Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 28: Ta Đi Cùng
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:07:28
Lượt xem: 307
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tổ mẫu yên tâm.”
Tạ Nhi Lập hiểu rõ khúc mắc trong lòng bà: "Cứ giao cho con, con sẽ sắp xếp thỏa đáng."
Hai vị trưởng bối gần như khiêng , trong khách điếm giờ chỉ còn hai . Họ trân trối, hồi lâu ai năng gì. Biết gì đây? Dù sai trái thế nào thì họ cũng là bậc bề .
Người rốt cuộc mở miệng : "Nói , Quý gia xảy chuyện gì?"
"Chuyện còn cần , chẳng đại ca ."
"Ta hỏi chuyện ?”
Tạ Nhi Lập trầm mặt: "Cái gì gọi là vết xe đổ?"
"Ngày hôm đó khỏi thành, ghé Bách Thảo Đường của Bùi gia mua t.h.u.ố.c cho em thì gặp cô nương ." Tạ lão Tam vỗ trán: " , còn chỉ đường cho nàng đến nhà nữa chứ."
"Chỉ đường ư?”
Tạ Nhi Lập tức giận: "Ngươi chỉ đường quá nhỉ!"
Ánh mắt Tạ lão Tam chợt lóe lên, tiếp tục lấp liếm: "Thì tại nàng cái gì mà quan tài nứt nọ, thấy cô nương gan to tày trời nên hù dọa nàng chút chơi thôi!"
Vẻ mặt Tạ Nhi Lập căng thẳng: "Nứt quan tài là chuyện gì nữa?"
Tạ lão Tam sờ mũi: "Tiểu nhị trong tiệm đang bàn tán chuyện xui xẻo của Quý gia, cô nương thấy liền bảo mời cao nhân về xem quan tài nứt ."
Lông mày Tạ Nhi Lập giật giật: "Chẳng lẽ Quý gia cũng..."
"Đệ cũng ." Ngực Tạ lão Tam phập phồng: "Dù nàng cảnh báo là vết xe đổ, chúng cứ thế ."
Chuyện xui xẻo của Quý gia Tạ Nhi Lập rõ, cau mày thầm nghĩ chuyện quả thực .
"Đại ca!" Tạ lão Tam xuống ghế, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy: "Những thứ khác tính , nhưng việc cấp bách mắt là tìm tâm ma của tổ phụ nàng. Việc liên quan đến vận mệnh Tạ gia, giúp nàng."
Tạ Nhi Lập căng thẳng im lặng.
"Nha môn cũng chẳng , với là Tạ tam gia mà, nghỉ thì ai dám gì." Gương mặt Tạ tam gia đanh : "Huynh nàng ? Yến gia chỉ còn một nàng. Một con gái điều tra chuyện bất tiện, hơn nữa thời gian gấp rút."
Tạ Nhi Lập vẫn im lặng.
"Với tình hình hiện tại, nếu nàng gặp chuyện bất trắc thì cả lão tổ tông và phụ chẳng sẽ hổ mà đ.â.m đầu c.h.ế.t ?"
Lông mi Tạ tam gia khẽ động: " , nàng bảo tâm ma của tổ phụ là một phong thư. Cao nhân nào phán thế nhỉ? Sao cao nhân ?"
Người thì cà lơ phất phơ, thế mà lời câu nào cũng đầy sức thuyết phục. Lòng Tạ Nhi Lập chùng xuống.
"Chuyện lớn như , bàn với phụ ..."
"Bàn bạc gì nữa? Phụ giữ mạng nhảy sông là may lắm ."
Tạ tam gia dậy: "Cô nương chút quyền cước công phu đấy, nhân lúc nàng xa mới đuổi kịp, nếu để muộn..." Hắn thở dài: "Thì đến cái bóng cũng chẳng thấy ."
"Được . Đệ mang theo nhiều một chút, t.h.u.ố.c men và ngân lượng chuẩn đầy đủ. Chú ý giữ gìn sức khỏe, chuyện gì thì gửi thư về nhà."
"Ý là đồng ý hả?" Tạ Tri Phi tới vỗ vai đại ca, đôi mắt hoa đào tít : "Lại nỡ xa chứ gì!"
"...”
Tạ Nhi Lập nghẹn lời. Tiểu t.ử đúng là ba ngày mắng thì ngứa da mà.
...
Tạ tam gia theo bóng đại ca rời , , nụ tắt ngấm, mặt mày lạnh lẽo.
Chu Thanh thấy thế bước lên: "Gia?"
Tạ tam gia: "Giờ cửa thành mở, nàng ngoài ."
