Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 279: Trúng Độc

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:26
Lượt xem: 276

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lâu là , thời gian gây họa cho con trai .

Ngô thị tự nhận mỉm đoan trang khéo léo: "Cô nương như thì yên tâm ."

Yến Tam Hợp khóe miệng bà cong lên quá mức, lạnh lùng : "Không còn sớm nữa, mời phu nhân về cho!"

"Ta chờ Lý chính gia đến." Ngô thị : "Ta sai phòng bếp nhỏ nấu cho cô nương chút canh sườn củ sen, thanh hỏa bổ khí. Nếu cô nương so đo với thì cũng chút gì đó dỗ cho cô nương vui vẻ."

Yến Tam Hợp khó tin, Ngô thị hạ thấp như .

lúc , Lý chính gia mang theo hộp thức ăn híp mắt : "Để cô nương đợi lâu , canh hầm hơn một canh giờ mới thể bắc khỏi bếp."

Ngô thị vội hỏi: "Đã đưa đến cho Lão phu nhân và Lão gia bên thư phòng ?"

Lý chính gia : "Hồi bẩm phu nhân, đưa đến hết ạ."

Ngô thị dậy: "Cô nương nghỉ ngơi cho khỏe, ngay đây."

"Thang Viên." Yến Tam Hợp như trút gánh nặng: "Tiễn phu nhân giúp ."

Thang Viên đưa Ngô thị về, chỉ hộp thức ăn hỏi: "Cô nương ăn ?"

"Không ăn."

"Cô nương điều , nhà ngoại phu nhân là Hồ Bắc, món canh là món canh nổi tiếng ở quê nhà , Lão phu nhân ăn dầu mỡ cũng khen một tiếng ngon." Thang Viên : "Phu nhân thể cầm canh đến là ý lấy lòng cô nương, gì cũng nếm thử một miếng !"

Yến Tam Hợp mặc dù thích vòng vo khúc khuỷu trong nội trạch nhưng cũng "nếm một miếng" nghĩa là xóa bỏ ân oán đây.

"Ừ." Không nể mặt tăng cũng nể mặt Phật, cho Tạ Tri Phi chút mặt mũi .

Thang Viên vội lấy thìa múc một chén, Yến Tam Hợp thì thấy chẳng chút dầu mỡ nào.

Nàng chậm rãi uống hết nửa chén, đột nhiên nghĩ đến một chuyện: "Người nhà ngoại của phu nhân , còn với Tạ gia ?"

"Lão phu nhân và Lão gia cho phép ."

"Tại ?"

"Ngô gia quá hạn hẹp, tới cửa chỉ tìm thứ . Phu nhân nhẹ cả tin, luôn thích lấy đồ của Tạ gia lén lút trợ cấp cho nhà ngoại. Mười tám còn , cứ mãi như thế nên chọc giận Lão gia." Thang Viên thở dài: "Lão gia gặp phu nhân, giao cả nhà cho Đại thiếu phu nhân lo liệu, một phần cũng là do nhà của phu nhân."

"Ái chà, mặt cô nương đỏ như ?"

"Ta... ..." Yến Tam Hợp cực kỳ khổ sở kéo cổ áo: "Ta... thở nổi. Ngươi... ngươi... mau mời lang trung... ..."

Trúng độc ! Mẹ ơi!

Thang Viên nhanh chân bỏ chạy, liều mạng chạy lớn tiếng hô: "Người , mau tới đây! Cô nương trúng độc ! Cứu mạng, mau cứu mạng!"

...

Trong tửu lâu vô cùng ồn ào.

Tạ Tri Phi miễn cưỡng tựa lưng ghế, ánh mắt đảo qua Chu Thanh, Chu Thanh lập tức dậy đến chỗ chưởng quầy tính tiền.

Lại là một buổi tối thu hoạch gì.

Lý Bất Ngôn đối diện Tạ Tri Phi, ghé đầu gần: "Đã mấy ngày mà chẳng gì, Tam gia xem vì thế?"

Tạ Tri Phi chợt ảm đạm, một lát mới thấp giọng : "Thời kỳ đặc biệt, ai dám gây họa. Về thôi!"

Lý Bất Ngôn: "Ngày mai còn tới ?"

Ngày mai?

Tạ Tri Phi chợt với Lý Bất Ngôn: "Ngày mai là mười bốn, trong phủ việc. , Tĩnh Tư Cư các ngươi động tĩnh gì ?"

Ngươi động tĩnh gì?

Lý Bất Ngôn hiểu rõ nhưng giả bộ hồ đồ: "Không , tiểu thư dặn."

Cái gáo nước lạnh dội đúng là...

Không , Tam gia da dày rộng lượng, nếu như nha đầu động tĩnh gì thì sẽ dứt khoát đưa tay đòi luôn.

Xe ngựa ngõ Bốn, bỗng nhiên một hồi tiếng vó ngựa dồn dập từ xa đến gần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-279-trung-doc.html.]

Gia, hình như là Tiểu Bùi gia.

