chơi chứ."

Trong phòng lưu giữ thi họa của các đời hoa khôi, cũng giữ ít văn thơ của các văn nhân mặc khách.

"Mau xem mất thứ gì ?"

"Mất thì chứ, trừ đêm nay trở , ai còn nhớ thơ gì từ gì nữa, chỉ nhớ đến thôi!"

"Thật ngờ Trúc Hương bản lĩnh đó."

"Ngươi thấy Lan Hinh , mặt nàng tái mét, tức đến phát luôn đó."

"Tài nghệ bằng , ích gì. Mau đặt hộp xuống, chúng xem Trúc Hương cuối cùng chọn ai?"

"Đi mau, mau..."

...

Tĩnh Tư Cư.

Yến Tam Hợp trông trông trăng, cuối cùng cũng trông về.

"Thế nào, ngóng ?"

Tạ Tri Phi xuống mặt cô, tay chống cằm năng gì, hai mắt chớp chớp liên tục.

Bộ dạng ... Không là say rượu chứ?

Yến Tam Hợp kinh hãi sang dùng ánh mắt hỏi Lý Bất Ngôn. Lý Bất Ngôn tư thế của Tam gia, khẩy: "Rượu thì uống bao nhiêu, nhưng tiểu thư vẫn nên một câu dỗ dành ."

Trải qua một chứng kiến bộ dạng say rượu của Tam gia, Yến Tam Hợp chút nghi ngờ lời Lý Bất Ngôn. Nàng hắng giọng: "Tam gia, vất vả ."

Gương mặt Tam gia nghiêm trang, dùng ánh mắt lên án Yến Tam Hợp quá qua loa. Yến Tam Hợp vội Lý Bất Ngôn: Không đủ ? Lý Bất Ngôn liếc Tạ Tam gia: Ừ, đủ, dỗ tiếp . Yến Tam Hợp im lặng hồi lâu, gượng gạo mở miệng: "Tiểu... Tiểu Bùi gia ?"

Tạ Tri Phi trợn tròn mắt. Đây dỗ , đây là chọc tức c.h.ế.t mà! Một giây. Hai giây. Ba giây. Yến Tam Hợp chằm chằm đến mức khó thở, bèn nặn một câu: "Tốn bao nhiêu bạc, sẽ bù cho !"

"Thôi thôi thôi!" Tạ Tam gia bất đắc dĩ thở dài: "Yến cô nương, nàng khát , đói , mệt ?"

Thì dỗ dành như ? Sao sớm!

"Tạ Tri Phi, ngươi khát , đói , mệt ? Ba ... ?"

"Hả?"

Yến Tam Hợp chờ đến hơn nửa đêm, kiên nhẫn cạn sạch, còn "hả" với hử? Ngay khi cô biến sắc, trừng mắt, lông mày dựng ngược, nam nhân mặt đột nhiên ho khan một tiếng.

"Chu Thanh, mang đồ đến đây. Lý đại hiệp, mang nến gần một chút."

Chu Thanh tiến lên, đặt cuộn trục dài trong tay lên bàn, nhẹ nhàng mở . Yến Tam Hợp lướt qua: "Đây là chữ của Tĩnh Trần."

---

 

Loading...