Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 282: Hoài Hữu

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:30
Lượt xem: 275

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liễu di nương cảm thấy đất trời như cuồng, đôi mắt ngấn lệ đàn ông mặt.

"Phụ !"

Lòng Tạ Bất Hoặc nóng như lửa đốt, quỳ tiến lên hai bước: "Di nương tuyệt đối bao giờ chuyện như , con xin lấy đầu đảm bảo."

Tạ Đạo Chi giận dữ cầm chén bàn ném mạnh xuống đất: "Làm ngươi ?"

"Bởi vì... bởi vì..." Tạ Bất Hoặc c.ắ.n răng, quyết định toạc : "Bởi vì con từng với di nương rằng con cưới Yến cô nương vợ. Người giờ thương con nhất, thể hãm hại cô lưng con chứ?"

"Ngươi... ngươi cái gì?" Lão phu nhân chống gậy, run rẩy dậy.

Liễu di nương từ từ lên.

"Mấy hôm nhắc chuyện tâm tư của Nhị gia với lão gia , lão gia bảo để suy nghĩ thêm. Lão phu nhân, nếu dã tâm thì xin trời tru đất diệt, c.h.ế.t t.ử tế."

Lão phu nhân giật , sang con trai.

Tạ Đạo Chi gật đầu xác nhận: "Mẫu , Liễu thị quả thực như ."

...

Tĩnh Tư Cư.

Yến Tam Hợp uống xong chén t.h.u.ố.c an thần mới chìm giấc ngủ.

Lý Bất Ngôn phe phẩy quạt, thỉnh thoảng vạch ống tay áo nàng lên kiểm tra xem những nốt mẩn đỏ lặn bớt .

Mai miếu thắp hương cầu an thôi, nha đầu dạo gần đây xui xẻo quá, gì cũng trắc trở.

Rèm cửa vén lên, Thang Viên thò nửa vẫy tay gọi Lý Bất Ngôn.

Lý Bất Ngôn dậy bước : "Có chuyện gì?"

Đôi mắt Thang Viên sưng húp, rõ ràng là xong: "Chu Thanh bảo chuyện quan trọng cần gặp cô nương, để em trông chừng tiểu thư cho!"

"Không !" Lý Bất Ngôn từ chối thẳng thừng.

Thang Viên nước mắt trào , trong lòng đầy tự trách.

Tất cả là tại nàng hòa giải, khuyên cô nương uống bát canh đó, nếu thì xảy cơ sự ?

Cô nương tuy trách mắng nàng nhưng cũng cho nàng phòng hầu hạ, giờ Lý Bất Ngôn cũng cấm nàng trông nom cô nương... Chẳng lẽ các nàng đang nghi ngờ nàng ?

Thấy Thang Viên nước mắt ngắn nước mắt dài, Lý Bất Ngôn con bé nghĩ ngợi lung tung: "Thôi , ngươi trông , nhớ là rời khỏi phòng nửa bước đấy."

"Vâng, nô tỳ tuyệt đối cả."

Thang Viên mừng rỡ đến phát , vội vàng xuống bên mép giường, cầm quạt phe phẩy cho cô nương, nước mắt kìm mà rơi xuống vì hối hận câu thừa thãi của .

Trong gian tĩnh mịch, tiếng bước chân ngày càng gần.

"Lý cô nương, về nhanh thế?"

Thang Viên vội lau nước mắt dậy. Bỗng nhiên, gáy truyền đến cơn đau điếng, tay nàng vô thức bám tấm màn. Khi tấm màn nhẹ nhàng buông xuống cũng là lúc thể nàng mềm nhũn ngã gục.

Ngọn đèn dầu leo lét như hạt đậu.

Tạ Tri Phi lặng trong ánh nến, tấm màn lay động, bất động như tượng.

Hồi lâu , đưa tay định vén màn lên, nhưng chẳng hiểu lòng dấy lên nỗi hoảng loạn, bàn tay vội rụt .

Tựa như đang say ngủ tấm màn là một mỹ nhân, mà là một con thú dữ đang chực chờ nuốt chửng lấy .

Ký ức bỗng đưa trôi về những năm tháng xa xưa tại Trịnh gia, trong gian tây sương phòng nhỏ bé của viện Hải Đường bình dị.

Tấm màn màu vàng phấn đính những dải tua rua, gió đêm thổi qua khiến chúng khẽ đung đưa.

Đó là khuê phòng của Hoài Hữu.

Hoài Hữu trùm chăn kín mít, chỉ thò nửa cái đầu nhỏ xíu.

"Ca, kể chuyện hảo hán Tam Quốc cho ."

"Mấy chuyện lỏm từ chỗ cha, kể hết cho , cạn vốn ."

"Thế kể chuyện yêu ma quỷ quái ?"

"Tiểu tổ tông ơi, tha cho ca ca mà, bụng ca ca chỉ chút mực tàu, lấy yêu ma quỷ quái chứ?"

"Thế nên ca chăm sách , đừng suốt ngày chỉ múa kiếm múa quyền nữa."

"Hừ, cần dạy đời chắc?"

Nàng từ từ thò một bàn tay khỏi chăn, nắm lấy ngón trỏ của : "Kể thêm một chuyện nữa thôi, một chuyện nữa thôi mà, ca?"