Chu Thanh: "Ta sẽ phái canh chừng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-28-ta-di-cung.html.]
Tạ tam gia: "Tiện đường mang theo bạc và t.h.u.ố.c men, khi trời sáng chúng gặp ở cửa thành Nam."
"Gia!" Chu Thanh giật : "Gia ?"
"Không hết!" Tạ tam gia chậm rãi : "Có một chuyện chấn động quá lớn, gia của ngươi cần tiêu hóa một chút. Ta một ... yên tĩnh."
Chu Thanh: "..."
Gia xưa nay thích náo nhiệt, sợ nhất là ở một , lúc đòi yên tĩnh ?
"Còn đực đó gì? Mau !"
Tạ tam gia giơ chân định đạp, Chu Thanh vội vàng tránh xa mấy trượng, định lên ngựa thì tiếng gọi giật : "Quay ."
"Vâng, thưa gia?"
"Nàng rẽ ngõ nào?"
"Đinh Nhất theo ạ, hướng bên ."
Tạ tam gia nhướng mày suy nghĩ một lát dặn dò: "Ngươi chờ chút, còn một việc nữa ngươi giúp ."
"Xin gia cứ !"
...
Yến Tam Hợp mấy bước phát hiện bám theo. Là Tạ gia. Nàng mặc kệ. Còn hai canh giờ nữa cửa thành mới mở, nàng lười tìm khách điếm nên quyết định cửa thành Nam chờ luôn.
Đêm khuya đường phố tối đen như mực, hun hút thấy điểm dừng. Nàng rảo bước thật nhanh. Bỗng nhiên hai bóng đen ngược chiều tới, lướt qua vai Yến Tam Hợp, một kẻ trong đó bất ngờ húc mạnh nàng.
"Ngại quá, uống quá chén!"
Uống quá chén ư? Sao ngửi thấy mùi rượu?
Yến Tam Hợp nhíu mày thì hai kẻ bỏ chạy thục mạng. Gói lương khô rơi xuống đất, lúc nàng mới phát hiện tay nải của rạch một lỗ, tờ ngân phiếu bên trong cánh mà bay.
Yến Tam Hợp thầm c.h.ử.i thề một tiếng vội đuổi theo. Chưa chạy mấy bước thì thấy bám theo phía đột nhiên ngáng chân, một tên ngã sấp mặt. Tên còn đầu đồng bọn, đang lưỡng lự xem nên cứu thì lưng đau điếng, cả đạp văng xuống đất.
"Muốn chạy ?"
Tạ Tri Phi xổm xuống, móc tờ ngân phiếu từ trong n.g.ự.c tên trộm , đếm thử tặc lưỡi: "Không ngờ Yến cô nương mang theo nhiều lộ phí thế, giàu thật đấy!"
Yến Tam Hợp lặng tại chỗ một lúc lâu mới tiến lên, chìa tay về phía . Tạ Tri Phi đưa ngay mà ôm ngực, như .
Yến Tam Hợp chẳng buồn biểu cảm mặt , ánh mắt trầm xuống lạnh lẽo.
Này! Đến một câu cảm ơn cũng mà lấy đồ từ tay Tam gia ? Ánh mắt Tạ Tri Phi đầy vẻ thách thức, thầm nghĩ: Ta cũng xem thử ai lì hơn ai!
Một lát , bỗng thấy chột đôi mắt đen nhánh sâu thẳm . Nghĩ thầm, là xuống nước ? Khóe môi nhếch lên thành một đường cong quyến rũ, cực kỳ mặt dày :
"Yến cô nương , Tam gia tuy da mặt dày nhưng cô nương chằm chằm thế chịu nổi . Ôi chao, đỏ mặt mất thôi!"
"Đa tạ!”
Yến Tam Hợp ngắn gọn hai chữ cảm ơn, nhưng hàm ý sâu xa là... Tránh xa !
Nụ môi Tạ tam gia giảm, nhấc chân lên thì tên trộm đất nhân cơ hội vùng dậy, lăn bò chạy biến.
Đinh Nhất thấy chủ nhân thả cũng quát theo: "Cút!"
Đợi đám xa, Tạ tam gia mới khẽ: "Đưa cho cô nương cũng , nhưng điều kiện. Chúng chuyện chút ."
Yến Tam Hợp mặt cảm xúc: "Tạ tam gia hình như hiểu thế nào là phiền khác nhỉ."
"Cô nương xem, còn khỏi kinh thành gặp cướp , nguy hiểm quá mất. Chi bằng..." Hắn đột nhiên cúi đầu xuống gần nàng: "Ta cùng cô nương nhé?"