Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi - Chương 283: Người đâu

Cập nhật lúc: 2025-11-27 02:18:31
Lượt xem: 285

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lý cô nương."

Chu Thanh chột , dám thẳng mắt Lý Bất Ngôn.

"Sau cô đừng hở một tí là rút kiếm dọa như thế, chẳng giải quyết vấn đề gì , chỉ tổ chuyện bé xé to thôi. Tạ phủ giống những nơi khác, gì cũng quy củ, phép tắc."

Lý Bất Ngôn nhếch mép : "Chuyện ngươi với chỉ thế thôi ?"

"Còn nữa, lão gia nhất định sẽ cho hai vị cô nương một câu trả lời thỏa đáng. Lão gia bình thường năng việc đều chừng mực, bao giờ hứa suông ."

Chu Thanh tiếp tục: "Cô nương cứ yên tâm chờ đợi, đừng nóng vội, cũng đừng tự tiện động thủ nữa."

"Hết ?"

"Còn ..." Mí mắt Chu Thanh giật giật, cố vắt óc bịa chuyện: "Hôm nào rảnh rỗi, chúng tỉ thí võ công một trận nhé? Nếu cô thắng, ... sẽ bái cô sư phụ. Thế nào?"

"Không ! Ta Tạ phủ, quy củ nhà các ngươi với chẳng nghĩa lý gì sất."

Người con gái thường ngày luôn tươi , một khi sầm mặt xuống thì xung quanh toát luồng khí lạnh lẽo đáng sợ.

"Nếu chuyện giải quyết thỏa đáng thì xin nhé, Yến Tam Hợp, tính kiên nhẫn như nàng . Và điều cuối cùng..." Lý Bất Ngôn cau mày, Chu Thanh với ánh mắt khinh khỉnh: "Ta nhận cái loại hồ lô bịt miệng t.ử ..."

Hồ lô bịt miệng: "..."

Hồ lô bịt miệng theo bóng lưng Lý Bất Ngôn khuất dần, nhẩm tính thời gian vội vã chạy về viện của .

"Chu Thanh ca?" Thuận Tài chạy đón.

"Gia , về ?"

"Chưa ạ, gia..."

Thuận Tài chỉ thấy bóng mắt loáng một cái, Chu Thanh biến mất tăm: "Mình còn hết câu mà, chạy nhanh như ma đuổi thế?"

Chu Thanh đương nhiên là nóng ruột .

Tam gia sai điệu Lý Bất Ngôn chỗ khác là để lẻn phòng Yến cô nương, còn gì thì trời mới .

Đừng xảy chuyện gì động trời nhé.

Chu Thanh dám nghĩ tiếp nữa, chạy thục mạng đến Tĩnh Tư Cư, cũng chẳng dám xông thẳng mà nhảy lên tường rào ngóng động tĩnh.

Tam gia ở đây!

Từ Ân đường của lão phu nhân?

Không !

Viện Tri Xuân của phu nhân?

Cũng !

Viện Phương Châu của đại gia?

Càng !

Vậy gia nhỉ?

Chu Thanh lòng nóng như lửa đốt, linh tính mách bảo chuyện chẳng lành sắp xảy .

...

Trong phòng chỉ còn hai con đối diện .

Khóe miệng lão phu nhân giật giật, thoáng hiện nét mỉa mai.

Con trai là khúc ruột bà đẻ , dù giờ quyền cao chức trọng, hô mưa gọi gió bên ngoài nhưng vẫn những chuyện thể qua mắt bà.

Vở kịch là do con trai bà dựng lên cho bà xem.

Thứ nhất là để rửa sạch hiềm nghi cho Liễu di nương.

Thứ hai là mượn chuyện lão nhị đòi cưới Yến Tam Hợp để bà tin rằng Liễu di nương vô tội.

"Con tin tưởng ả đến thế ?"

Tạ Đạo Chi lẳng lặng gật đầu.

" ngoài ả , trong cái phủ từ xuống , còn ai tâm địa thâm sâu khó lường như nữa chứ?"

"Mẫu , chuyện con đang cho điều tra, là ai sẽ rõ thôi." Tạ Đạo Chi : "Sau chuyện hôm nay, e là Yến Tam Hợp sẽ rời . Mẫu nỡ để nàng , giữ thì chỉ cách thông qua hôn nhân. Như giữ , tác thành cho tâm nguyện của lão nhị."

Lão phu nhân đến chuyện hôn sự thì như đ.á.n.h trúng tim đen.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/quy-doan-menh-nha-ho-ta-song-lau-tram-tuoi/chuong-283-nguoi-dau.html.]

Tạ Đạo Chi hiểu rõ điểm yếu của , bồi thêm một câu: "Biết vô tình hợp ý mẫu thì ."

...

Khi Tạ Đạo Chi bước khỏi Từ Ân Đường, trời bắt đầu đổ mưa.

Tạ tổng quản che ô đợi sẵn ở cửa viện, thấy chủ t.ử liền vội vàng chạy tới đón: "Lão gia, chuyện điều tra kha khá ạ."

Tạ Đạo Chi liếc : "Vừa ."

Hai chủ tớ bước màn mưa, chiếc ô lớn che khuất bóng dáng họ và cả những lời thì thầm to nhỏ của Tạ tổng quản.

Mọi chuyện hóa đơn giản.

Phu nhân lấy lòng Yến cô nương nên sai phòng bếp nhỏ nấu riêng một bát canh sườn củ sen, còn đặc biệt dặn dò chọn nguyên liệu tươi ngon nhất, nấu cho thật miệng.