Hắn một bước , còn đến Tạ gia?

Tạ Tri Phi nhảy xuống xe, vững thì một một ngựa vọt tới mặt.

Tiểu Bùi gia siết chặt dây cương, ngựa hí vang ngẩng cao đầu, hô to: "Tạ Ngũ Thập, Yến Tam Hợp trúng độc! Cha xuất phát một khắc, đến Tạ phủ các ngươi thế?"

Tạ Tri Phi còn kịp phản ứng thấy một bóng dáng xẹt qua bên cạnh, chân đạp lên xe ngựa nhảy lên đầu tường, hai ba cái biến mất trong bóng đêm.

Tạ Tri Phi bỗng dưng biến sắc, đưa tay túm lấy cánh tay Tiểu Bùi gia, nhảy lên: "Mau, hồi phủ."

Tiểu Bùi gia hai chân kẹp bụng ngựa phóng .

...

Tĩnh Tư Cư đèn đuốc sáng như ban ngày.

Lão phu nhân ghế thái sư, mặt là Thang Viên đang quỳ. Thang Viên nước mắt nước mũi kể đầu đuôi sự việc.

Chuyện đơn giản, chỉ ba câu là thể rõ ràng. Nói xong, tầm mắt đều rơi Ngô thị.

Sắc mặt Ngô thị trắng bệch, quỳ sụp xuống mặt Lão phu nhân, kêu rên: "Lão phu nhân , trời đất chứng giám, hề ý hại Yến cô nương, chỉ là lấy lòng nàng thôi!"

Lão phu nhân gõ mạnh gậy đầu rồng xuống đất, tức đến xanh mặt: "Ngươi là cho nó mạng của nó hả?"

Ngô thị nước mắt tuôn rơi: "Lão phu nhân, ..."

"Không ? Ai thể tin ! Ngươi mắt với Yến Tam Hợp. Nàng ăn canh ngươi đưa mới xảy chuyện. Không dưng mà tỏ ân cần, gian thì cũng là trộm."

Tạ Đạo Chi hít sâu một , đè nén lửa giận trong lòng: "Thiếu phu nhân, con xem tình hình bên trong thế nào ?"

"Vâng."

Chu thị bước thì thấy Bùi thái y từ bên trong .

Tạ Đạo Chi vội vàng nghênh đón: "Thế nào ?"

Bùi Ngụ Tạ Đạo Chi, Ngô thị mặt đất: "Nửa bát canh còn , để xem thử."

Thang Viên vội vàng bò dậy, bưng canh đến mặt Bùi Ngụ: "Bùi thái y, ở đây ạ."

Bùi Ngụ lấy tay chấm một chút, bỏ miệng nếm thử hỏi: "Canh dùng cái gì nấu? Bên trong thêm thứ gì?"

Hai mắt Ngô thị đẫm lệ: "Là hầm sườn thôi, chẳng thêm gì cả. Canh Lão phu nhân cũng uống, Lão gia cũng uống, cả."

Bùi Ngụ trả bát cho Thang Viên: "Yến cô nương trúng độc gì cả, chỉ là dị ứng thôi."

"Ta oan uổng mà." Ngô thị lời bèn kêu lên với Tạ Đạo Chi.

Tạ Nhi Lập tức tốc tiến lên một bước: "Bùi thúc, chuyện thế?"

"Canh ở quê phu nhân cũng may mắn ăn mấy ." Bùi Ngụ nhíu mày: "Hôm nay trong canh hình như thêm vị gì đó."

"Thêm cái gì?" Vẻ mặt Ngô thị mờ mịt: "Ta ."

Bùi thái y: "Ta mới nếm thử, trong canh còn thêm một vị nấm tươi."

Tạ Đạo Chi: "Nấm?"

Bùi thái y: "Yến cô nương dị ứng với nấm."

Bùi thái y như điều suy nghĩ liếc Ngô thị một cái: "Một ít thì thể phản ứng, nếu bỏ nhiều sẽ khó thở, cả sưng đỏ, thậm chí ngất xỉu vì sốc phản vệ."

"Vậy bây giờ nó ?" Lão phu nhân sốt ruột.

"Đã ép nôn mấy , gì đáng ngại nữa, chỉ là vết ban mấy ngày nữa mới lặn hết. Lát nữa sẽ kê đơn thuốc, uống t.h.u.ố.c đắng vài ngày là ." Thần sắc Bùi thái y trở nên sắc bén: "Về , tuyệt đối thể cho nàng ăn những thứ . Người khác ăn thì , đối với nàng thì chẳng khác gì t.h.u.ố.c độc."

"Ta kêu họ bỏ , mà." Ngô thị thành tiếng: "Ta Yến cô nương ăn nấm, gì cả."

"Ai ngươi !"

Mọi chỉ cảm thấy mắt lướt qua một bóng , định thần thì thấy một thanh nhuyễn kiếm sáng loáng đặt ngang cổ Ngô thị.

---

 

Loading...