Không đành?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-282-hoai-huu.html.]

Lòng bàn tay của tiểu nha đầu mềm mại, ấm áp khiến cõi lòng cũng mềm nhũn như ngâm trong nước ấm.

Kể xong một câu chuyện tài t.ử giai nhân, nàng ngáp dài một cái, đôi mắt lim dim ngập nước.

"Ca, chuyện ca kể sai bét ."

" chỗ nào?"

"Thư sinh nghèo mà cưới tiểu thư con nhà quan chứ."

"Ai bảo cưới ? Trong sách đầy đấy thôi!"

"Xạo sự, tường rào nhà chúng cao thế , thư sinh nghèo mà trèo thì chỉ nước ngã gãy cổ, hoặc là phát hiện đ.á.n.h cho nhừ t.ử thôi."

Hắn phì : "Cái đầu nhỏ của chứa cái gì thế ?"

"Trí tuệ đấy." Hàng mi dài của nàng từ từ khép .

Lạy trời, cuối cùng cũng dỗ tiểu tổ tông ngủ .

Hắn luồn tay xuống gối nàng, lấy một chiếc khăn vuông, nhẹ nhàng nhét tay nàng, từ từ rút ngón tay , thổi tắt nến, rón rén rời khỏi phòng.

Đêm nào cũng công việc .

Nghe cha kể, nha đầu từ khi lọt lòng giật , đêm nào cũng nắm chặt ngón tay cha mới chịu ngủ yên.

Mấy năm đầu đều do cha dỗ dành, tiểu nha đầu lớn dần, cha tiện phòng con gái nữa nên nhiệm vụ chuyển giao cho .

đủ kiên nhẫn như cha.

Nàng nhắm mắt, liền tráo chiếc khăn tay nàng cho ngón tay .

Thế là từ đó về , nàng mắc cái tật nắm chặt một chiếc khăn mới ngủ .

Đây là bí mật chỉ hai em họ với .

Mấy năm nay dám nhớ chuyện cũ, bởi cứ hễ nhớ đến là sống mũi cay cay, trái tim nóng rực như thiêu đốt, vết thương lòng bao giờ lành miệng rỉ m.á.u đầm đìa.

hôm nay, buộc vạch trần vết thương , chỉ vì một lý do duy nhất: Hoài Hữu cũng dị ứng với nấm, nhẹ thì mẩn ngứa, nặng thì thể mất mạng.

Trên đời nhiều sự trùng hợp đến thế.

Ăn cơm để thừa một miếng là trùng hợp.

Biết trèo cây cũng là trùng hợp.

Dị ứng nấm suýt c.h.ế.t cũng là trùng hợp ư?

Vậy thì cái thói quen nắm chặt khăn khi ngủ của nha đầu chắc chắn thể là trùng hợp nữa .

Tạ Tri Phi rõ tiếng tim đập thình thịch trong lồng n.g.ự.c khi tay vén tấm rèm lên.

Nếu lúc Yến Tam Hợp tỉnh , chắc chắn nàng sẽ thấy những biểu cảm biến đổi liên tục khuôn mặt : căng thẳng, sợ hãi, và cả sự mong chờ khắc khoải...

Giống như đang bên bờ vực thẳm, bước thêm một bước thể là rơi xuống đáy vực sâu vạn trượng, nhưng cũng thể là đặt chân lên vùng đất bằng phẳng an .

Trong khoảnh khắc cuối cùng khi cúi đầu xuống, biểu cảm đều đông cứng .

Dưới ánh sáng mờ ảo hắt qua tấm màn lụa, thiếu nữ cuộn tròn, mái tóc đen dài xõa tung bên gối, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt.

Hàng mi dài như cánh bướm khép hờ che đôi mắt sắc sảo thường ngày.

Một cánh tay buông lơi ngực, bàn tay thon dài mảnh khảnh của thiếu nữ lộ khỏi ống tay áo.

Chiếc khăn tay màu trắng thêu hình lá trúc, một nửa buông thõng ngoài, một nửa năm ngón tay nàng nắm chặt.

Cả Tạ Tri Phi run lên bần bật, đầu óc trống rỗng, trắng xóa như sương mù.

Trong luồng ánh sáng trắng lóa , run rẩy vén chăn lên, cúi xuống ngón chân cái bên trái của nàng... Hai nốt ruồi son màu nâu nhạt song song một một .

"Cha ơi, con hai nốt ruồi ở chỗ thế?"

"Đó là dấu hiệu Bồ Tát đ.á.n.h dấu lên con đấy, sợ con lạc mất."

"Thế ca ca ạ?"

"Ca con á? Ai mà thèm bắt nó chứ?"

Tạ Tri Phi cố nén cảm giác cay xè nơi hốc mắt, nhưng dòng lệ nóng hổi cứ chực trào nhòe tầm , khiến há miệng thở dốc để lấy bình tĩnh.

vô ích, cảm xúc như con sóng dữ ập đến, nhấn chìm , cuốn phăng sự kiềm chế.

Hai chân Tạ Tri Phi mềm nhũn, ngã xuống bên cạnh giường.

Hắn vươn tay chạm con gái , nhưng phát hiện chẳng còn chút sức lực nào, chỉ thể nghẹn ngào gọi thầm trong lòng: Hoài Hữu, là thật ?

---

 

Loading...