Trùng hợp , hôm nay lão gia và đại gia dùng cơm tại thư phòng, hai cha con uống vài chén rượu.

Lại thêm Tam gia xã giao bên ngoài về, nên phòng bếp nhỏ theo lệ thường chuẩn sẵn canh giải rượu.

Canh giải rượu thì nghèo cách nấu của nghèo, giàu kiểu của giàu. Với gia thế như Tạ phủ, bình thường dùng trần bì nguyên liệu chính.

may là mấy hôm nay dày lão gia ợ chua, dùng trần bì, nên đầu bếp Trần đại nương mới bằng một ít nấm linh chi vụn.

Linh chi tác dụng giải bách độc, dùng nấu canh giải rượu là hiệu nghiệm nhất.

Cách cũng đơn giản, nấm linh chi thái lát mỏng, đun nhỏ lửa chừng nửa canh giờ, khi bắc cho thêm chút mật ong là dùng .

linh chi vốn đắt đỏ, ngoài vương hầu tướng lĩnh thì ngay cả những gia đình quyền quý như Tạ phủ cũng hiếm khi dám dùng sang như .

Tình cờ là mấy hôm Nhị gia buôn bán xa về, biếu một ít. Nhị gia cho nhập kho hết những cây nấm nguyên vẹn, chỉ giữ một ít vụn vặt đáng giá biếu cho Liễu di nương.

Liễu di nương giữ cũng chẳng để gì bèn sai nha đem cho Trần đại nương, còn dặn kỹ là chỉ dùng để nấu canh giải rượu cho cánh đàn ông trong nhà.

Thế là một nồi canh thịt nấu , một nồi canh giải rượu nấu .

Trong lúc chờ canh sôi, Trần đại nương đau bụng chạy nhà xí, để cô cháu gái nhỏ trông coi bếp núc.

Cô bé Nhị Nha mới lên tám, theo Trần đại nương phụ giúp việc vặt trong bếp.

Sau khi Trần đại nương , Nhị Nha chạy chơi. Một canh giờ , Lý Chính Gia dẫn đến lấy canh thịt .

Ai ngờ , trong nồi canh thịt ai đó lén bỏ thêm mấy muỗng canh linh chi mà thần quỷ .

Linh chi thuộc họ nấm, d.ư.ợ.c tính mạnh gấp mười mấy nấm thường, chỉ cần một muỗng nhỏ cũng đủ gây họa cho cơ địa mẫn cảm như Yến Tam Hợp.

"Lão gia, lúc Lý Chính Gia bếp nhỏ dẫn theo ba hầu. Canh là do Trần đại nương múc sẵn, bọn họ chỉ việc cho hộp đựng thức ăn mang thôi."

Tạ tổng quản len lén quan sát sắc mặt chủ tử: "Lão nô tách riêng Trần đại nương và cháu gái bà để thẩm vấn, cả hai đều lóc kêu oan t.h.ả.m thiết. Ngài xem chuyện ..."

Tạ Đạo Chi liếc xéo một cái khiến Tạ tổng quản sợ hãi cúi gằm mặt xuống.

Như , hiềm nghi đối với phu nhân coi như rửa sạch, nhưng mối nghi ngờ đổ dồn về phía Liễu di nương càng lớn hơn, bởi nấm linh chi vụn đó chính là do bà đưa tới.

Hơn nữa, Trần đại nương vị trí quản lý bếp nhỏ cũng là nhờ Liễu di nương chống lưng.

Liễu di nương là miền Nam, khẩu vị thanh đạm, quen ăn đồ ăn đậm đà của miền Bắc. Trong cả cái Tạ phủ chỉ Trần đại nương là nấu những món ăn hợp khẩu vị bà nhất.

Bếp nhỏ chuyên lo chuyện ăn khuya cho các phòng, thiên về các món thanh cảnh, nên việc Trần đại nương trọng dụng cũng là điều dễ hiểu.

Bếp núc là nơi béo bở.

Vì chút lợi lộc , và cũng để trả ơn tri ngộ của Liễu di nương, thể Trần đại nương tiếp tay cho bà chuyện mờ ám.

Tạ Đạo Chi ngàn vạn ngờ tới, mới vỗ n.g.ự.c đảm bảo với già xong thì tai họa giáng xuống đầu Liễu thị thật.

lúc , sấm chớp rền vang, mưa trút xuống xối xả. Tiếng mưa lộp độp mái ô như nện lòng những nhát búa nặng nề.

"Đi, giải Trần đại nương và con bé đến thư phòng của , sẽ đích thẩm vấn."

Tạ Tiểu Hoa là do cơn mưa lạnh lẽo do ánh mắt sắc lạnh của lão gia mà rùng ớn lạnh.

Haizzz...

Tạ gia vốn đang yên bình, thê hòa thuận, con trưởng quan, con thứ kinh doanh, ai nấy đều an phận thủ thường.

Chuyện vỡ lở chẳng khác nào x.é to.ạc bức màn che đậy sự yên ấm giả tạo bấy lâu nay, e là sóng gió từ nay sẽ ngừng nổi lên.

Tạ Tiểu Hoa trao cán ô tay lão gia: "Vâng, lão nô bắt ngay đây ạ."

"Khoan !" Tạ Đạo Chi chợt nhớ điều gì: "Lão tam ? Sao cả tối nay thấy mặt mũi nó cả?"

---

 

Loading...