Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 274: Nghiêm Hỉ
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:21
Lượt xem: 266
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Biệt viện.
Đèn đuốc sáng trưng.
Lúc Tạ Tri Phi chạy tới, trong phòng ngoại trừ hai quen thuộc thì còn một đang quỳ.
Người quỳ Tạ Tri Phi cũng . Chính là thái giám bên Thái Tôn – Nghiêm Hỉ.
Nghiêm Hỉ năm nay mười tám tuổi, tám tuổi đến hầu hạ Thái Tôn, vỏn vẹn mười năm trở thành tâm phúc đầu của ngài.
"Sao thế ? Nghiêm công công ăn vụng thứ gì nên bắt hả?"
Tạ Tri Phi và Nghiêm Hỉ quan hệ tồi, thấy quỳ bèn đỡ vài câu.
Nào lời dứt, ánh mắt Bùi Minh Đình phóng tới tựa như d.a.o nhỏ.
Tạ Tri Phi nghĩ Thái Tôn hơn nửa đêm gọi tới đây, thoáng suy nghĩ một chút liền chỉ tay về hướng hoàng cung, dùng ánh mắt hỏi: Là bởi vì vị trong ?
Bùi Minh Đình khẽ gật đầu.
Thảo nào!
Nghiêm Hỉ thể tới chỗ Hoài Nhân hầu hạ đều là nhờ cha nuôi Nghiêm Như Hiền. Có thể , một tay Nghiêm Như Hiền dạy dỗ một nhân vật khéo léo như Nghiêm Hỉ. Mà Nghiêm Hỉ nếu như chỗ dựa vững chắc là Nghiêm Như Hiền thì cũng thể nào Thái Tôn coi trọng đến thế.
Hôm nay Lục Thời buộc tội Nghiêm Như Hiền, địa vị của lão thái giám ngập tràn nguy cơ. Nghiêm Hỉ nghĩ đến tình cảm ngày xưa, hơn phân nửa là tới cầu xin Thái Tôn giúp cho cha nuôi . Dù hai cha con vinh cùng vinh, nhục cùng nhục.
Tạ Tri Phi xuống bên cạnh Triệu Diệc Thời.
"Hoài Nhân, mấy ngày thương ngươi đến thăm ? Hại ngày ngóng đêm mong."
Triệu Diệc Thời: "..."
"Nghiêm công công, ngươi mau lên giúp Tam gia cởi xiêm y, để chủ t.ử ngươi kỹ vết thương Tam gia nào."
Tạ Tri Phi tủi : "Hoài Nhân, đau quá ."
Tam gia nũng, ngay cả Yến Tam Hợp còn chịu nổi huống chi Triệu Diệc Thời?
Hắn đầu lạnh lùng liếc Nghiêm Hỉ một cái: "Nể tình Tam gia, cút . Sau còn dám cầu xin thì tự nhận năm mươi gậy."
"Đa tạ điện hạ, đa tạ Tam gia."
Nghiêm Hỉ cảm kích Tam gia nhanh nhẹn lui .
"Ta mà, là Ngũ Thập tới mới ." Bùi Minh Đình hiếm khi nịnh nọt: "Cái miệng của Ngũ Thập chúng chỉ bôi mật mà còn khai quang nữa."
Khai quang? Ngươi coi là hòa thượng chắc?
Tạ Tri Phi ngó lơ : "Hoài Nhân, việc của lão thái giám ?"
Triệu Diệc Thời đáp: "Lấy cái c.h.ế.t chứng minh sự trong sạch."
Tạ Tri Phi cả kinh: "C.h.ế.t ?"
"Phát hiện sớm nên cứu ."
Triệu Diệc Thời khẩy: "Hắn quỳ mặt Bệ hạ đến trời long đất lở, cởi hẳn y phục thề trời đất chứng giám."
Một thái giám tham lam tiền tài, lộng quyền thì đáng sợ, nhưng nếu dám động đến hậu cung, mất thể diện hoàng gia thì đó là việc quá nghiêm trọng.
Tạ Tri Phi thở dài: "Đây là ép đến cùng đường ."
Tiểu Bùi gia xen : "Trong cung bắt đầu điều tra ?"
Triệu Diệc Thời: "Với tính tình của Bệ hạ thì thể điều tra ?"
Tạ Tri Phi: "Tra gì ?"
Triệu Diệc Thời: "Tạm thời vẫn ."
Tạ Tri Phi chống cằm: " lão Ngự Sử dám cáo trạng thì hẳn là bằng chứng xác thực, thế nào?"
Triệu Diệc Thời khẽ cau mày: "Lão Ngự Sử đổ bệnh, đầu tiên là cho dâng lên bằng chứng lộng quyền tham ô. Bằng chứng dâm loạn hậu cung tìm thấy, ông còn cơm ăn từng miếng, việc tra từng chuyện."
"Chứng cứ lộng quyền tham ô xác thực ?" Bùi Minh Đình hỏi.
