Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 281: Khôn lường
Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:29
Lượt xem: 272
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong sân, ai dám ho he, ánh mắt đều đổ dồn về phía đầu Tạ gia, nín thở chờ đợi lên tiếng.
Thế nhưng Tạ Đạo Chi im lặng như tờ.
Hắn trầm mặc Ngô thị đang quỳ rạp đất, ánh mắt thâm sâu khó lường khiến rét mà run.
Hồi lâu , mới thu tầm mắt, lạnh lùng cất tiếng.
"Vợ lão đại."
"Dạ, phụ ?"
"Con đích thẩm vấn trong viện của phu nhân, bỏ sót bất kỳ ai."
"Vâng!"
"Tạ tổng quản."
"Dạ, lão gia?"
"Ngươi thẩm vấn bộ trong bếp."
"Vâng!"
"Lão đại."
"Dạ, phụ ?"
"Đỡ mẫu con về phòng." Tạ Đạo Chi liếc Ngô thị: "Phu nhân dạo sức khỏe , từ nay về cứ ở trong viện tĩnh dưỡng."
Đây rõ ràng là cấm túc mẫu ngay mặt ?
Tạ Nhi Lập thầm kêu " xong", nhưng cũng chẳng dám hé răng nửa lời: "Vâng!"
"Ta gì mà khỏe chứ, oan, các điếc hết ?"
"Mẫu !" Tạ Nhi Lập quát lớn một tiếng.
Sao vẫn chịu hiểu thế?
Cho dù oan thật thì tai họa cũng bắt nguồn từ mà .
Chỉ khi phạt mới điều tra hung thủ thực sự, phụ mới thể nghiêm trị kẻ đó, mới thể cho Yến Tam Hợp một câu trả lời thỏa đáng.
Tạ Nhi Lập bước tới đỡ bà dậy: "Con đưa nương về viện ."
Tạ Đạo Chi sang Tạ Bất Hoặc đang nép trong góc, hai tay siết chặt bên hông.
"Lão nhị."
"Dạ, phụ ?"
"Con mời di nương đến Từ Ân đường."
Sắc mặt Tạ Bất Hoặc biến đổi: "Phụ , di nương..."
"Làm theo lời ."
Tạ Đạo Chi lạnh lùng ngắt lời, sang Tạ Tri Phi: "Tam nhi, tiễn Bùi thúc."
Tạ Tri Phi vẫn im lặng như tượng.
Dưới ánh trăng thanh lạnh, khuôn mặt lộ chút cảm xúc nào, đôi mắt đen thẳm chằm chằm gian sương phòng phía .
Bùi Minh Đình huých tay : "Cha đang với ngươi kìa."
Vẫn phản ứng gì!
Bùi Tiếu vội đỡ lời : "Hắn... dọa sợ . Cha , đường lối trong phủ cha đều quen cả , cần gì khác đưa tiễn nữa, cha tự về nhé!"
Bùi Ngụ ngẫm nghĩ đến những rắc rối trong hậu trạch Tạ phủ, thở dài một tiếng bước tới vỗ vai Tạ Đạo Chi, đó lặng lẽ rời .
Khoảng sân vốn chật chội bỗng chốc trở nên vắng lặng.
Tạ Tri Phi vẫn giữ nguyên tư thế , chôn chân cửa viện, đang suy tính điều gì.
Bùi Tiếu đưa tay khua khua mặt .
Vẫn trơ như đá.
Hắn sợ hãi sang Chu Thanh, dùng ánh mắt hỏi: Chủ t.ử nhà ngươi thế?
Chu Thanh lắc đầu: Ai mà !
Khuôn mặt Bùi Tiếu méo xệch: Sắp đến rằm tháng Bảy , chẳng lẽ hồn phách tên đám cô hồn dã quỷ bắt mất ?
Tháng Bảy là tháng cô hồn, mấy lá bùa chú bình thường e là xi-nhê gì, chắc mời thầy về pháp sự trấn yểm mới xong.
Đang miên man suy nghĩ thì bên cạnh bỗng lên tiếng: "Minh Đình, ngươi về ."
"Hả?"
"Về nhà ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-281-khon-luong.html.]
"Về cái khỉ mốc!" Bùi Tiếu chỉ tay sương phòng: "Ta thể yên tâm về ngươi, nhưng thể yên tâm về Yến của . Ngươi cha , suýt chút nữa là mất mạng đấy."
Tạ Tri Phi đầu , lạnh lùng thẳng mắt Bùi Tiếu.
Bùi Tiếu bắt gặp ánh mắt , bất giác giật lùi một bước.
Ánh mắt gì thế ?
Sao đỏ ngầu tơ m.á.u như ?
"Tạ Ngũ Thập, ngươi..."
Tạ Ngũ Thập thu ánh , sải bước bỏ .
Chu Thanh định theo nhưng thấy yên tâm khi để Tiểu Bùi gia ở một . Đang do dự thì tiếng Tiểu Bùi gia giậm chân quát: "Còn mau đuổi theo, chủ t.ử nhà ngươi ma nhập kìa, đêm hôm khuya khoắt mò vườn cái gì?"
Chu Thanh: "..."
"Trong nha môn một món đồ trừ tà linh nghiệm, về lấy ngay đây, ngươi nhớ trông chừng cho kỹ ."
Tiểu Bùi gia chạy ngoái dặn dò: "Nếu thì cứ lôi phòng bà đồng Yến, may khí trường của bà đồng trấn áp tà ma."
Chu Thanh vội vàng đuổi theo chủ tử. Khi chỉ còn cách vài bước chân, Tạ Tri Phi đột ngột , chằm chằm .
Lúc Chu Thanh mới thấm thía lời Tiểu Bùi gia .
Đôi mắt lạnh lẽo đến thấu xương, khiến rét mà run. Bị chằm chằm như , ai mà chẳng thấy sởn gai ốc.
"Gia, ..."
"Chu Thanh."
Không chỉ ánh mắt lạnh, giọng của Tạ Tri Phi cũng lạnh băng: "Nửa canh giờ nữa, ngươi đến Tĩnh Tư Cư đưa Lý Bất Ngôn chỗ khác."
"Gia định gì?" Chu Thanh kinh hãi trợn tròn mắt.
"Đừng hỏi nhiều, cứ theo lời ." Tạ Tri Phi mím chặt môi, thẳng đến đình nghỉ mát xuống.
Trong đình thắp đèn, cả chìm bóng tối, bất động và tĩnh lặng như một pho tượng.
...
Cạch, cạch, cạch!
Trong Từ Ân đường, lão phu nhân giận dữ gõ mạnh cây gậy xuống nền gạch, chỉ hận thể đập vỡ toang nền đá xanh.
"Con bé vốn kiệm lời, sống an phận thủ thường, rốt cuộc nó đắc tội gì với các mà ai nấy đều dồn nó chỗ c.h.ế.t thế hả?" Lòng lão phu nhân đau như cắt: "Sao đến đây hạ độc c.h.ế.t già luôn , để cái nhà yên !"
"Mẫu !"
"Đừng gọi là mẫu ." Lão phu nhân gạt nước mắt: "Nếu con bé mà bỏ thì cũng thiết sống nữa !"
Tạ Đạo Chi kiên nhẫn khuyên giải: "Nàng sẽ ngay , mẫu cứ yên tâm. Con nhất định sẽ điều tra manh mối, cho nàng một câu trả lời thỏa đáng, cũng là cho trong nhà một lời giải thích rõ ràng."
Lão phu nhân trừng mắt con trai, suýt chút nữa buột miệng : "Trong cái phủ , kẻ nào tâm địa độc ác, đủ bản lĩnh mượn d.a.o g.i.ế.c còn một mũi tên trúng hai đích như thế chứ?"
"Lão phu nhân, lão gia, Nhị gia và Liễu di nương tới ạ."
Vừa dứt lời, hai con Liễu di nương bước phòng, hành lễ với lão phu nhân.
Chưa đợi bà hành lễ xong, Tạ Đạo Chi đập bàn quát lớn: "Liễu thị, quỳ xuống cho !"
Liễu di nương chồng, lẳng lặng quỳ xuống.
Tạ Bất Hoặc cũng quỳ theo, ngẩng đầu lên : "Tổ mẫu, phụ , di nương là như ạ."
"Câm miệng, chỗ đến lượt ngươi lên tiếng." Tạ Đạo Chi trừng mắt hung dữ: "Liễu thị, ngươi chuyện ở Tĩnh Tư Cư ?"
Liễu thị: "Bẩm lão gia, Nhị gia kể đường tới đây."
"Chuyện trong phòng bếp do ngươi ?"
"Bẩm lão gia, ."
Không ngươi thì do ma chắc?
Lồng n.g.ự.c lão phu nhân phập phồng dữ dội, mặt con trai bà tiện phát tác, đành nuốt cục tức xuống.
Giọng Tạ Đạo Chi lạnh như băng: "Ngươi bằng chứng gì chứng minh vô tội ?"
Mặt Liễu thị bỗng đỏ bừng, cúi đầu lí nhí: "Thiếp bằng chứng."
Tạ Đạo Chi dậy bước tới mặt Liễu thị, xuống bà với vẻ khinh miệt: "Ta hỏi nữa, ngươi ?"
"Lão phu nhân, lão gia, thật sự ."
"Tốt lắm!"
Tạ Đạo Chi nghiêng , liếc già một cái.
"Hôm nay nể mặt lão phu nhân, tạm tha cho ngươi. Việc sẽ điều tra đến cùng, chỉ cần phát hiện ngươi dính líu, Tạ phủ sẽ còn chỗ dung cho ngươi nữa ."
---