"Ngự Sử Đài, Đô Sát Viện, Hình Bộ đều đang điều tra, nhưng thể nhanh như ." Ánh mắt Triệu Diệc Thời lạnh lùng: "Bệ hạ vì chuyện năm ngày năm đêm nghỉ ở Ngự Thư Phòng. Hậu cung, tiền triều ai ai cũng sợ hãi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-274-nghiem-hi.html.]
Thật sự ai ai cũng sợ hãi ?
Nếu xác định tội danh dâm loạn, đây là trọng tội chu di cửu tộc.
Tạ Tri Phi cau mày: "Một lấy cái c.h.ế.t chứng minh trong sạch, một dâng sớ luận tội, trong hai nhất định một kẻ dối."
"Chắc chắn là Nghiêm công công."
Tiểu Bùi gia thầm nghĩ: Tiểu gia chẳng cần động não cũng .
"Lão già Lục Thời mấy chục năm qua từng phạm sai lầm. Có câu gì nhỉ? Không lửa khói!"
"Hoàng thúc của sáng sớm nay rời kinh thành về đất phong ."
Lời đầu cuối, nhưng Tam gia và Tiểu Bùi gia đều hiểu rõ.
Hán Vương đ.á.n.h thấy thành Tứ Cửu gì đó , sợ liên lụy đến bản nên nhanh chóng đ.á.n.h bài chuồn. Điều chứng tỏ vụ việc của lão thái giám Nghiêm Như Hiền thực sự lớn.
Triệu Diệc Thời như một tảng đá lớn đè nặng ngực. Chỉ sợ sắp tới, cho dù là triều hậu cung cũng bình yên nữa .
Tạ Tri Phi nghĩ đến vụ án Đường Kỳ Lệnh thì chợt nảy ý nghĩ.
" Hoài Nhân, ngày đó tại Giáo Phường Ti thấy vài lời đồn đại về Nghiêm Như Hiền, là thật giả?"
Triệu Diệc Thời đang định uống để giải tỏa áp lực, thế thì khựng .
"Có vài tên thư sinh Nghiêm Như Hiền còn động tay chân trong khoa thi mùa xuân."
"Cái gì?" Lúc , Triệu Diệc Thời choáng váng.
Bùi Tiếu ý tứ liếc Tạ Tri Phi: "Khi đó chúng còn kinh ngạc hơn cả ngươi, căng tai cho rõ, nhưng đáng tiếc tên thư sinh bịt miệng lôi mất ."
Tạ Tri Phi bồi thêm: "Ta thật dám tin, khoa thi mùa xuân Bệ hạ, Nội Các và Lễ Bộ hết sức coi trọng, một thái giám như thì dám can thiệp ?"
Bùi Tiếu nhạt: "Hắn dám dâm loạn hậu cung thì động tay khoa thi mùa xuân là gì?"
Triệu Diệc Thời yên, dậy mở cửa sổ.
Trời sắp thu, những cơn gió mùa hạ thổi mặt mát rượi, cuốn bay bầu khí ngột ngạt trong thư phòng.
"Nếu đúng là , chuyện sẽ tệ." Hắn màn đêm khẽ .
Tam gia và Tiểu Bùi gia chuyện ở điểm nào.
Khoa thi mùa xuân ba năm tổ chức một , Nghiêm Như Hiền động tay kỳ thi nào, trong khi Thái T.ử từng quan chủ khảo một .
"Năm Nguyên Phong thứ hai mươi ba cũng xảy một vụ gian lận trong khoa thi mùa xuân, quan chủ khảo khi đó là Đường Kỳ Lệnh."
Triệu Diệc Thời trầm giọng: "Nghe cũng cấu kết với thái giám cả trong lẫn ngoài cung."
Tạ Tri Phi liếc Bùi Tiếu, hỏi: "Hoài Nhân, ngươi thể kể cho chi tiết vụ án gian lận đó ?"
Triệu Diệc Thời , bất lực : "Ta chỉ ."
Tiểu Bùi gia hy vọng thể tiết lộ thêm vài câu: "Ngươi từng xem hồ sơ vụ án ư?"
Triệu Diệc Thời lắc đầu: "Vụ việc liên quan đến Tiền thái t.ử quá nhạy cảm. Nghe vụ án và vụ án dùng vu thuật của Tiền thái t.ử đều niêm phong , bất kể là ai cũng phép truy cứu."
Tiêu ! Ta c.h.é.m gió quá đà !
"Việc hai ngươi xong thì cứ quên luôn , bao giờ nhắc nữa."
Triệu Diệc Thời duỗi một ngón tay thon dài chỉ hướng hoàng cung: "Đó là vảy ngược của vị . Không nhắc, ai nhắc đến sẽ c.h.ế.t!"
"Ái chà, ai dám nhắc đến chứ."
Bùi Tiếu sợ đến mức trống n.g.ự.c đập dồn dập, nhanh chóng đổi giọng.
"Được , , đừng những chuyện vô căn cứ nữa. Hoài Nhân, hoa khôi ngày đó ngươi giành thế?"
"Giành !"
Tiểu Bùi gia: "Vậy mau xem, mùi vị hoa khôi thế nào?"
---